Chuộc Tội

Lượt đọc: 12366 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

“ANH ỔN KHÔNG VẬY?”

Sáng hôm sau, Mars chăm chú quan sát Decker từ bên kia bàn trong khu vực ăn uống của Residence Inn.

“Ổn, làm sao?”

“Bởi lúc mở mắt dậy, tôi thấy anh đang ở trong nhà tắm, nghe như đang nôn mửa nữa.”

“Chắc là anh tưởng tượng thôi. Bụng dạ tôi hơi nhộn nhạo một chút, nhưng chỉ thế thôi.”

“Tôi đã gõ cửa, anh không nhớ sao? Để hỏi xem anh có ổn không ấy?”

“Thế anh không nhớ à? Tôi bảo anh là tôi khỏe, sau đó hình như là anh đi về phòng mình. Nhưng trước lúc đó thì anh đã ngủ gục ngay trên giường tôi. Chắc chắn anh đã không tỉnh táo gì cho cam khi anh kiểm tra tôi.”

Mars dò xét anh một lúc rồi nhún vái. “Anh thức muộn quá. Còn tôi thì kiệt năng lượng.”

“Tôi xem mấy thứ, cố biến chúng từ vô nghĩa thành có nghĩa.”

“Ví dụ như?”

Decker nói rõ cho anh bạn nghe những gì mà anh đã suy nghĩ suốt đêm qua.

“Được rồi, chắc chắn họ chết vào khoảng tám giờ rưỡi. cú điện thoại báo tin xuất hiện một tiếng sau đó,” Mars nói. “Chà, từ kinh nghiệm của tôi thì một tiếng có ý nghĩa rất lớn trong điều tra tội phạm.”

“Thực tế là một tiếng năm phút sau, bởi vì cuộc gọi đến 911 đổ chuông vào lúc chín giờ ba mươi lăm phút. Nhưng nhân viên khám nghiệm không thể tìm ra được thời gian tử vong chính xác đến từng phút, vậy nên sai số ít nhất là một giờ.”

“Cụ thể thì người gọi 911 đã nói những gì?”

“Rằng nghe thấy tiếng ồn đáng nghi bên trong nhà của gia đình Richards. Tiếng người la hét rồi tiếng súng.”

“Không thể nào. Tất cả đều bị giết lúc chín giờ ba mươi lăm phút mà.”

“Chúng ta không biết liệu người đó có thực sự nghe thấy tiếng súng hay nghe lẫn tiếng gì khác. Cũng không biết liệu người này có nghe thấy tiếng súng giết người hay chỉ là tiếng súng bắn không thôi.”

“Chậc, xác chết có biết hò hét đâu.”

“Đúng như vậy, nhưng sao có thể chắc rằng tiếng la hét vào thời điểm đó không phải là của một người khác đang có mặt trong nhà, và đó là tiếng mà người gọi điện đã nghe thấy?”

“Người đó có thể là ai được đây?”

“Tôi không biết. tôi còn không biết liệu có một người như vậy hay không. Nhưng tôi thực sự có suy nghĩ về một điểm.”

“Điểm gì?”

“Abigail Richards bị siết cổ chết, chứ không bị bắn chết. Tại sao?”

“Ý anh là tại sao không bắn cô bé như những người khác, vì như thế rõ ràng dễ hơn cách siết cổ?”

“Chính xác.”

Mars suy nghĩ một lúc. “Tôi chịu.”

“Khi anh bắn người, anh không để lại dấu vết DNA dưới móng tay họ. Còn khi anh siết cổ người khác, khả năng lưu lại DNA tự nhiên xuất hiện.”

“Hẵng khoan, anh đang nói rằng có người, bằng cách nào đó, đã lấy DNA của Hawkins từ trên da ông ấy và đặt dưới móng tay của cô bé?”

“Đúng vậy.”

“Thế cũng làm được sao?”

“Chắc chắn được. Hawkins cũng có vết xước trên cánh tay. Vì thế đã có chuyện xảy ra với ông ấy. tôi nghĩ đó là lúc DNA của ông ấy bị trộm đề dàn cảnh.”

“Nhưng nếu có người đã cào cấu ông ấy, giả sử thế, rồi lấy lớp da đó, theo tôi phỏng đoán, cùng với máu và tóc rồi đặt chúng dưới móng tay của Abigail, không phải một phần DNA của người đó cũng sẽ xuất hiện dưới móng của cô bé sao?”

“Có khả năng nhưng không hẳn là vậy. Phụ thuộc vào cách thức thực hiện. Trong bất cứ trường hợp nào, xét nghiệm DNA được thực hiện vào lúc đó đã khẳng định dấu DNA dưới móng tay cô bé là của Hawkins.”

“Thế còn vân tay thì sao? Cái đó cũng sắp đặt được ư?”

“Có thể lắm chứ. Tìm được vân tay giả mạo là cực kì hiếm thấy. Thường thì ở hiện trường vụ án hay thấy dấu vân tay ngụy tạo hơn.”

“Hai cái đó khác nhau thế nào?” Mars hỏi với vẻ tò mò.

“Cảnh sát tìm thấy một ly nước có dấu vân tay của kẻ tình nghi nằm ở bên ngoài hiện trường vụ án, anh ta đặt nó vào hiện trường rồi thề thốt rằng mình tìm được nó tại đó. Hoặc bên thứ ba có thể làm việc này. Một người chưa từng đặt chân đến hiện trường, nhưng ly nước có vân tay của người này lại xuất hiện ở đó do bị người khác cố ý gài vào. Đấy gọi là dấu vân tay ngụy tạo. Còn vân tay giả mạo là lấy dấu vân tay thực sự của một người từ trên một bề mặt tiếp xúc nào đó rồi di chuyển chúng lên một bề mặt khác ở hiện trường.”

“Làm thế có khó không?”

“Chậc, anh phải chắc chắn có tay nghề. Dùng băng dính để lấy dấu vân tay thì anh sẽ làm nhòe các đường vân. Vân tay sẽ để lại độ hằn khác nhau trên các bề mặt tiếp xúc khác nhau. Nếu anh nhấc dâu vân tay từ trên bề mặt kim loại và chuyển nó sang bề mặt gỗ thì nhiều khả năng anh sẽ xen vào một số yếu tố bất thường lên tổng thể dấu vân, từ đó sẽ khiến người ta nghi ngờ.”

“Thế nếu là chuyên gia thì sẽ luôn nhận ra hàng giả à?”

“Thật không may là không. Tôi nhớ người ta đã thực hiện một thí nghiệm để kiểm tra việc này. Tỉ lệ đội khám nghiệm nhầm vân giả với vân thật, vân thật với vân giả là khoảng 50%. Tôi không thích cái xác suất đó.”

“Ôi trời ạ, có chút đáng lo đấy, đặc biệt với một người đã từng bị kết tội nhầm như tôi. Có điểm gì đáng nghi về vân tay của Hawkins ở hiện trường gây án không?”

Decker lắc đầu. “Tôi đã kiểm tra rất kĩ. Vào lúc đó, chúng tôi còn điều động thêm một chuyên gia mà tôi tin tưởng để thực hiện kiểm tra tương tự. Anh ta không thể tìm thấy điều gì khiến anh ta tin rằng nó bị giả mạo.”

“Nói thế thì hẳn Hawkins đã có mặt ở đó.”

“Có vẻ là vậy. Nếu ông ấy đã đến đó thì làm sao ông ấy vô tội được? Nếu ông đến đó và không giết họ thì có thể ông biết thủ phạm giết người là ai. Tại sao ông không chỉ điểm người đó sau khi bị bắt?”

“Tôi chịu.” Mars đáp lại.

“Có thể ông ấy đã nhìn thấy thi thể sau khi họ đã chết. Có thể ông ấy là người đã gọi 911 vào lúc chín giờ ba mươi lăm phút, sau đó phắn khỏi chỗ này ngay, mặc dù như thế vẫn để ngỏ câu hỏi tại sao chúng ta không thể lần theo dấu cuộc gọi.”

“Thế còn việc vũ khí giết người xuất hiện phía sau bức tường nhà ông ấy thì sao?”

“Có kẻ đã đặt nó vào để đổ tội cho ông ấy.”

“Hợp lý đấy.”

Decker lắc đầu. “Không, không hợp lý tí nào. Nếu ông ấy vô tình bắt gặp các thi thể sau khi kẻ sát nhân thực sự đã rời đi, thì làm sao hắn biết đường mà đổ tội cho Hawkins?”

“Có thể hắn ta biết Hawkins sẽ đột nhập vào căn nhà đó tối hôm ấy. có thể đó là lý do hắn giết họ vào tối hôm ấy, vì hắn biết Hawkins lên kế hoạch có mặt tại đó. Vậy là hắn đã gài DNA lên người cô bé, rồi lại thêm việc Hawkins bật công tắc đèn nữa, càng thêm chứng cứ để chống lại ông ấy.” Sau khi nói xong, Mars mỉm cười. “Giả thuyết đó thế nào?”

“Anh có vài suy luận tốt đó, Melvin. Mặc dù chưa ra lời giải đáp cho mọi khúc mắc, nhưng giả thuyết này rất hay và đáng được khám phá thêm.”

“Giả thuyết này cũng giải thích được sự sai lệch thời gian nữa,” Mars nhấn mạnh khi anh nhấp một ngụm cà phê. “Hawkins phải miêu tả là có chuyện bất ổn đang diễn ra thì cảnh sát mới chịu tới đây. Ông ấy biết mấy người này đã chết do bị súng bắn, chắc hẳn khi bị bắn thì người ta phải hét lên chứ, nên ông ấy đã nói với người trực tổng đài rằng ông nghe thấy tiếng người hét, mặc dù thực ra ông không nghe thấy gì cả.”

Decker gật đầu và xiên vài miếng trứng vào miệng. Mãi cho đến khoảng bốn giờ sáng nay, kí ức về việc phát hiện ra thảm cảnh gia đình bị giết cuối cùng cũng ngừng bủa vây tâm trí anh. Anh quay trở lại phòng mình và đi thẳng đến nhà vệ sinh, trút bỏ hết quần áo ướt sũng nước. Đó là lúc Mars nghe thấy tiếng anh nôn khan trong đó, nhưng anh nói dối và nói với anh ấy rằng anh ổn cả.

Nhưng liệu việc đó có xảy ra nữa không?

Anh nói, “Do đâu mà Hawkins có những vết cào xước như thế trên cánh tay? Ông ấy hẳn phải nhận ra rằng DNA trên cánh tay mình đã được nhét vào trong móng tay của Abigail. Thế nhưng ông không bao giờ đả động đến chi tiết đó để bào chữa. Ông chưa từng khai có người đã cào mình, rằng có lẽ DNA của ông đã bị lấy bằng cách đó. Ông cứ giữ nguyên lời khai rằng ông trượt chân và tự làm mình bị thương. Ngay cả khi nhắc đến tên người đó có thể sẽ làm dấy lên sự nghi ngờ hợp lý trong suy nghĩ của thẩm phán.”

“Anh nghĩ ông ấy đang bảo vệ ai đó ư?”

“Có khả năng.”

“Anh có nghĩ ra người nào không?”

“Tôi có.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »