KHI CHIDRESS ĐƯỢC DẪN ĐI, Bogart nói, “Có lẽ điều hắn nói là thật đấy.”
“Tại sao?” Lancaster hỏi.
“Chúng tôi đã nhận được một báo cáo về các dấu vân tay của Bill Peyton mà các cô thu được.”
“Chúng tôi không tìm được gì liên quan đến hắn trên các cơ sở dữ liệu mà chúng tôi có thể truy cập,” Lancaster nói.
“Ừ, chúng tôi đã truy cập thêm một số cơ sở dữ liệu khác. Phải truy cập đến cả cơ sở dữ liệu quốc tế nữa. Thậm chí không phải những cái thông thường đâu. Đến thế mà chúng tôi cũng còn trầy trật lắm, thế nên mới mất nhiều thời gian đến vậy. Thật ra chúng tôi phải nhờ cậy đến cả sự giúp đỡ của các bạn ở Mossad để có được thông tin này.”
“Nhờ đến cả cơ quan tình báo của Israel sao?” Decker nói. “Vậy tôi đoán tên hắn không phải là Bill Peyton rồi?”
“Khác một trời một vực. Tên thật của hắn là Yuri Egorshin. Miêu tả sơ bộ hình thể mà các đồng đội bên Israel cung cấp trùng khớp với những gì anh kể cho chúng tôi nghe về Peyton.”
“Để tôi đoán nhé - là người Nga,” Decker nói với giọng khô khốc.
“Thật ra hắn sinh ra ở Đông Đức khi bức tường Berlin chưa sụp đổ, nhưng sau đó chuyển tới Mỹ học đại học theo một chương trình đặc biệt có từ hồi đó. Hắn học ở trường đại học tiểu bang Ohio, cùng trường với anh, Decker ạ.”
“Thế cũng được sao?” Lancaster hỏi. “Một gã như thế với xuất thân từ cái nơi chốn như vậy có thể cứ thế mà tới đây và đi học sao?”
“Ồ, hắn đâu có đến đây rồi bô bô mình là gián điệp đâu, vả lại có khi hồi đó, hắn chưa phải là gián điệp thực thụ. Hắn là một sinh viên, có đầy đủ giấy tờ chứng minh và visa hợp lệ. Trên giấy tờ, hắn xuất thân từ Tây Đức, chứ không phải Đông Đức. Không biết làm sao chúng làm được như thế, nhưng giấy trắng mực đen là như vậy. hắn tốt nghiệp và hồi hương. Chúng tôi, hoặc chí ít là bên Mossad, tin rằng khoảng thời gian sau này hắn mới có liên hệ với KGB 1 .”
1. Ủy ban An ninh Nhà nước, là lực lượng cảnh sát mật và là cơ quan an ninh của Liên Xô từ năm 1954 tới khi Liên Xô tan rã năm 1991.
“Không, chắc chắn hắn đã được bọn chúng tuyển vào hàng ngũ trước khi tới đây đi học, để đến đây do thám chúng ta,” Jamison nói.
“Cũng có thể. Nói chung, sau khi bức tường Berlin sụp đổ, hắn chính thức trở thành người của FSB 2 , tổ chức tiền thân của KGB. Dường như hắn làm việc mật thiết với rất nhiều quan chức cấp cao ở đó. Rồi hắn biến mất. vậy là trong khoảng hai mươi năm trở lại đây, không ai biết tung tích của hắn.”
2. Tổng cục An ninh Liên bang của Liên bang Nga.
Decker nói, “Ồ, hóa ra hắn dừng chân ở Burlington, điều hành một nhà hàng trong suốt mười lăm năm qua. Việc đó hẳn có liên hệ tới chuyện một tài phiệt người Nga rót tiền cho Rachel Katz.”
Lancaster nói, “Khi chúng tôi gặp hắn, hắn không nói giọng Nga. Hắn trông rất giống người Mỹ. Cảm giác thật là thế đấy,” chị nói thêm.
“Vấn đề là chỗ đó,” Decker nói. “Bọn chúng đâu có nói giọng giống như những vai phản diện người Nga trong phim Jame Bond. Chúng cần phải trà trộn và ra vẻ giống như mọi người khác. Quãng thời gian sống ở Mỹ cho phép hắn làm được việc này. Nó khiến hắn trở nên rất có giá trị.”
Bogart nói, “Thật ra còn hơn thế. Chúng tôi đã tìm hiểu sâu hơn và phát hiện ra mẹ của Egorshin, tình cờ làm sao, lại là người Mỹ. Bà ta đào tẩu sang nước khác hồi Thế chiến thứ II. Bà ta tìm nơi trú ngụ ở Moscow và kết hôn với một người Nga. Anatoly Egorshin. Ông ta là sĩ quan trong Hồng quân hồi Thế chiến thứ II, sau này ông ta làm việc cho chế độ Xô Viết ở Đông Đức.”
“Nòi nào giống nấy. Chắc hẳn mẹ hắn đã dạy cho hắn phong cách và cách nói năng của người Mỹ rồi,” Decker nói. “Có thể việc đó giúp hắn thích ứng khi tới đây học đại học, và cả khi hắn quay lại Burlington để vận hành tổ chức gián điệp.”
“Tôi dám chắc tất cả những điều này khiến hắn càng thêm có giá trị đối với chế độ Xô Viết, và sau này là với người Nga,” Bogart nói thêm.
“Chúng ta đã có tiến triển gì với những kẻ mà bọn chúng bố trí trong suốt những năm qua chưa?” Lancaster hỏi.
“Việc này khá phức tạp. Ở quán Grill không lưu trữ hồ sơ về những kẻ ấy, chỉ có hồ sơ những kẻ mà chúng vẫn đang trong quá trình ‘cải tạo’ hay ‘xử lý’. Cả bọn cũng như đội nhân viên bếp đã lặn mất tăm. Chúng ta sẽ thẩm vấn những nhân viên phục vụ bàn khác không nằm trong tổ chức. Có lẽ họ có thể kể cho chúng ta gì đó giúp chúng ta lần ra được chúng. Tuy nhiên chúng ta vẫn còn một cơ hội. Gardiner đã sắp xếp một số lượng lớn những kẻ này, do đó chúng ta sẽ tìm đến nhiều nơi nhất có thể và xác minh liệu họ có thuê phải những kẻ mà hắn giới thiệu không.”
“Đấy là nếu bọn chúng vẫn còn làm ở những chỗ ấy,” Decker nói. “Có lẽ đã cao chạy xa bay cả nút hết rồi.”
“Có thể là thế. Nếu như thế, chí ít chúng ta cũng rũ được chúng, thế cũng là có ích tí chút rồi. Nhưng chúng ta sẽ cố hết sức có thể để lần mò từng mắt xích dẫn đến kẻ chủ mưu. Kể cả nếu chúng ta không định vị được những kẻ này, chí ít chúng ta cũng có thể đánh giá được những thiệt hại mà chúng đã gây ra ở vị trí chúng nắm giữ và cố gắng hồi phục tổn thất.”
“Sẽ khó nhằn lắm đấy, nhưng ngay lúc này chúng ta chỉ còn phương án đó thôi,” Decker thừa nhận.
Natty nói với Decker, “Giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh tước súng của tôi. Dám tôi bắn chết thằng khốn kiếp đó lắm.”
“Tôi biết.” Decker rút khẩu súng của Natty ra và trả lại cho anh ta.
“Tại sao Chidress lại làm chuyện này?” Natty hỏi.
“Còn sao nữa? Vì tiền. Tôi nghĩ nếu chúng ta tìm hiểu tình hình tài chính của hắn, chúng ta sẽ tìm ra một số tài khoản bí mật chứa ngập tiền.”
“Anh có nghĩ Chidress đã hợp tác với chúng suốt ngần đó thời gian không?” Lancaster hỏi.
“Thử nghĩ lại về mười ba năm trước đi, Mary.”
“Ừ, bốn mạng người.”
“Chúng ta là những thanh tra mới chập chững vào nghề.”
“Đúng thế.”
“Thế nghĩa là những thanh tra mới toanh được điều đến hiện trường một vụ thảm sát bốn mạng người mà không hề có thanh tra nào dày dặn kinh nghiệm lĩnh xướng điều tra.”
Chị liếc nhìn Natty. “Đúng là như thế. Hồi đó có nhiều thanh tra lão luyện có thể điều tra vụ án này. Bao gồm cả anh, Blake ạ.”
Decker nói, “Tôi đã kiểm tra lại hồ sơ đêm hôm đó. Anh có muốn thử đoán là ai đã chỉ định vụ đó cho chúng tôi không?”
Miller nói với giọng khinh bỉ, “Chidress, khi đó hắn đang điều hành bộ phận thanh tra.”
“Đúng thế. Hắn muốn những người thiếu kinh nghiệm làm vụ án đó, bởi họ sẽ bị cuốn đi ngay theo những bằng chứng đã được cài cắm sẵn mà không tìm hiểu sâu hơn nữa.”
Decker liếc nhìn Natty. “Nếu hồi đó là anh, có lẽ anh đã nhìn ra những gì mà chúng tôi không nhìn thấy được, Natty ạ.”
“Có thể thế, mà cũng có thể không. Nhưng tôi có thể dám chắc, tôi sẽ không tìm ra được gì sau ngần ấy năm. Không thể làm được như anh.”
“Chà, khi nhìn lại quá khứ thì mọi thứ bao giờ cũng rõ ràng hơn mà. Vả lại tôi đâu có giải quyết kịp lúc để mà cứu được mạng Meryl Hawkins.”
Bogart nói, “Chúng tôi sẽ tiếp tục truy tìm Egorshin và Gardiner cùng với những kẻ còn lại. Trong lúc đó, tất cả các anh chị phải cảnh giác cao độ nhất có thể. Từ tất cả mọi nguồn tin mà chúng ta có được cho tới lúc này, các anh chị đã chọc vào một mạng lưới gián điệp rất mạnh đang hoạt động ở đất nước này. Khả năng cao là những kẻ này sẽ cao chạy xa bay khỏi biên giới để thoát thân và chờ dịp phản công.”
Decker nói, “Nhưng vẫn luôn có khả năng cao là chúng sẽ ở lại và tìm cách trả thù. Phong cách của KGB là vậy mà.”
“Chính xác là thế,” Bogart nói. “Thực ra, chẳng có lí do gì để anh ở lại nữa, Decker ạ.”
“Không, vẫn còn một số việc chưa xong mà tôi cần làm nốt.”
“Việc gì nữa?” Bogart hỏi.
“Meryl Hawkins.”
“Anh đâu thể làm ông ấy sống lại.”
“Đúng là không thể, nhưng tôi có thể làm việc tốt thứ nhì, sau việc ấy.”