Chuộc Tội

Lượt đọc: 12391 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50

DECKER VÀ LANCASTER ĐANG NGỒI trong phòng làm việc của bộ phận thanh tra thì cánh cửa bật mở. Đó là vị bác sĩ pháp y. Ông đã cởi bỏ lớp áo choàng trắng mặc trong phòng thí nghiệm và giờ trên người là bộ vest. Ông giơ lên một số giấy tờ.

“Có vài kết quả cho hai người rồi đây,” ông nói, ngồi xuống cùng với họ tại bàn làm việc của Lancaster rồi chỉ tay vào các trang giấy. “Trước tiên, trong cơ thể của Meryl Hawkins có một ít thuốc giảm đau. Oxycodone.”

“Liệu thuốc đó có thể làm ông ấy mất nhận thức không?” Decker hỏi. “Có khi nào lúc bị bắn, ông ấy đã bất tỉnh?”

“Rất có khả năng,” vị bác sĩ pháp y trả lời. “Còn về Susan Richards. Cô ta thiệt mạng do sử dụng quá liều Fentanyl. Với loại thuốc này thì chỉ cần một chút ít thôi là đủ để bị quá liều rồi. Tác dụng mạnh đấy, gớm lắm.”

“Quá trình giải phẫu có phát hiện dấu hiệu nào cho thấy cô ta là người sử dụng thuốc thường xuyên không?”

“Không, không thấy dấu hiệu nào như thế cả. Thật ra cô ta rất khỏe mạnh. Đáng lẽ sẽ sống lâu hơn thế nhiều.”

“Thời gian tử vong thì sao?” Decker hỏi.

“Cô ta đã chết khá lâu trước khi được phát hiện, Amos ạ.”

“Tôi đã từng hỏi ông điều này. Vào thời điểm cô ta được cho là rời khỏi nhà vào đêm hôm đấy, có thể nào lúc đó cô ta đã chết rồi không?”

“Ừm, tôi dám chắc với anh một điều là thời điểm tử vong dự đoán của cô ta trùng khớp với giả thiết của anh.” Ông ngừng lại. “Vậy là anh nghĩ cô ta bị sát hại tại nhà mình sao?”

“Đại loại thế.”

Bác sĩ pháp y lắc đầu. “Mỗi phút trôi qua vụ án này lại càng thêm phức tạp. Thật mừng khi công việc của tôi không phải là phá án.”

Sau khi bác sĩ pháp y rời đi, Lancaster nói, “Vậy là, nếu anh đúng, đã có kẻ sát hại cô ta và mang xác ra ngoài bằng cái vali đó, rồi vứt nó đi. Điều đó nghĩa là người mà Agatha Bates nhìn thấy rời khỏi nhà đêm hôm đó không phải là Susan Richards.”

“Cao, gầy và tóc vàng,” Decker nói.

“Mitzi Gardiner hoặc Rachel Katz, như anh từng nói. Nhưng tôi đã kiểm tra chứng cứ ngoại phạm của Mitzi vào thời điểm Richards được cho là bị bắt cóc. Nhà hàng xác nhận cô ta đã ở đó suốt buổi tối, rất lâu sau khi Richards mất tích.”

“Vậy là Rachel Katz chăng?”

“Đang định hỏi đây, có tin gì từ bạn của anh về cô ta chưa?”

“Anh ấy đã gửi email rồi. Họ đã dùng xong bữa trưa. Trong thư có nói rằng Katz đang cư xử kì lạ. Cô ta muốn hai người họ dùng bữa tại nhà cô ta vào tối nay. Anh ấy nghĩ rằng cô ta sẽ mở lòng. Anh ấy cũng đã kể cho cô ta nghe về việc Karl Stevens bị sát hại, mặc dù cô ta cố không để lộ ra mặt, nhưng cô ta thực sự rất hoảng sợ.” Decker nói tiếp, “Duncan Marks cũng có mặt ở nhà hàng. Melvin đã nói chuyện với ông ta. Katz nói rằng ông ta có tham gia một vài dự án của cô ta.”

“Tôi không biết chuyện đó đấy. nhưng anh chắc hẳn còn nhớ Marks.”

“Thực ra tôi đã làm việc cho ông ta vài lần khi con gái ông ta, Jenny, qua lại với một thằng chuyên lừa tình lấy tiền. Marks chuyển tới Burlington từ lâu lắm rồi, bắt đầu thu mua nhiều nơi từ tận hồi ấy. Có bị ảnh hưởng đôi chút do suy thoái, nhưng sau đó ông ta vươn mình trở lại, thu mua đất cát với giá rẻ. Ông ta kiếm được rất nhiều tiền. Hồi tôi còn sống ở đây nhà của ông ta to nhất vùng này.”

“Giờ vẫn thế,” Lancaster nói. “Trên ngọn đồi ở ngoại ô thành phố ấy. cứ như thể ông ta đang ở trên cao nhìn xuống chúng ta bằng nửa con mắt vậy.”

“Làm tôi nhớ đến một anh chàng khác cũng có một căn nhà lớn trên đồi ở Pennsyvania. Nhưng anh ta đã phá sản, với lại thật ra là chẳng nhìn ai bằng nửa con mắt cả.”

“Ồ, Marks thì không phá sản đâu. Ông ta ho ra bạc, khạc ra tiền kia mà. Tôi nghe nói thật ra ông ta đã kiếm được rất nhiều tiền trước khi chuyển tới Burlington. Từ đầu tư hay gì đó kiểu thế. Mua cổ phiếu IPO các kiều, mấy cái thứ mà tôi không bao giờ hiểu được mà cũng chẳng kiếm được cắc bạc nào từ chúng.”

“Tại sao ông ta lại dọn đến Burlington? Tôi chưa bao giờ biết.”

“Tôi nghe nói cha ông ta xuất thân là người ở đây. Làm việc trong nhà máy đóng giày cũ trước khi chuyển đi, theo tôi nhớ là vậy. Marks đã mua cái nhà máy đó và biến nó thành một tòa căn hộ cho thuê xa hoa.”

“Đó cũng là nơi mà Rachel Katz đang sống.”

Lancaster búng tay. “Đúng là như thế.”

“Vậy theo lời Melvin, Katz phát hoảng trước tin Stevens bị sát hại. Và giờ có thể cô ta muốn nói chuyện với anh ấy. Và tối nay anh ấy sẽ ăn cơm với cô ta.”

“Hawkins cũng muốn nói chuyện với anh, giờ ông ấy đã không còn toàn mạng. Ai mà biết được, có khi Susan Richards cũng sẽ chịu số phận tương tự.”

Hai người nhìn nhau.

“Có lẽ tối nay chúng ta cần phải để mắt đến anh bạn của anh.”

“Cô nói đúng điều tôi đang nghĩ đấy.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »