TẰM NẰM TRONG KÉN, Decker nghĩ.
Lúc gặp mặt, Rachel Katz đã bắt tréo tay và chân trước khi yên vị để trả lời những câu hỏi nghiêm túc hơn mà anh đặt ra. Mọi người thường phòng vệ như tằm nằm trong kén khi họ chuẩn bị nói dối, hoặc chí ít là định lảng tránh sang chuyện khác. Như thể họ đang tự mình bọc lấy mình, ngăn cách tất thảy những người khác ở bên ngoài. Đó là phản xạ cơ thể theo bản năng của con người, mặc dù đó không phải dấu hiệu chắc chắn cho biết người ta có đang nói dối hay không, bản thân Decker cảm thấy nó khá chính xác.
Vậy thì, cô ta đang nói dối hay lảng tránh điều gì?
Anh tạm gác thắc mắc đó sang một bên bởi anh vẫn chưa có câu trả lời.
Lúc này, anh đang đứng trước căn nhà cũ của gia đình Richards. Nhưng anh đang nhìn một căn nhà khác cách nhà Richards hai dãy nhà. Đây là căn nhà duy nhất mà từ hồi vụ giết người xảy ra đến bây giờ vẫn không đổi chủ. Khi đó Decker đã lấy lời khai của họ cũng như các hàng xóm khác. Anh chẳng thu được thông tin có ích nào từ họ. Anh hi vọng lần thứ hai sẽ thu được gì đó, vì nghiêm túc mà nói, Decker chẳng tin quá tam ba bận mà lại cho ra kết quả tốt.
“Ông DeAngelo, ông còn nhớ tôi chứ?”
Decker cúi nhìn người ra mở cửa sau tiếng gõ của anh, ông ta thấp, đầu hói, mập mạp, ngoài sáu mươi tuổi. Mặc dù bên ngoài khá lạnh, ông vẫn mặc chiếc áo lót đã ngả màu làm lộ rõ cái bụng phệ, cùng chiếc quần kaki với khóa quần đang kéo dở. Ông cầm khăn ăn trong tay và đang lau dở miệng.
Ông nhìn Decker với vẻ mặt khó hiểu trước khi chợt nhớ ra.
“Anh là cái cậu thanh tra đó. Pecker phải không?”
“Decker. Amos Decker.”
“Đúng rồi, đúng rồi.”
Decker liếc nhìn tấm khăn ăn. “Có vẻ như tôi làm gián đoạn bữa tối của ông rồi.”
“Không không, chúng tôi vừa mới ăn xong. Mời anh vào nhà.”
DeAngelo đóng cửa sau khi Decker đã đi vào, mùi thơm của tỏi và sốt pesto lập tức xộc vào mũi anh.
“Mùi thơm quá,” anh nói trong lúc lướt mắt nhìn nội thất gọn gàng trong nhà.
“Anh muốn ăn chút gì không? Bà nhà tôi làm nhiều lắm. Lúc nào cũng thế.” Ông vui vẻ nắn nắn cái bụng. “Thế nên tôi béo phệ thế này đây.”
“Không, cảm ơn ông. Tôi ăn rồi.”
“Bà nó ơi.” DeAngelo gọi to. “Xem ai đến này.”
Một người phụ nữ nhỏ nhắn, tóc hoa râm bước ra từ trong bếp, vừa đi vừa lau khô tay bằng một mảnh khăn. Bà mặc một chiếc tạp dề che kín váy và áo sơmi bên dưới.
“Chào bà DeAngelo, tôi là Amos Decker. Tôi từng là thanh tra trong lực lượng cảnh sát thành phố.”
“Đúng rồi. Tôi có nhớ.” Bà nhìn anh từ trên xuống dưới. “Nghe nói anh chuyển đi rồi mà.”
“Vâng, nhưng giờ tôi quay lại. Chí ít tôi sẽ ở lại đây ít lâu.”
“Ồ, mời vào, ngồi đi, mời anh ngồi,” bà DeAngelo nói. “Anh uống chút rượu vang nhé?”
“Vậy thì tốt quá. Cảm ơn bà.”
Bà lấy rượu vang và rót ra ba ly. Tất cả họ cùng ngồi trong căn phòng khách nhỏ với những món đồ nội thất vẫn y nguyên như lần cuối Decker tới đây.
“Giờ chúng tôi nghỉ hưu rồi,” ông DeAngelo nói. “Ừm, đúng hơn là có mình tôi nghỉ thôi. Bà nhà tôi nào giờ vẫn luôn phải chăm sóc cho bọn trẻ và quán xuyến việc nhà. Chúa ơi, lúc nào cũng làm việc vất vả hơn tôi, chăm sóc cho tất cả.”
“Giờ em chỉ phải chăm sóc anh thôi mà,” vợ ông nói, hướng về Decker với một nụ cười thấu hiểu.
DeAngelo nói, “Chúng tôi đang nghỉ đến chuyện bán nhà. Bọn trẻ đã lớn cả, chúng cũng có gia đình và dọn ra ở riêng hết rồi. Có thể chúng tôi sẽ mua một căn hộ ở Florida. Tôi không chịu được thêm mấy cái mùa đông ở Ohio nữa. Thấu đến tận xương ấy.”
“Tôi hiểu,” Decker nói.
Hai vợ chồng im lặng và nhìn anh, rõ ràng đang chờ anh giải thích mục đích chuyến viếng thăm lần này của mình. Decker cảm nhận được cái nhìn tò mò từ phía họ khi anh nhấm nháp ly rượu.
“Tôi đoán ông bà đã nghe chuyện của Meryl Hawkins rồi phải không?” Anh bắt đầu vào đề.
DeAngelo gật đầu. “Chuyện kì quái nhất trần đời ấy. Tôi cứ nghĩ ông ta sẽ ở tù đến hết đời cơ. Thế rỗi ông ta lại đến đây và bị sát hại. Có phải do chuyện này mà anh quay về không?”
“Đúng ạ, đại khái là thế.”
“Anh đang đi tìm kẻ đã giết ông ấy à?” Bà DeAngelo hỏi với vẻ lo lắng.
“Vâng, và tôi cũng đang tìm hiểu một vài chuyện khác nữa.”
“Là gì vậy?” Bà hỏi.
“Nếu không phải Meryl Hawkins sát hại những người hàng xóm của ông bà nhiều năm về trước, vậy thì đó là ai?”
Hai vợ chồng DeAngelo vừa nhấc li rượu lên nhấp một ngụm. Cả hai người gần như cùng phun hết ra.
Ông DeAngelo nói, “Tôi không hiểu. Cái ông Hawkins đó đã giết họ. Đã được chứng minh rõ ràng rồi mà.”
“Ông ấy đã bị kết tội giết người, điều đó thì đúng,” Decker nói.
“Nhưng không phải hai việc đó là giống nhau à?” Bà DeAngelo hỏi.
“Thông thường là vậy,” Decker thừa nhận. “Nhưng không phải trong mọi trường hợp. Tôi đang xem xét lại vụ án này từ đầu. Hai ông bà là những người duy nhất vẫn còn cư trú ở khu này từ hồi án mạng xảy ra.”
Ông DeAngelo gật đầu. “Đúng thế. Gia đình Murphys đã chuyển tới Georgia. Còn gia đình Ballmer nghỉ hưu xong thì đã rời đi, đi đâu ấy nhỉ em yêu?”
“Hilton Head.”
“Và căn nhà còn lại thì không có người ở,” Decker nói.
“Đúng thế. Căn ấy bị bỏ hoang cũng đã ít lâu. Giờ lại không có ai ở rồi mặc dù từ hồi ấy đến nay cũng có vài gia đình đến rồi đi. Cũng có một gia đình chuyển vào nhà Richards đấy, nhưng họ cũng không ở lại bao lâu.”
“Chẳng đời nào tôi lại dọn vào đó sống,” bà DeAngelo nói. “Tôi sẽ gặp ác mộng suốt mất thôi. Mà tôi vẫn gặp ác mộng đấy, sau những gì đã xảy ra.”
“Vậy là đêm hôm đó ông bà đã khai báo là không nghe hoặc nhìn thấy bất kì điều gì,” Decker nói.
“Đúng là thế,” ông DeAngelo đáp. “Mưa như điên ấy. Sấm chớp, và cả gió nữa. Chúa tôi ơi! Tôi vẫn nhớ rõ như ban ngày. Chúng tôi còn sợ là có cả vòi rồng ấy chứ.”
“Ấy thế mà anh vẫn còn ngủ gật trước tivi được đấy thôi,” vợ ông nhắc. “Tối đó chúng tôi đang xem phim.”
“Phim Blade Runner ,” Decker nói. “Ông bà đã khai báo như vậy.”
“Đúng thế,” ông DeAngelo nói, trông có vẻ rất ấn tượng. “Anh có trí nhớ tốt thật đấy.”
“Vậy là ông bà không nhớ được gì về đêm hôm đó sao?”
Bà DeAngelo nói, “Ừm, tôi nhìn thấy một chiếc ô tô đi vào nhà ấy. Ồ, tôi thấy trước khi cơn bão đến. Tôi vừa mới nấu bữa tối xong và thấy nó đi ngang khi tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi đã khai với anh hết rồi.”
“Đó là xe của David Katz. Một chiếc Mercedes sedan bốn cửa. Màu bạc.”
“Đúng, phải đấy. Một chiếc xe đẹp.”
“Có khi còn giá trị hơn cả căn nhà của chúng tôi,” ông DeAngelo nhận xét.
“Khi Katz lái xe tới nhà Richards, bà không nhìn thấy anh ta bước ra khỏi xe sao?”
“Không. Từ vị trí bếp mà tôi đứng, tầm nhìn của tôi bị căn nhà ở giữa hai nhà che khuất.”
“Tối hôm đó chỉ có bà và chồng ở đây thôi à?”
“Phải, con cả nhà chúng tôi học đại học. Hai đứa nhỏ hơn thì ra ngoài đi chơi với bạn.”
“Vậy là không còn xe nào khác sao? Không có âm thanh gì từ nhà Richards? Tôi biết ông bà đã từng được hỏi những điều này. Nhưng mong ông bà có thể nghĩ lại một chút.”
“Tôi không nghe thấy tiếng động gì từ nhà Richards, không gì cả.” Bà DeAngelo nói.
Decker chuẩn bị chuyển sang câu hỏi khác thì có một điểm gì đó trong ngữ điệu của bà khiến anh chú ý. “Thế còn từ những căn nhà khác thì sao?”
“Ừm, đó là từ căn nhà bỏ hoang. Ngay bên trái nhà chúng tôi ấy.”
“Phải. hồi đó nó bị bỏ hoang cũng lâu rồi. thi thoảng sẽ có mấy đứa thiếu niên ghé qua đó làm mấy trò kiểu uống rượu, hút thuốc và...”
“Đụ nhau,” ông DeAngelo nói.
“Anthony!” Vợ ông thốt lên. “Xem anh nói năng kìa.”
Ông DeAngelo cười nhe nhởn và ngả lưng ra sau chiếc ghế tựa da. “Ừ, thì đúng là thế mà.”
“Vậy là có thể đêm hôm đó cũng vậy phải không?”Decker nói. “Có thể có vài đứa thiếu niên đã ở bên đó? Chính xác thì bà đã nhìn thấy hay nghe thấy gì?”
“Thực ra chỉ là tôi thoáng thấy có bóng chuyển động thôi.” Bà di di hai bên thái dương. “Ôi, chuyện đã lâu lắm rồi.” Bà nhìn sang phía chồng. “Nhưng tôi thực sự nghĩ đó là một đứa trẻ vị thành niên đấy.”
“Nam hay nữ ạ?”
“Nam. Chí ít thì tôi nghĩ vậy. Thực sự là chỉ thoáng thấy bóng thôi.”
“Bà có nhớ lúc đó có thể là khoảng mấy giờ không?”
“Ừm, chắc chắn là sau khi cơn bão bắt đầu. Tôi đã nghĩ trong đầu là bọn chúng nó chắc đã bị ướt nhẹp rồi.”
“Nhưng bà không nhớ giờ cụ thể phải không?”
“Không, tôi xin lỗi.”
Decker gật đầu. “Không sao đâu. Tôi rất biết ơn vì bà đã cố gắng.”
Anh để họ ngồi lại đó và trở ra ngoài. Anh không biết sau ngần ấy năm mình có thể mong chờ gì hơn nữa. Hầu hết các nhân chứng chẳng thể nhớ những gì họ mới trông thấy ngày hôm qua, chứ nói gì là những chuyện từ mười ba năm trước. Anh bước sang phía căn nhà bỏ hoang mà bà DeAngelo vừa nhắc tới.
Anh nhìn qua một trong số những ô cửa sổ nhưng không thấy được gì nhiều. Anh thử mở cửa. Cửa khóa. Anh thậm chí còn không biết ai là chủ sở hữu căn nhà. Bất luận là ai đi nữa thì người này cũng không sử dụng căn nhà nhiều cho lắm.
Anh tiến đến và quan sát căn nhà của gia đình Richards.
David Katz đã lái xe đi vào đường dẫn rồi cho xe đi ngang qua mặt tiền của căn nhà để đến khoảng sân sau, tại đây anh ta đậu xe vào một chỗ vạch đậu nhỏ đã phủ đầy cỏ.
Decker ngoái nhìn ra sau. Từ đây nhà DeAngelo sẽ chẳng thể nào nhìn thấy anh ta bước ra khỏi xe và đi vào trong nhà. Những người hàng xóm khác cũng báo cáo điều tương tự: Họ không nhìn thấy Katz đi vào trong nhà nơi sau này anh ta bỏ mạng.
Ấy thế nhưng có một điều không cần phải bàn cãi là anh ta thực sự đã ở trong đó.
Decker nhìn xuống. Do cơn mưa, bánh xe của Katz hằn sâu vào mặt đất. Anh ta đã lái xe đến trước khi cơn bão bắt đầu, thế nên sẽ không có dấu vết của bánh xe tiến vào trong khu phố. Như lúc trước Lancaster đã chỉ ra, trận mưa có thể đã rửa trôi tất cả. Nhưng một chiếc xe tiến vào khu phố sau khi cơn mưa đã bắt đầu đáng lí ra sẽ để lại một vài dấu vết. Thế nên liệu có phải tên sát nhân đã đi bộ tới đây không? Trong cơn mưa tầm tã? Và không để lại một dấu vết nào rõ ràng khi hắn tiến vào trong nhà ư? Thật vô lý. Nhưng bắt buộc phải có một lời giải thích nào chứ, bởi sự việc đã xảy ra như thế.
Điện thoại của anh rung lên. Là Lancaster gọi.
“Tôi nghĩ chúng ta có một kẻ bỏ trốn,” chị nói. “Ắt hẳn chúng ta đã làm ả kinh hãi rồi.”
“ Ả ? Ả nào?”
“Susan Richards.”