Chuộc Tội

Lượt đọc: 12398 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 52

“THẰNG CHÓ CHẾT!” Decker gào lên.

Anh và Lancaster phi ra khỏi xe, chiếc xe đậu trên đường, đối diện với tòa nhà của Katz. Họ rút súng ra và cúi thấp bên cạnh chiếc xe.

“Đằng kia,” Lancaster nói, chỉ tay về phía tòa nhà đối diện. “Súng nổ từ bên đó. Tôi nhìn thấy nòng súng lóe sáng.”

“Gọi tiếp viện đi,” Decker gầm lên trong lúc anh bấm số của Mars.

Đầu dây bên kia đổ chuông và tiếp tục đổ chuông, nhưng không có người bắt máy.

“Chết tiệt!”

“Anh có nghĩ kẻ nổ súng vẫn còn ở đó không?” Lancaster nói, bỏ máy xuống sau khi đã gọi xong. “Chúng ta tới xem Mars và Katz thế nào được không?”

“Ờ, rồi để cho hắn bắn cả chúng ta luôn à?” Anh liếc sang Lancaster. “Hắn có thể chính là kẻ đã sát hại Brimmer. Cô ở đây đợi cảnh sát tới. cố liên lạc với Melvin nhé.” Anh nhắn số sang máy chị.

“Anh định làm gì?”

“Tôi sẽ đi bắt kẻ nổ súng.”

“Amos...”

Chị chưa dứt lời thì anh đã phóng thẳng xuống phố. Decker chạy sát tòa nhà nơi phát súng được bắn ra, cốt để khiến cho kẻ nào ở trong đó khó có thể đưa Decker vào tầm bắn.

Anh chạy tới mặt tiền tòa nhà và kiểm tra xung quanh. Gỗ ép niêm phong được đóng kín ở các ô cửa sổ của tầng dưới. Nói này trông như bị bỏ hoang. Nhưng từ càc tầng trên thì có tầm nhìn thẳng vào căn hộ của Katz.

Anh phi nhanh qua các bậc cầu thang dẫn lên cửa trước và nhận thấy hai cánh cửa lớn đã bị đóng kín và khóa xích. Anh húc thân hình to lớn của mình vào đó, nhưng thậm chí cả cỡ người lẫn sức nặng của anh cũng chẳng thể làm chúng nhúc nhích.

Anh vội vã lao xuống phố, rẽ trái ở ngã tư tiếp theo và chạy tiếp. cùng lúc đó anh lắng nghe xem có tiếng ô tô nổ máy hay tiếng bước chân bỏ chạy hay không. Trời đêm lộng gió và bầu trởi hiếm khi trong vắt như vậy.

Anh chẳng nghe thấy gì ngoại trừ tiếng hơi thở của mình.

Anh chạy tới ngã rẽ tiếp theo và hé đầu qua góc tường.

Không có gì hết. không một bóng người, cũng chẳng có chiếc xe nào chờ sẵn để đón kẻ nổ súng.

Anh ép mình không được nghĩ tới số phận của Mars. Anh đã cầu nguyện một câu đơn giản là bạn anh vẫn ổn. Nếu Melvin có mệnh hệ gì, Decker sẽ mạo hiểm cả tính mạng để trả thù cho anh ấy.

Anh lao tới chỗ lối vào ở phía sau, đó là nơi mà vân may đến với anh. Cánh cửa đang mở sẵn. Decker biết rất rõ lí do cửa được để mở.

Kẻ nổ súng đã vào trong tòa nhà theo đường này.

Anh đẩy mở cánh cửa và bước qua. Anh biết mình là một mục tiêu cỡ lớn, nên anh ngồi thụp xuống để thu nhỏ mình nhất có thể.

Anh quan sát tình hình xung quanh. Kẻ nổ súng có thể đã bỏ trốn, đã bước qua lối cửa này, rồi biến mất trên một chiếc xe hoặc chạy bộ.

Chỉ có điều Decker không nghe thấy âm thanh nào cho thấy hắn đã làm như vậy. Và anh ngờ rằng ngần ấy thời gian trôi qua là không đủ để kẻ nổ súng kịp thoát ra ngoài.

Thế nghĩa là kẻ này vẫn còn đang ở trong tòa nhà không người, có thể trong tay là một khẩu súng trường có hỏa lực mạnh, tầm ngắm xa, trong khi Decker chỉ có khẩu súng lục mới được cấp này thôi, khẩu súng mà anh chưa một lần bóp cò, và dù ở trong khoảng cách nào, dù thuận lợi đến đâu, thì độ chính xác cũng chẳng được cao cho lắm. Kẻ nổ súng có thể bắn gục anh từ khoảng cách rất xa, còn Decker thì không.

Anh nhìn thấy hố thang máy nhưng biết rằng tòa nhà này có lẽ không được cấp điện. Thế nên chỉ còn cầu thang bộ. Anh dừng chiếc đèn pin Maglite để soi đường và tìm đến cánh cửa dẫn tới cầu thang.

Giống như Lancaster, anh đã nhìn thấy họng súng chớp sáng. Anh tải lại hình ảnh đó trong đầu và đếm số tầng.

Tầng sáu.

Anh thận trọng mở cánh cửa và chầm chậm tiến lên. Có thể anh sẽ bắt gặp kẻ nổ súng từ trên đi xuống. Hoặc có khi kẻ này đang chờ anh sẵn trên đó.

Anh đếm số tầng cho tới khi lên đến tầng sáu, hiểu rõ trong đầu là rất có thể kẻ nổ súng đã đi xuống tầng thấp hơn, để anh vượt mặt hắn và rồi trốn thoát qua lối cửa sau.

Một lát sau, anh nghe thấy tiếng còi hú. Hay lắm, người của cảnh sát đang trên đường tới. có cả tiếng một chiếc xe cứu thương nữa, do sự tình xảy ra trong căn hộ của Katz.

Anh mở cánh cửa dẫn vào tầng sáu và liếc nhìn bên trong.

Anh lưỡng lự chuyện có dùng đèn pin hay không, bởi nếu bật đèn lên thì anh sẽ tự biến mình thành mục tiêu cho kẻ nổ súng. Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào vừa đủ để mắt anh có thể thích ứng nhanh chóng. Tầng lầu này thoáng đãng, như thế vừa có lợi mà cũng lại vừa có hại. Nhờ đó mà số vị trí Decker phải dò xét trong không gian này được giảm bớt, nhưng cũng khiến anh có ít chỗ ẩn mình hơn.

Anh nhẹ nhàng tiến vào và đóng cửa lại, rồi phóng nhanh vào sau một cái bàn kim loại cũ.

Cứ từ từ thôi, tập trung và lắng nghe.

Tất cả những gì anh nghe thấy là tiếng còi tầm ngày một tiến gần hơn.

Tiếng còi ấy có thể làm át đi mọi âm thanh chuyển động ở trên này. Anh nỗ lực gấp đôi để lắng nghe bất kì âm thanh nào mà gã bắn súng có thể tạo ra.

Anh lựa chọn vị trí này là có tính toán. Nếu kẻ nổ súng muốn trốn thoát, hắn phải rời đi bằng cánh cửa mà Decker vừa mới đi vào.

Anh quyết định không há miệng chờ sung nữa.

“Cảnh sát đây. Anh đã bị bao vây. Bỏ vũ khí xuống và tiến ra chỗ chúng tôi có thể nhìn thấy anh. Giơ hai tay lên đầu, đan ngón tay vào nhau. Làm ngay!”

Anh im lặng và chờ đợi.

Tiếng còi tầm ngoài kia đã dừng lại. Anh dự tính giờ đây tiếng cửa trước được đá mở tung, tiếp sau đó là tiếng chân chạy rầm rập tiến vào trong tòa nhà sẽ xảy đến bất kể lúc nào.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »