Chuộc Tội

Lượt đọc: 12415 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 55

ÔI TRỜI, TO CHUYỆN RỒI ĐÂY.

Khu vực lễ tân đang cháy, có nghĩa là lối ra duy nhất đã bị chặn.

Decker gọi 911, báo cháy và bình tĩnh đề nghị đội cứu hỏa tới đây trước khi anh bị thiêu thành tro.

Anh hé mắt nhìn qua góc tường hành lang và thấy khu vực lễ tân đang nghi ngút khói. Kế đến, anh nhìn lên trần nhà. Trên đó có mấy đầu phun nước. Tại sao chúng không hoạt động?

Anh ho và lùi xa ra khỏi đám lửa.

Như vậy, điều này báo cho anh biết anh đã đúng. Có gì đó ở đây và có kẻ không muốn thứ này bị tìm ra. Chúng đã lục soát nơi này, nhưng để thâm phần thận trọng, chúng quyết định thiêu rụi nơi này và bằng cách nào đó đã phá hỏng hệ thống phun nước.

Anh lui lại vào văn phòng của Katz và nhìn quanh trong vô vọng. Anh đang ở trên tầng năm, thế nghĩa là việc phá cửa sổ và lao ra ngoài bằng lối đó không phải là một giải pháp.

Anh đặt tất cả những thứ anh mới tìm thấy đằng sau tấm ván vào một cái hộp cacton. Ôm cái hộp bên người, anh chạy sang phòng làm việc chung, chộp lấy một ít giấy xốp hơi ở trên giá, rồi quấn nó quanh cái hộp. Anh vội vã quay trở lại văn phòng của Katz, chạy tới bên cửa sổ và nhìn ra ngoài, để đảm bảo là không có ai đang đi lại ở vỉa hè bên dưới. anh nhấc ghế, mang đến bên cửa sổ, đập nó lên cửa kính cho tới khi ô cửa sổ vỡ vụn và rơi ra. Anh dùng chiếc ghế đó để gạt hết các mảnh thủy tinh còn bám trên khung đi.

Anh cúi nhìn để đảm bảo bên dưới vẫn không còn ai và thả cái hộp xuống. Nó rơi xuống vỉa hè. Anh nghe thấy tiếng bọc xốp nổ rôm rốp khi cái hộp chạm xuống vỉa hè. Anh không hề lo ngại gì đến việc lực va chạm sẽ làm thứ bên trong bị vỡ nát. Giấy thì làm gì vỡ được. Nhưng bên ngoài gió rất to, và nếu cái hộp bung mở, anh sẽ phải chạy vòng quanh thành phố để thu thập lại cho đủ những thứ bên trong.

Vấn đề là khi cửa sổ mở, thì gió, cùng với đó là một lượng lớn oxy từ bên ngoài, tràn vào trong.

Ôi trời, thế này thì suýt soát quá rồi.

Anh nghe thấy tiếng còi tâm lẫn tiếng thắng xe kéo rít ở bên dưới và nhìn thấy hai chiếc xe cứu hỏa đã tới. Anh thò đầu ra ngoài cửa sổ và hét lớn. “Lửa sắp bén vào đây rồi. Tôi cần thoát ra ngoài. Nhanh lên!”

Một người lính cứu hỏa chỉ trỏ vào anh. Bốn người lính vội lao lên một trong hai chiếc xe và kéo ra tậm đệm hơi cứu nạn, họ nhanh chóng bơm căng nó và đặt dưới cửa sổ.

Decker cúi đầu nhìn chiếc đệm. Từ trên này trông nó chỉ bằng kích thước của một chiếc giường đôi.

Chết tiệt thật!

“Nhảy đi!” Một người lính cứu hỏa hét lớn.

“Tôi to con lắm. Cái đó có đỡ nổi tôi không, các anh còn cái nào lớn hơn không?” Decker hét lại.

“Cái này sẽ đỡ được, đừng lo.” Người kia hét đáp lời/ “Cứ nhảy khỏi tòa nhà đi. Nhảy xuống đây. Chúng tôi sẽ chỉnh lại vị trí tấm biển nếu cần.”

Chỉnh lại vị trí tấm đệm nếu cần. Nghe yên lòng gớm.

Anh tự hỏi lần cuối mấy người này tập huấn cứu hộ bắt đỡ những tay to con từ độ cao lớn là khi nào. Anh hi vọng là vừa mới sáng nay.

Decker quay người nhìn ngọn lửa.

Mình có nên phó thác cho số phận không?

Đột nhiên một tiếng nổ rung chuyển văn phòng và một luồng khí nóng bao trùm lấy anh.

Nhắm mắt đưa chân vậy.

Anh trèo qua bệ cửa, cúi nhìn lần để chắc chắn là anh đang thẳng hàng với tấm đệm nhất có thể, miệng thầm nhẩm một câu cầu nguyện rồi nhảy xuống.

Anh rơi ngửa mặt lên trời, như thế tốt hơn là nhìn xuống cái nơi mà anh đang đáp xuống. Họ đã chỉnh lại vị trí tấm đệm chưa nhỉ? Hay là họ đang hoảng loạn bởi họ đã tính sai bét? Anh có sắp sửa bị quăng toẹt xuống vỉa hè không?

Những suy nghĩ rối bời, nhưng anh cần nghĩ suy gì đó để giết thời gian, bởi vì anh cảm giác như thể mình đang rơi xuống một quãng năm dặm chứ chẳng phải là năm tầng lầu.

Khi anh rơi xuống tấm đệm hơi chứ không phải vỉa hè, chấn động vẫn mạnh đủ để anh cảm thấy không khí trong hai lá phổi như bị ép sạch ra ngoài. Những đôi tay tám lấy anh và nhanh chóng kéo anh đứng dậy.

“Anh ổn chứ?” Một người lính cứu hỏa hỏi.

“Giờ tôi ổn rồi.”

“Còn ai trong đó nữa không?”

“Trong văn phòng chỗ tôi thì không. Tôi không biết những phòng khác trong tòa nhà thì thế nào.”

“Có biết ngọn lửa bắt nguồn từ đâu không?”

“Có, ccos là lí do tôi sẽ gọi đội điều tra phóng hỏa đến đây.” Decker cho mấy người lính cứu hỏa đang sững sờ kinh ngạc xem giấy tờ của mình. “Có kẻ nào đó đã ngắt hệ thống vòi phun chữa cháy trong tòa nhà,” anh nói.

Một lính cứu hỏa khác đi tới cùng chiếc hộp mà Decker đã thả xuống. “Chúng tôi tìm được cái này trên phố.”

Decker đón lấy cái hộp từ chỗ anh ta. “Tôi thả xuống đấy. Cảm ơn nhé!”

Trong lúc mấy người họ dập lửa, Decker ngồi ở vỉa hè phía đối diện, gọi điện và cung cấp thông tin cho đội điều tra phóng hỏa của Burlington. Rồi anh gọi cho Lancaster và làm việc tương tự.

“Anh nhảy ra khỏi tòa nhà sao?” Chị nói.

“Ờ, có lựa chọn nào khác đâu. Không nhảy thì có mà bị nướng chín. Thật lòng tôi chẳng muốn làm việc nào trong cả hai việc đó.”

“Chuyện quái gì đang diễn ra vậy hả Decker?” Chị nói. “Cảm tưởng như cả thành phố đang bị tấn công ấy.”

“Tôi nghĩ đúng là thế đấy.”

“Tôi vẫn đang phải giải quyết mớ giấy tờ hồ sơ đây. Tôi bắt đầu thấy hối hận vì bắn thằng cha đó rồi đấy.”

“Tôi đang trên đường về cùng một thùng đồ thu được từ trong văn phòng của Katz. Tôi sẽ gặp cô ở đồn.”

Decker nhấc cái hộp lên và nhìn những cái thang, vòi phun nước và những người lính đang chiến đấu với ngọn lửa. Anh rời bước đi xuống phố, leo vào xe và lái thẳng tới đồn cảnh sát.

Decker gặp Lancaster trong đồn. anh đi theo chị, vẫn vào cái phòng họp nhỏ trước kia, rồi đặt cái hộp lên bàn, cắt bỏ lớp bọc xốp và mở nó ra. Anh đưa cho Lancaster một chồng giấy tờ ở trong và đặt một chồng khác trước mặt mình.

“Laptop của cô ta không có ở đó. Tôi nghĩ kẻ lục lọi văn phòng đã lấy nó đi. Hoặc có thể cô ta đã cất ở đâu đó khác. Khi nào cô ta phẫu thuật xong và tỉnh táo trở lại, chúng ta sẽ hỏi sau.”

Lancaster nhìn anh với vẻ hoài nghi. “Anh nghĩ cô ta chịu hợp tác sao?”

“Xét tình hình có kẻ đã tìm cách sát hại mình, cô ta còn lựa chọn khác sao?”

“Biết đâu anh lại bị bất ngờ.”

“Ồ, cuộc sống lúc nào chẳng đầy sự bất ngờ. Phải chấp nhận cuộc chơi vậy thôi.”

Anh hướng sự chú ý sang chồng tài liệu trước mặt. Hồ sơ tài chính, thiết kế xây dựng, bảng tính Excel.

“Cô ta lắm mối làm ăn quá,” Lancaster nhận xét khi bắt đầu xem xét phần tài liệu của mình.

“Bên cô có tìm ra được gì về những người chống lưng cho cô ta không?”

“Cũng không hẳn. Nhưng chúng tôi tìm hiểu được rằng phần lớn là các công ty ma đặt tại các quốc gia mà ở đó tính minh bạch không được đánh giá cao cho lắm.”

“Tôi tự hỏi tại sao lại thế.”

“Có vẻ như những người hỗ trợ tài chính cho cô ta không muốn công khai danh tính. Nhưng vẫn có thể họ là người làm ăn hợp pháp.”

“Nói thế khác nào nói có thể tôi là người thấp bé và gầy gò,” Decker nói. “Có cách nào tìm ra ai là người đứng sau những công ty này không?”

“Nhờ người bên anh ở FBI được không?”

“Tôi không chắc họ có còn là người bên tôi nữa hay không.”

“Vậy thì anh chỉ còn có nguồn lực của lực lượng cảnh sát ở một thành phố nhỏ thôi đấy.”

“Tuyệt vời chưa.”

Lancaster ngước mắt nhìn lên. “Tôi nghe tiếng anh nổ súng khi từ tầng dưới chạy lên. Sao anh ngắm bắn được hắn vậy?”

“Đèn laser phản lại hắn trong môi trường đó. Tôi lần theo nó để tìm ra nguồn phát nhờ đám bụi trong không trung. Katz gặp may nhờ có Melvin đẩy ngã cô ta khi hắn nổ súng. Tôi nhìn thấy ống ngắm của tên đó. Cái thứ chó chết đó là hàng công nghệ cao. Hắn có thể ngắm bắn từ cách đó cả cây số...”

Lancaster dừng tay khỏi việc đang làm. “Gì thế? Anh ổn chứ?”

“Tôi sẽ quay lại ngay,” Decker nói, thậm chí còn không nhìn chị. Anh đứng dậy và vội vã lao ra khỏi phòng.

Anh nhanh chóng chạy dọc hành lang đi tới phòng để chứng cứ cà đăng kí vào phòng với cảnh sát trực ở đó. Anh nói với viên cảnh sát mình cần gì và được dẫn vào trong, tại đây viên cảnh sát này đưa anh tới một cái giá dựng sát tường. Anh ta nhấc ra khẩu súng trường với ống ngắm vẫn còn gắn ở trên. Khẩu súng được đặt trong một cái túi đựng bằng chứng có nhãn tên của phòng cảnh sát.

Decker nhìn khẩu súng và ống ngắm. Rồi anh nhớ lại khoảnh khắc mà nó được dùng đến.

Anh vội vã chạy về căn phòng mà Lancaster đang ngồi.

“Có chuyện gì với anh thế?” Lancaster nói.

“Tôi không phải là mục tiêu, Mary ạ, tối hôm đó ở công viên McArthur ấy.

“Anh đang nói gì thế?”

“Sally Brimmer mới là mục tiêu.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »