Chuộc Tội

Lượt đọc: 12559 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 79

KHI DECKER DẦN TỈNH LẠI, hình ảnh trước mắt anh có cảm giác thân thuộc. Khi anh mở hẳn mắt và nhìn xung quanh, anh hiểu lí do vì sao.

Anh đang ngồi trên sàn nhà, trong căn nhà cũ của gia đình Richards.

Ngay tại căn bếp nơi Don Richards và David Katz đã bỏ mạng.

Anh cảm nhận được dây thít trói chặt cổ tay cổ chân anh.

Anh nhìn sang bên cạnh và thấy Jamison và Mars cũng bị trói tương tự như vậy. Họ đang nhìn thẳng và khung cửa đối diện, có một người đàn ông đứng ngay tại đó.

Bill Peyton, hay chính xác hơn là Yuri Egorshin, trông có vẻ chẳng vui vẻ gì.

Có ba tên nữa trong phòng. Tất cả đều trông dữ tợn, lạnh lùng, mang theo súng trong tay. Decker nhận ra mấy tên này không phải nhân viên ở nhà hàng American Grill. Theo anh thấy, bọn này rõ là quân vai u thịt bắp. Lại là quân vai u thịt bắp đến từ Nga, nên trông chúng càng thêm phần dữ tợn.

Egorshin kéo lấy một cái ghế và ngồi xuống đối diện với ba người đang bị trói.

“Thật tình mà nói thì anh đã làm cho công việc của ta bung bét hết cả, Decker ạ,” hắn ta thì thầm. “Ta nghĩ anh nhận ra điều đó.”

“Ồ, thì công việc của tôi là thế mà.”

“Nếu chẳng phải do dư luận và... các điều kiện khá là bất lợi khác, ta chắc chắn đã có thể ém nhẹm vụ lục soát quán Grill của anh rồi. anh tìm ra tất cả những thứ đó mà không có giấy phép. Mấy thứ ấy chẳng thể nào được chấp thuận làm bằng chứng trước tòa.”

“Ừ, nhưng mà đi làm gián điệp cho Nga ấy hả? Tôi không chắc Tu chính án thứ tư được áp dụng để bảo vệ cho hạng người như ông.”

“Thế là cái sự dân chủ của người Mỹ các người khoe ra rả suốt ngày hóa ra cũng có giới hạn đấy nhỉ?”

Decker liếc nhìn ra bóng tối bên ngoài cửa sổ. “Tôi bất ngờ khi ông đưa chúng tôi tới đây đấy.”

“Sao nào? Ý anh là sợ có nhân chứng sao? Anh lo gia đình DeAngelo có thể nhìn thấy chúng ta sao?” Egorshin thoáng ngừng lại rồi hắn tiếp tục nói một cách đanh thép. “Anh không cần lo cho bọn họ đâu. Dù có thấy gì đi chăng nữa, thì giờ họ cũng chẳng thể kể gì lại cho ai được nữa rồi.”

“Ông đâu cần phải làm thế,” Decker cau mặt nói, biểu cảm của anh chuyển sang vẻ giận dữ.

“Anh có biết ông DeAngelo nói gì với ta ngay trước lúc ta tặng phát đạn vào đầu ông ta không?”

Decker không nói gì.

“Ông ta kể rằng tất cả những gì ông ta muốn là được về phương Nam nghỉ hưu. Ta đã giúp ông ta tiết kiệm chi phí. Vả lại ta cần... chút riêng tư, để giải quyết anh và các bạn của anh.”

Decker cảm thấy nôn nao trong bụng khi nghe về số phận của gia đình DeAngelo. Anh nói, “Các người đã lãng phí rất nhiều thời gian khi còn lưu lại nơi này. Các người đã có thể rời khỏi đất nước này. Giờ thì đã quá muộn. Các người chỉ còn nước chờ chết mà thôi.”

“Làm ơn, khỏi cần lo cho ta. Ta đã được chuẩn bị đầy đủ sẵn cho rồi. Ta có những nguồn lực giấu ở những chỗ mà anh không thể nào hình dung ra.”

“Tôi không dám chắc đâu, khả năng hình dung của tôi khá là tốt đó. Nếu nguồn lực ông đang nghĩ tới là Peter Childress, thì tốt hơn hết ông nên có nguồn lực khác.”

“Ta chẳng mảy may quan tâm đâu.”

“Tại sao lại thể?”

“Lí do tương tự như việc gia đình DeAngelo chẳng khiến ta phải để tâm.”

Jamison thốt lên, “Ông đã cho người giết chết Childress sao?”

Egorshin nhìn đồng hồ. “Đã được xác nhận từ hai mươi phút trước. Không, nguồn lực mà ta nói tới mạnh hơn nhiều, hơn cả một Chánh thanh tra phòng cảnh sát ở một nơi chó ăn đá gà ăn sỏi như chỗ này.”

“Ông muốn làm gì chúng tôi?”

“Sau mỗi hoạt động tình báo đều cần có một buổi thẩm vấn.” Egorshin mở rộng hai tay. “Thế nên đây, đây chính là buổi thẩm vấn của ta.”

“Chúng tôi sẽ không nói gì cho ông biết đâu,” Jamison gắt.

“Ta không thể nhớ được là trong suốt sự nghiệp của mình, ta đã nghe câu này biết bao nhiêu lần rồi.” Hắn chìa một tay ra. Người của hắn rút gì đó từ trong túi áo khoác và đưa nó cho Egorshin. Trông nó giống như một cái dùi cui bằng kim loại.

Egorshin gạt một cái nút bên sườn của cái dùi cui, tiến lên trước và chạm vào người Mars bằng một đầu của nó. Mars ngay lập tức gào toáng lên khi dòng điện bắn vào người anh. Anh ngã rầm sang bên, thở hổn hển.

“Melvin!” Jamison thét lên. Cô cố vươn người với lấy anh, nhưng chỉ khiến mình ngã soài sang bên. Sau một cái gật đầu từ Egorshin, cô được kéo ngồi dậy và đầy đâm sầm lưng vào tường.

Decker chưa một lần rời ánh mắt khỏi gã người Nga. “Muốn tin gì?”

“Biết đến đâu? Kế hoạch tiếp theo là gì? Bất cứ điều gì có ích cho bọn ta.”

“Và sau đó thì sao, thả cho chúng tôi đi sao?”

“Không. Về chuyện này ta sẽ thẳng thắn với anh, bởi vì nếu ta ở trong tình cảnh này thì ta cũng không muốn nhận lấy những lời hứa hươu hứa vượn. Điều ta sẽ trao đổi, để có những thông tin từ anh, là cái này.” Hắn rút một khẩu súng từ trong túi áo khoác ra và gõ gõ họng súng. “Một phát đạn xuyên thẳng não cho từng người. Các người sẽ không cảm thấy gì đâu, ta hứa.”

“Ừm, một cái chết không đau đớn, chết ngay tức khắc. Tôi từng nghe qua lời hứa hẹn này rồi. Giờ vẫn chẳng thấy nó có chút hấp dẫn nào.”

“Nói đi chứ nhỉ!” Egorshin nói. “Hay là ta lại vụt cho bạn anh một nhát nữa?” Hắn giơ cái dùi cui điện ra.

Decker nói, “Giờ chúng tôi biết gần như toàn bộ rồi. Rachel Katz đã khai báo thông tin liên quan đến ông. Chúng tôi đã có hết thông tin từ căn phòng ngầm dưới lòng đất. Chúng tôi đã khám xét văn phòng của Brad Gardiner.”

“Và chẳng tìm được gì vì không có gì ở trong đó.”

“Ồ, còn có những chỗ khác có thể theo đuổi mà. Chúng tôi biết các ông đã cài cắm gián điệp trên khắp đất nước.”

Egorshin lấy ra một cái ống giảm thanh và xoắn nó vào họng súng một cách đầy sát khí. “Còn gì nữa?”

“Mitzi Gardiner sẽ kể nốt những chuyện còn lại.”

“Chả tin. Cô ta đang ở đâu?”

“Vẫn ở bệnh viện, được bảo vệ nghiêm ngặt.”

“Lạc đề rồi.”

Decker nhìn hắn với vẻ trầm ngâm. “Ông không tìm cách sát hại cô ta lúc ở bệnh viện. Tôi thắc mắc là tại sao ông lại để cho cô ta sống suốt những năm qua.”

Egorshin nhìn sang một tên tai sai và chỉ ra khung cửa dẫn vào bếp. Gã đó rời đi và một lát sau quay lại cùng với Brad Gardiner. Hai tay anh ta cũng bị trói ngược ra sau, trông anh ta xõa xượi và kiệt quệ.

Decker liếc nhìn sang anh ta. “Anh cũng ở lại sao? Quyết định khá là ngu ngốc đấy.”

“Ồ, không phải do hắn quyết định vậy đâu,” Egorshin nói. “Mà là do ta.”

“Tên của hắn có thật là Brad Gardiner không?” Jamison nói. “Hay hắn cũng là người Nga, giống như ông?”

Egorshin đứng dậy. “Không, hắn là người Mỹ. Giống David Katz. Chúng đều tham gia vì tiền. Rất nhiều tiền. Người Mỹ yêu tiền mà.”

Jamison nói, “Katz đâu có kiếm được nhiều tiền trước khi bị giết. Hắn chỉ nắm trong tay American Grill. Đâu phải một đế chế.”

Egorshin mệt mỏi lắc đầu. “Cô nghĩ hắn lấy tiền từ đâu ra để khởi nghiệp? Đó là từ trước khi hắn chuyển đến đây rồi. Con xe Mercedes, áo quần đắt tiền, danh mục đầu tư trị giá hàng tỉ usd, tiền trả trước cho quán Grill và các loại hạn mức tín dụng, hắn bới đâu ra? Làm sao mà hắn hoàn trả được nhanh đến thế? Katz là một kẻ kém tài, hắn không muốn làm việc vất vả mà vẫn kiếm được cả gia tài.”

“Hai người gặp nhau như thế nào?” Decker hỏi.

“Không quan trọng. Cũng gần giống như cách ta gặp thằng này,” hắn nói, ra hiệu về phía Gardiner. “Một phần trong công việc, tuy cần thiết nhưng chả thích thú gì.”

Gardiner không nhìn bất cứ ai. Ánh mắt anh ta cúi gằm xuống đất. Có thể thấy rõ anh ta đang run rẩy.

Jamison nhìn Gardiner. “Vậy là anh bán đứng đất nước của mình để đổi lấy tiền. Làm thế anh đã thành kẻ bán nước.”

“Và những kẻ bán nước đáng bị xử tử,” Egorshin nói.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, gã người Nga đã đặt súng lên thái dương của Gardiner và bóp cò.

Viên đạn bắn xuyên qua đầu anh ta. Đầu đạn ghim vào bức tường phía xa của căn bếp. Brad Gardiner ngã xuống ngay tại chỗ vừa mới lúc trước anh ta còn còn đứng đó.

CHƯƠNG 80

HỌ NHÌN CHẰM CHẰM vào cái xác nằm trên sàn bếp.

“Chết tiệt,” Mars thốt lên, anh đã hồi tỉnh trở lại sau cú sốc điện và ngồi dậy, lưng dựa sát vào tường.

Decker ngước mắt nhìn Egorshin. “Sao phải giết hắn?”

“Như thế sẽ giảm rắc rối cho ta.”

“Được rồi. Tại sao lại xây một nhà hàng, chứ không phải thứ gì khác?”

“Còn cách nào để được ‘Mỹ hóa’ tốt hơn cách này chứ hả? Tương tác với các khách hàng, anh sẽ học được mọi thứ: tiếng lóng, giọng nói, phong cách, văn hóa đại chúng, thể thao. Người Mỹ thích thể thao. Thích khoai tây chiên nữa! Biết về văn hóa mạng xã hội. Đơn giản mà nói là biến thành người Mỹ. Nếu mà là ở Nga, sẽ mất nhiều năm mới đạt được những gì các gián điệp của ta có thể làm chỉ trong vài tháng. Rất đơn giản, nhưng những thứ tuyệt vời nhất đều có tính giản dị ẩn bên dưới.”

“Còn căn phòng ngầm thì sao?”

“Ồ, chúng ta không thể làm hết những gì cần thiết ở trong nhà hàng được.”

“Chúng tôi đã nhìn thấy phòng phẫu thuật.”

Egorshin xua tay. “Một số lãnh đạo của ta vẫn cổ hủ, suy nghĩ như trong thời Chiến tranh lạnh. Chúng ta hiếm khi dùng tới cái phòng đấy. Thay vào đó, chúng ta làm đơn giản thôi, đó là từ các nguồn, tuyển chọn những người có vẻ ngoài Tây hóa sẵn.”

“Mất một lúc chúng tôi mới tìm được lối vào đấy.”

“Ta có thể hỏi sao anh tìm ra được không?”

“Diện tích không gian bên trong kho lạnh chênh chừng chục phân so với diện tích khu vực phía ngoài bếp.”

Egorshin chỉ ngón tay vào Decker. “Người của ta ở nhà hàng báo rằng anh có vẻ rất chăm chú nói chuyện với một bồi bàn. Hiển nhiên anh là một kẻ đáng phải lưu tâm.”

“Và cần phải sát hại, đúng chứ?” Decker nói. “Trên đường từ nhà Mitzi về ấy?”

“Thứ lỗi cho ta, đó là cách mà bọn ta thường dùng để giải quyết khó khăn.”

“Eric Tyson và Karl Stevens có hình xăm của KI trên tay.”

“Cha ta có vinh dự được làm việc cho KI, thế nên bọn ta yêu cầu một số lính của mình xăm hình đó. Tuy nhiên, bọn ta giấu nó đằng sau nhiều biểu tượng của các nhóm thù ghét khác để tránh bị phát hiện.”

“Lính sao?”

Egorshin giơ một bàn tay lên. “Ta không thể nói sâu hơn được nữa. Đây là một cuộc chơi, các anh cũng giở những trò tương tự với bọn ta. Nhưng chúng ta đừng quên một sự thật rằng, trò chơi này có những hậu quả rất thật.” Hắn liếc nhìn thi thể của Gardiner.

Hắn ngồi xuống và nhét khẩu súng trở lại thắt lưng.

Decker nói, “Có một điều tôi không hiểu. Mitzi nói rằng chồng cô ta bố trí những công việc cấp cap, trong ngành luật, tài chính, công nghệ cao, chính phủ.”

“Và anh muốn hỏi gì?”

“Kể cả với nhân thân mới và đủ trợ giúp, vẫn sẽ rất khó để các đặc vụ của ông có thể vượt qua bài kiểm tra lai lịch. Ông có thể tạo ra đầy đủ mọi loại giấy tờ, bằng cấp, nhưng để kiểm tra lai lịch, người ta sẽ tới tận trường mà họ học lẫn nơi họ từng sống, nói chuyện với hàng xóm cũ, người thân, giáo viên, đồng nghiệp và tất cả những người có liên quan khác.”

“Đúng là như thế. Và đó là lý do mà bọn ta tiếp cận theo một cách rất khác.”

“Như thế nào?”

“Trước hết, Mitzi hoàn toàn không hay biết công việc thực sự mà chồng cô ta làm là gì. Cô ta chỉ nói cho mọi người biết những gì cô ta được nghe kể. Trên thực tế, hắn không bố trí người của ta vào những công việc được gọi là cao cấp. Anh nói đúng, những vị trí đó việc tìm hiểu lý lịch sẽ khá là gắt gao.”

“Thế ông đã làm thế nào?”

Egorshin mỉm cười. “Các công việc ‘cấp thấp’ sẽ là các nguồn giúp thu thập được nhiều thông tin tình báo hơn.”

“Công việc như thế nào thì được coi là ‘cấp thấp’?” Jamison hỏi.

“Ví dụ như, làm đầu bếp cho người giàu. Bảo vệ an ninh ở cơ sở của các tập đoàn ‘nhạy cảm’. Anh sẽ bất ngờ khi biết người ta lơ là thế nào trong việc giám sát lý lịch của lực lượng nhân viên an ninh ở các chỗ đấy. Ở Nga thì không bao giờ như thế cả. Người Mỹ thuê ngoài cho đủ mọi vị trí. Những công ty này muốn cắt giảm hết chi phí cho việc kiểm tra lai lịch vốn rất đắt đỏ và mất thời gian. Bọn ta tung người đi làm lái xe riêng cho các giám đốc điều hành và cựu quan chức chính phủ. Bất ngờ làm sao khi ở trong xe họ lại hay nói đến thế, cứ như thể tài xế toàn là người điếc cả. Rồi tiếp viên trên các chuyên cơ cá nhân nữa. Giúp việc, dọn dẹp nhà và vú em cho những người thuộc tầng lớp có ảnh hưởng và quyền lực, đặc biệt là ở hai bờ duyên hải. Rồi thì làm trợ lý riêng cho những người này. Kỹ thuật viên công nghệ thông tin, những người có quyền truy cập đủ mọi mật khẩu, các đám mây và những dữ liệu nhạy cảm nhất, lẫn những người có mặt trực tiếp để lắng nghe mọi thứ. Phục vụ ở tất cả mọi vị trí trong các khách sạn, nhà hàng, spa, khu nghỉ dưỡng tư nhân cao cấp. Nhắc lại lần nữa, người Mỹ nói chuyện với nhau như thể những kẻ làm công này không hề tồn tại. Rồi những kẻ làm công đó cứ thế dỏng tai lên mà nghe thôi. Thực ra, ta đã từng có lần ở trên con tàu cao tốc Acela. Ta cứ ngồi đó và lắng nghe người ta gào thét với nhau qua điện thoại: các luật sư, giám đốc điều hành các tập đoàn, nhà báo rồi thì phát thanh viên truyền hình, thậm chí cả quan chức chính phủ nữa, thao thao bất tuyệt những thông tin trọng yếu nhất như thể những thông tin này không có gì đáng để quan tâm cả. Ở đất nước của ta, những kẻ này hẳn đã phải bị xử bắn từ lâu rồi. Ta chỉ cần bật máy ghi âm và ngồi nhấm nháp ly đồ uống, quá dễ dàng. Đó là lý do bọn ta bố trí người làm việc ở những chỗ đó, cũng như ở bất cứ nơi nào mà những người thấp cổ bé họng có thể thu thập các thông tin nhạy cảm. Nước Mỹ là mộ quả bóng bay khổng lồ bị rò hơi, quả là một nơi rất tuyệt vời.”

Jamison lo lắng đưa mắt nhìn Decker, Decker thì vẫn không rời mắt khỏi Egorshin.

“Danh sách những công việc như thế trải dài hàng cây sô. Cơ hội dành cho bọn ta là bất tận. Các đặc vụ của ta được huấn luyện kỹ càng để biết cần phải làm gì. Chứng chỉ việc làm của họ là hàng thật và đàng hoàng. Và sau đó họ chỉ cần làm đúng phận sự của mình thì dòng chảy thông tin sẽ tuôn mãi không thôi. Chúng ta sẽ chôn vùi đất nước của các người mà chẳng cần nổ một phát đạn hay tốn mất một cái tên lửa. Bọn ta chẳng cần phải làm thế, bởi vì đơn giản là các người đã tự đánh bại mình bằng cái sự bất cẩn ngu ngốc của chính bản thân. Chúng ta sẽ chờ đến lúc đó, bước chân vào với tư cách của kẻ chiến thắng.”

jamison, “Tôi những tưởng hiện nay mọi hành vi gián điệp của các ông đều được thực hiện trên thế giới mạng đấy. Những đội quân hacker và các con bot tự động làm nhiều loạn dư luận.”

Egorshin nhún vai. “Tất nhiên chiến tranh mạng thì cũng có chỗ đứng riêng. Nó đã giúp ích rất nhiều cho bọn ta trong cuộc chiến với Mỹ và các quốc gia khác. Những đội quân bot tự động, hack thông tin, sao chép thông tin và lan truyền thông tin giả đều rất hiệu quả, song theo ý kiến riêng của ta, không có gì thay thế được người thật việc thật, thứ mà các người vẫn gọi là nhân viên tình báo. Thông tin được thu thập trực tiếp tại nguồn. Con người có thể thích ứng với tình thế theo những cách vô cùng linh hoạt và tinh vi mà chẳng dòng mã lập trình nào có thể bắt chước được cả.”

“Tôi đoán tôi có thể hiểu được,” Jamison kết luận.

“Giờ kể cho ta nghe về Mitzi đi,” Egorshin nói.

“Tại sao?” Decker hỏi.

“Ta cảm thấy hứng thú. Rồi cô ta sẽ ra sao đây?”

“Chưa nói trước được. Còn phụ thuộc vào tội của cô ta có mức độ nghiêm trọng đến đâu.”

“Có khi cô ta chắng có tội gì hết.”

“Chúng tôi tin rằng cô ta đã đặt bẫy cha mình.”

“Không, không phải cô ta làm đâu.”

“Làm sao ông biết được?” Jamison hỏi.

Decker bắt đầu nhìn Egorshin với ánh mắt kì lạ, nhưng vẫn giữ im lặng. Anh nhắm mắt lại, sâu trong kí ức, anh đang đọc lại email mới đây nhất được bác sĩ pháp y gửi cho anh.

Không có mối quan hệ ruột thịt với Meryl Hawkins .

Decker mở mắt ra và lại tiếp tục tập trung nhìn vào Egorshin. “Tôi sẽ bật mí một chút thông tin cho buổi thẩm vấn này nhé. Tôi mới phát hiện ra rằng mẫu DNA trong móng tay của Abigail Richards có lẫn mẫu DNA của một bên thứ ba. Tôi đã nghĩ đó là của Mitzi Gardiner. Nhưng kết quả kiểm tra cho thấy bên thứ ba này không quan hệ huyết thống với Meryl Hawkins.”

“Vậy là người đó không phải,” Jamison nói.

Decker có vẻ như không để ý đến lời cô. Anh tiếp tục nhìn tên người Nga trước mặt. “Ông biết đấy, tôi vẫn luôn thắc mắc về cái tên.”

“Peyton là một tên họ phổ biến của người Mỹ mà.”

“Không, không phải tên giả của ông. Tên thật của Mitzi cơ.”

“Sao phải thắc mắc chuyện đó?” Egorshin nói, dáng vẻ hắn hơi căng thẳng một chút.

“Hồi đó tôi có thử tìm hiểu bởi vì đó là một cái tên không phổ biến với người Mỹ. Mitzi là một biệt danh mà người Đức thường đặt cho con gái có tên thật là Maria. Ông được sinh ra ở Đức.”

Egorshin lắc đàu. “Cha ta là người Nga. Egorshin không phải họ người Đức. Đông Đức bị ảnh hưởng bởi Nga nhiều hơn là Tây Đức.”

“Có thể cha ông là người Nga, nhưng ông và gia đình vẫn sống ở Đông Đức. Còn mẹ ông là người Mỹ.”

“Ta biết là anh đã tìm hiểu rất kĩ. Nhưng ý anh là sao? Mitzi Gardiner không phải người Đức. Cô ta được sinh ra ở đây.”

“Phải, đúng như thế. Ông sáu mươi hai tuổi. Trong khi Mitzi bốn mươi.”

“Decker,” Mars nói. “Anh đang muốn nói gì?”

Decker tiếp tục dõi theo Egorshin. “Mẹ Mitzi làm việc trong canteen ở Đại học bang Ohio khi ông là sinh viên ở đó. Ở độ tuổi hai mươi hai, có lẽ ông đã là sinh viên năm cuối. Bà ấy lớn hơn ông một vài tuổi.”

Egorshin duỗi người, ngả ra sau ghế.

Jamison há hốc cả miệng. “Chờ chút. Có phải ý anh là...?”

Decker nói, “Mẫu DNA trong móng tay đó đúng là của Mitzi, nhưng kết quả cho thấy cô ta không phải con gái của Meryl. Kết quả rất đích xác, vì chính ông mới là cha ruột cô ta. Ông làm cho Lisa có bầu khi còn học đại học. Khi bà ấy mang bầu, ông vẫn còn học ở đó chứ?”

“Quỷ thần ơi,” Mars lẩm bẩm.

Egorshin nói bằng một giọng dịu bớt, “Sau ngày con bé ra đời, ta bị triệu về nước.”

“Thế là ông cứ vậy bỏ đi, không nói một lời sao?”

“Ta yêu Lisa. Ta... muốn được ở bên cô ấy. Cùng nuôi dạy cho con bé lớn khôn. Chúng ta đặt tên cho nó theo tên bà nội của ta, Maria. Nhưng ta đã kể cho Lisa về cái tên Mitzi.”

“Ồ, cái tên gắn bó với cô ta thật. Còn gắn bó hơn cả ông nữa.”

“Ta không thể ở lại. Việc đó là không thể.”

“Thế rồi, bà ấy gặp Meryl, họ kết hôn. Ông ấy nhận nuôi Mitzi. Ắt hẳn họ chưa bao giờ kể cho cô ta biết về chuyện này, cô ta đã nghĩ Meryl là cha ruột của mình, sau cùng họ chuyển tới Burlington.” Decker dừng lại. “Và đó là lý do ông chọn thành phố này làm nơi thực hiện kế hoạch của mình khi thời cơ đến.”

Egorshin nhìn người của mình, rồi sau đó đứng dậy và đi lại. “Ta muốn... xem thử con bé đã trưởng thành thế nào. Khi ta tới đây để làm... làm việc, con bé đã thành...”

“Một con nghiện.”

“Thật kinh khủng khi nghĩ đến việc con bé lại thành ra như thế. Và còn cả Lisa thân thương của ta nữa chứ.”

“Bị ung thư.”

“Phải. Không còn hi vọng gì.”

“Sau đó ông đã làm gì?”

“Ta sắp xếp để gặp Mitzi qua một người khác.”

“Qua kẻ bán thuốc cho cô ta, Karl Stevens hả?”

“Phải. Ta nói với con bé đã quen mẹ nó từ lâu và ta muốn giúp đỡ họ. Ta mua thuốc cho mẹ con bé và đưa nó cho Mitzi.”

“Nhưng ông cũng dàn dựng để đổ tội giết người cho cha cô ta, với sự giúp sức từ cô ta.”

Đột nhiên Egorshin đứng lại và gầm lên, “Hắn không phải cha con bé! Là ta !”

Cơn cuồng giận này chẳng làm Decker nao núng. “Ông bỏ họ, còn ông ấy thì không. Ông ấy nuôi dưỡng cô ta. Còn ông thì không. Ông ấy cố gắng hết sức để giúp cô ta. Còn ông thì không. Theo tôi thấy như ông ấy thì mới gọi là một người cha.”

Egorshin lại bắt đầu đi đi lại lại, tay day day gáy một cách lo lắng.

Decker nhìn theo hắn ta. “Ông cần loại bỏ David Katz. Vì sao thế?”

“Hắn cũng giống gã này,” Egorshin nói, ra dấu về phía xác Gardiner. “Chúng ta cho hắn bao nhiêu cũng không đủ.”

“Nhưng tại sao lại sát hại cả gia đình Richards nữa?”

“Anh không nghĩ là bọn ta cũng điều khiển cả Donald Richards nữa sao?”

“Anh ta giúp các người rửa các nguồn tiền qua ngân hàng, rồi anh ta đòi hỏi nhiều hơn sao?”

“Chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát. Thế nên chúng ta hành động.”

“Ông làm thế nào để khiến Mitzi nghe theo?”

Hắn nhún vai. “Ta kể cho con bé nghe đủ điều về Meryl sao cho... sao cho nó nghiêng theo phía ta. Ta nói với nó là ta muốn giúp mẹ nó. Lisa ra đi trong an bình là nhờ ta.”

“Không, bà ấy ra đi, biết rất rõ là chồng bà ấy bị buộc tôi sát nhân. Tôi không nghĩ chết như thế thì được coi là an bình.”

“Ta cóc quan tâm anh nghĩ gì, Decker ạ.”

“Vậy là mọi chuyện đều diễn ra một cách êm đẹp. Cho tới khi Meryl quay lại đây để chứng minh mình vô tội.” Decker dừng lại lần nữa. “Và ông đã tới Residence Inn sát hại một người sắp chết.”

“Đâu còn cách nào khác.”

“Rồi ông đổ tội giết người cho Susan Richards và dàn cảnh cô ấy tự tử vì cảm thấy có tội. Nhưng vẫn là ông đã sát hại cô ấy.”

“Những vấn đề này cần phải được xử lý chứ sao.”

“Và tôi đoán tiếp theo sẽ là chúng tôi.”

Egorshin lại ngồi xuống. “Ta sẽ nói cho anh biết điều này, Decker ạ. Có một cách để anh được sống. Chỉ duy nhất một thôi. Ta muốn Mitzi. Ta muốn con bé đi cùng ta.”

Decker lắc đầu. “Tôi không nghĩ việc này là có thể đâu. Cô ta vẫn hôn mê trong bệnh viện, được canh giữ nghiêm ngặt.”

Egorshin rút khẩu súng ra. “Vậy thì có lẽ anh nên suy nghĩ cho thật nghiêm túc chuyện này, trừ phi anh muốn ta bắn một trong các bạn của anh. Nên bắn ai đây? Ta sẽ nhường cho anh chọn.”

Khi Decker không nói gì, hắn chĩa súng vào Mars. “Cậu đứng dậy.”

“Chờ chút,” Decker nói. “Tôi là người mà ông muốn. Bắn tôi đi.”

“Không, anh Decker ạ. Ta còn cần đến anh để sắp xếp chuyện ta với con gái ta nữa chứ.” Hắn chĩa súng vào Mars. “Đứng dậy. Ngay lập tức. Nếu không ra sẽ nổ súng ngay tại chỗ cậu đang ngồi đấy.”

Mars nhìn sang Decker và lắc đầu. “Anh bạn ơi, tình cảnh này hợp với chiêu R43 chặn khoảng rộng lắm luôn. Ý tôi là, khiếp thật đấy.”

Egorshin gắt lên, “Đứng dậy. Ngay!”

“Được rồi, nhưng tôi cần người giúp. Tôi bị trói mà.”

Egorshin nhìn hai tên lính của hắn và gật đầu. Hai gã này đi tới chỗ Mars, cúi xuống và mỗi người nắm lấy một bên tay của anh.

Chúng bắt đầu nhấc Mars dậy. Khoảnh khắc hai gót giày của anh chạm xuống sàn, anh liền bật tung người, húc thẳng đầu vào gã bên phải, hạ gục hắn. Mars xoay người và dùng vai ghì chặt cổ gã còn lại, đẩy hắn đâm sầm vào tường. Đầu hắn nẩy trở ra khỏi mặt tường cứng, hai mắt trợn ngược, rồi hắn ngã quỵ xuống sàn.

Ngay khoảnh khắc Mars ra tay, Decker cũng bật người đứng dậy. bất chấp đôi chân đang bị trói, anh vẫn khom người rồi phóng ra trước, đâm sầm vào Egorshin đang bị phân tâm, cú đâm rất mạnh khiến gã tình báo Nga hoàn toàn mất thăng bằng mà bị hất tung lên. Hắn bay ngược ra sau, va vào bồn rửa, lộn nhào qua nó rồi đâm xuyên qua cửa sổ. Cửa kính vỡ cứa vào người hắn khi hắn ngã nhào vượt ra ngoài tầm mắt họ.

Gã còn lại đang nhắm súng vào Decker và chuẩn bị bóp cò thì tiếng nổ xé toang căn phòng.

Gã ta cúi nhìn ngực mình và thấy một vệt máu đỏ nằm ngay chính giữa.

Decker và Mars quay sang nhìn chằm chằm vào Jamison. Cô đã lăn ra trước, luồn hai cổ tay vòng qua chân, chộp lấy khẩu súng của một trong số những kẻ đã bị hạ, ngắm bắn và nổ súng, tất cả chỉ diễn ra trong có ba giây.

Gã cuối cùng ngã khuỵu rồi đổ sấp mặt ra trước.

Jamison lục tìm trên người một trong số mấy kẻ đó, tìm được một con dao bấm và dùng nó để giải thoát cho mình, rồi tiếp đến là cho Decker và Mars.

Decker vồ lấy khẩu súng và lao ra cửa trước nhà, kể cả khi anh đã nghe thấy tiếng ô tô nổ máy. Anh chạy đến cửa trước vừa kịp lúc để nổ súng nhắm vào đèn hậu của chiếc xe mà Egorshin lái đi. Thế nhưng chỉ trong vòng vài giây, chiếc xe đã biến mất.

Jamison vội lấy điện thoại từ trong túi. Cô gọi cho Bogart và báo cho anh những gì vừa mới xảy ra.

Cô tắt máy. “Anh ấy đang cho người tới. Và anh ấy đã phát thông báo truy bắt cho các cơ quan khác rồi.”

Decker vẫn đang nhìn chăm chăm vào màn đêm. “Tôi không chắc như thế có đủ bắt được hắn không.”

Mars ôm cô một cái. “Kinh quá, Alex, hồi này thân thủ ảo diệu phết đấy chứ. Và bắn chuẩn lắm, cô gái.”

“Cảm ơn anh. Nhưng cái R43 mà lúc nãy các anh nói là cái quái gì vậy?”

Decker quay lại và nhìn cô. “R43 chặn khoảng rộng. Đó là một kiểu chạy ưa thích của đội Đại học Texas hồi Melvin còn chơi cho họ. Tiền vệ ngoài sẽ giúp tiền vệ trong bên phải bằng cách ngáng chân tiền vệ phòng ngự chặn, sau đó anh ta và trung vệ đuôi sẽ chốt chặn tiền vệ phòng ngự đuôi trong lúc tiền đạo bắt bóng dồn hậu vệ góc về biên. Cùng lúc đó, trung vệ đuôi sẽ tách khỏi tiền vệ phòng ngự và đối mặt với hậu vệ lùi. Như thế Melvin sẽ không bị ai kèm và có thể thoải mái xuyên thẳng hàng ngủ đối phương để một đối một với trung vệ phòng ngự.”

“Và quý trung vệ đó là quý ngài Decker của đội Buckeye,” Mars nói kèm nụ cười tươi rói.

Decker ra vẻ chán nản. “Anh bạn này trong một trận ghi được ba điểm vào vùng cấm địa, cả ba lần ấy anh ta đều cán tôi dẹp lép để mà tiến bước.”

“Này anh bạn, anh đã làm hết sức rồi mà. Và các anh cũng chơi rắn với chúng tôi còn gì. Lúc mới vào trận tôi cũng bị cản mấy lần đấy. Nhưng khi đời cho ta chanh, anh biết phải làm gì mà nhỉ?”

Jamison nhăn mặt nói, “Vâng, làm nước chanh. Ai cũng biết mà.”

Mars lắc đầu. “Không Alex ạ, ghi điểm trong vòng cấm địa chứ.”

Jamison nói, “Vậy là nhờ nhắc đến tên kiểu chơi đó, anh nói cho Decker biết anh định làm gì à? Hạ hai gã kia. Rồi sau đó Decker biết phần anh ấy cần phải làm là gì?”

“Đúng thế.”

“Có lẽ tôi nên bắt đầu xem bóng bầu dục, phòng trường hợp lúc nào đó lại cần tới khi đi cùng hai anh.”

“Này, đời sẽ cho ta cái gì, ta đâu bao giờ biết trước đâu,” Mars nói.

“Chẳng bao giờ biết thật,” Decker nhắc lại, khi anh quay người và nhìn xa xăm vào màn đêm.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »