Chuộc Tội

Lượt đọc: 12358 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

DECKER VỪA ĐẶT LƯNG xuống giường.

Việc bị bắt và phải điều trần để được tại ngoại khiến anh bị lung lay nhiều hơn anh định thể hiện ra mặt. có thêm một kẻ như Childress bám sát theo đuôi, quá trình giải quyết vụ án sẽ càng khó khăn hơn. Mà vốn dĩ bản thân vụ án đã đủ khó nhằm lắm rồi.

Anh lăn người sang bên và dùng tay đấm cái gối, chỉnh hình để nó nằm dễ chịu hơn.

Kí ức của Decker là mỏ vàng đồng thời cũng là lời nguyền của anh. Nó cho anh những công cụ tuyệt diệu để giúp anh thành công trong công việc, nhưng nó cũng giam giữ anh trong những phòng giam không gì phá hủy được, những phòng giam được tạo nên từ những hồi ức mà người bình thường chỉ cần thời gian là có thể xóa nhòa.

Thật lòng anh rất mừng khi Lancaster rút khỏi vụ án, còn Jamison đã quay về với FBI. Một mình chịu đựng chuyện này vẫn tốt hơn. Sau vụ án này, có lẽ anh sẽ rời FBI và bỏ đi đâu đó một mình. Ừm, thực ra có khi đó là lựa chọn duy nhất còn lại. Anh biết Bogart đang dần cảm thấy mệt mỏi với việc anh liên tục tự ý đi phá án theo ý muốn. FBI có rất nhiều vấn đề, và một trong những vấn đề chính của hệ thống công chức đó là họ có quy định và những quy trình làm việc nhất định. Decker không thể cứ liên tục chống đối chế độ và những quy định đó mà không phải chịu hậu quả.

Thế nên có thể chỉ còn mình với riêng mình sau vụ này.

Bài phân tích phải thừa nhận là phần nào mang tính tự cảm thán này đột ngột dừng lại khi có tiếng gõ cửa vang lên.

Miệng càu nhàu, anh nhìn đồng hồ.

Đã gần mười một giờ.

Anh xoay người và nhắm chặt mắt.

Cộc, cộc.

Anh mặc kệ nó.

Rồi tiếng đập cửa dồn dập hơn.

Anh nhảy khỏi giường, xỏ chân vào quần, bước ngang căn phòng nhỏ đi tới chỗ cánh cửa, và giật mở tung, sẵn sàng rủa xả dằn mặt bất cứ kẻ nào ngoài đó. Và nếu như đó là Natty, có lẽ anh sẽ không chỉ rủa xả không thôi đâu.

Nhưng đó không phải Natty.

Thay vào đó, người đang đứng ngoài cửa là Melvin Mars - cao gần một mét chín, nặng hơn trăm cân, dáng người cường tráng, khỏe khoắn.

Decker sửng sốt quá đỗi, đến mức anh phải chớp mắt, rồi nhắm nghiền mắt suốt một giây dài. Khi anh mở mắt trở lại, Mars vẫn ở nguyên đó.

Mars cười khúc khích trước hành động của anh. “Không, tôi không phải một giấc mơ đâu, Decker, cũng chẳng phải ác mộng.”

Mars là vận động viên từng lọt top những người có thể tranh cúp Heisman cũng như được nhắm cho vị trí trung vệ chạy trong vòng tuyển chọn đầu tiên của đội Texas ở Giải Bóng bầu dục Quốc gia. Cặp đôi này từng là đối thủ của nhau hồi còn chơi trong giải đấu bóng bầu dục của các trường đại học. Rồi cả hai đã vô tình chạm mặt nhau lần nữa, khi Mars đang ngồi chờ lĩnh án tử vì tội giết người thì một kẻ khác xuất hiện, thừa nhận đã gây ra tội ác đó. Phát hiện này tới ngay trước đêm Mars bị hành hình.

Decker đã giúp sức chứng minh Mars vô tội, rồi Mars được xóa hết mọi cáo buộc và nhận được một khoản tiền bồi thường rất lớn từ cả chính quyền liên bang lẫn chính quyền bang Texas cho việc kết án oan sai, cũng như việc Mars bị các quản giáo đối xử tàn bạo và có hành động phân biệt chủng tộc. Anh là chủ sở hữu toà nhà căn hộ ở D.C. mà Decker và Jamison đang sống. Căn hộ cho thuê của anh là dành cho những người lao động dù rất chăm chỉ nhưng vẫn không đủ khả năng chi trả giá thuê nhà ở thủ đô vốn có chi phí sống đắt đỏ. Anh đang hẹn hò với một người phụ nữ mà họ đã gặp trong một cuộc điều tra trước đó, Harper Brown, làm việc cho tình báo quân đội. Khác với Mars, cô sinh ra trong nhung lụa, nhưng cả hai lại có cảm tình với nhau ngay tức thì. Lần cuối cùng Decker nghe tin về họ là cả hai đang đi nghỉ đâu đó ở Địa Trung Hải.

“Anh đang làm cái quái gì ở đây vậy hả?” Decker nói.

“Vô tình có mặt ở khu này thôi.”

Decker nhìn anh với vẻ ngờ vực. “Alex gọi cho anh và bảo anh tới đây chăm nom tôi chứ gì? Bởi vì cô ấy không đích thân làm được chuyện đó.”

“Nếu tôi nói dối và bảo không phải, thì có vấn đề gì không?”

“Vào trong đi nào.” Anh đóng cửa sau khi Mars bước vào và nhìn xung quanh.

“Trời, FBI chắc hẳn phải trả lương công nhật hậu hĩnh lắm mới để anh nghỉ lại cái chỗ xa hoa như thế này. Xịn hơn cả chuỗi khách sạn Ritz vài hạng chứ đùa.”

“Chỗ này thực ra từng là nhà của tôi đấy.”

“Tôi hiểu mà, Decker. Phòng giam của tôi ở Texas nhỏ hơn thế này nhiều, mà còn chẳng có cửa sổ nữa.”

“Anh có chỗ nào nghỉ lại chưa? Phòng này chỉ có một giường thôi.”

“Thật ra tôi cũng tá túc tại đây. Vừa mới nhận phòng xong. Ngày trả phòng chưa xác định.”

“Anh đủ tiền nghỉ lại chỗ xa xỉ nhất thành phố cơ mà,”

“Tôi có bao giờ cần đến sự xa xỉ đâu.”

“Ước gì Alex đừng bắt anh làm vậy.”

“Cô ấy quan tâm đến anh mà. Bạn bè là như thế.”

“Cô ấy kể anh nghe mọi chuyện cho đến lúc này rồi chứ hả?”

Mars ngồi xuống cái ghế duy nhất trong phòng và gật đầu, còn Decker ngồi trên mép giường. “Cô ấy có kể. Nghe chừng khá là rối rắm. Từ lúc hai người đường ai nấy đi đã có những chuyện gì nữa?”

Decker bắt đầu giải thích. Khi anh kể đến phần bị bắt, Mars giơ tay ra hiệu. “Này, này, này, chờ chút, anh bị đá đít vào tù hả? Tôi sẵn lòng bỏ tiền để được xem vụ này.”

“Tùy xem sắp tới tình hình sẽ như thế nào, có khi anh sẽ được xem miễn phí cũng nên. Vào ngày thăm gặp phạm nhân ấy.”

“Anh đang nói giỡn thôi, phải không?”

“Tôi có gây ít thù oán ở thành phố này.”

Nụ cười của Mars tươi rói. “Không đâu, Decker. Anh hiền như cục đất ấy. Anh nào có đụng chạm ai bao giờ.”

“Anh không nhất thiết phải tới đây đâu, Melvin à.”

“Chỗ nào tôi không muốn đến thì tôi sẽ không bước chân đến. Hơn hai mươi năm đời mình tôi đã không đi đâu cả, ấy là vì tôi không có quyền lựa chọn. cần phải bắt kịp nhiều thứ lắm để bù đắp lại khoảng thời gian ấy. tôi có mặt ở đây là bởi vì tôi muốn thế, nên anh chớ có hiều nhầm.”

“Harper đâu rồi?”

“Quay lại làm việc rồi.”

“Địa Trung Hải thế nào?”

“Kì diệu. Cả đời tôi chưa từng bao giờ thấy nhiều nước đến thế. Miền Tây Texas khô hạn thấy bà cố.”

“Mối quan hệ giữa hai người đang dần trở nên nghiêm túc rồi đấy à?”

“Chúng ta thấy vui, Amos ạ. Đó là trạng thái mà cả hai chúng tôi đang muốn lúc này. Không hơn, không kém.” Anh ngả lưng ra sau và nhìn xung quanh. “Rồi, chúng ta sẽ xử lý thế nào đây? Nghe như anh có những hai điều bí ẩn. Một cái thì từ thuở xa xửa xa xưa. Một cái thì ngay thời điểm hiện tại.”

“Nhưng chúng ta có liên quan đến nhau. Chắc chắn là thế.”

“Vậy là Meryl Hawkins ra tù, tới đây, rồi nói với anh là ông ấy vô tội. Ông ấy muốn anh và người cộng sự cũ chứng minh là ông ấy đúng và rửa sạch tội danh cho ông ấy. Nhưng vào buổi đêm cùng ngày hôm đó, ông ấy lại bị sát hại.”

“Và vợ của một trong số những nạn nhân được cho là bị ông ấy giết đã biến mất.”

“Vậy là anh nghĩ cái cô Susan Richards này đã bắn ông ấy và giờ cô ta đang bỏ trốn?”

“Tôi không biết, nhưng trông tình hình có vẻ là như thế. Vẫn chưa tìm thấy xe hoặc người. Trong thời buổi hiện nay mà lại như thế thì khá là kì lạ đấy.”

“Ừm, nhưng đất nước này cũng khá rộng lớn mà. Một ai đó hoàn toàn có thể biến mất nếu họ muốn. Cứ nhìn ông già tôi là thấy.”

“Cha anh có nhiểu kinh nghiệm hơn một chút trong vấn đề này, còn Susan Richards thì tôi không nghĩ có khả năng đó. Với lại ông ấy biến mất trước cái thời có điện thoại thông minh với khả năng ghi hình và chụp ảnh, lúc đó còn chưa có mạng xã hội nữa.”

Mars nhún vai. “Chưa thử thì sao biết được. Quý bà đó đã ló mặt ra đâu. Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Chúng ta sẽ xử lý vụ việc quái gở này thế nào đây?”

“Nếu tình hình không có gì thay đổi, tôi nghĩ chúng ta cần giải quyết vụ án trong quá khứ thì may ra mới có cơ hội tìm ra được kẻ nào đã sát hại Meryl Hawkins.”

“Ồ, anh đã giải quyết được vụ án không có lời giải của tôi, và cái vụ đó thậm chí còn phải quay ngược thời gian xa thế. Vậy nên tôi đặt cược vào anh.”

“Tôi không chắc tôi dám nhận kèo này đâu.”

“Xét lại chuyện xưa xem. Anh đã giải quyết vụ của tôi bằng cách ấy cách ấy. Còn giờ thì sao?”

“Tôi đã nói chuyện với những người có liên quan hồi đó. Hai người góa phụ. Cô con gái. Những người hàng xóm duy nhất còn lại.”

“Còn những cảnh sát đầu tiên tới hiện trường thì sao? Bác sĩ pháp y nữa?”

“Các cảnh sát đó không còn làm việc nữa. Họ đã chuyển đi khỏi thành phố. Bác sĩ pháp y qua đời cách đây ba năm rồi.”

“Nhưng anh vẫn còn thông tin lưu trữ mà.” Mars gõ gõ lên trán. “Ở đây này.”

“Không phải tất cả đều được ghi nhớ, bởi vì... bởi vì tôi đã không đọc hết mọi thứ. Đặc biệt là hồ sơ pháp chứng, chí ít thì cũng đọc không đủ kĩ.”

Mars nhướn mày trước câu nói này.

Phản ứng này không thoát khỏi mắt Decker. “Khi cuộc gọi tới, tôi mới làm thanh tra án mạng được có năm ngày. Đó không phải là lí do bao biện. nhưng dấu vân tay và kết quả DNA nhằm thẳng đúng người, hoặc chí ít đó là suy nghĩ của tôi lúc đó. Rồi tôi không suy xét thật kĩ lưỡng phần còn lại trong quá trình điều tra nữa. Có thể do chính thái độ làm việc ấy đã lấy đi tự do và sau đó là tính mạng của Hawkins.”

“Thứ duy nhất khiến anh như thế, Decker ạ, là bởi vì anh là một con người. Tôi nói anh nghe, tôi từng nghi ngờ chuyện đó đấy.” Mars nở một nụ cười khi nói ra lời này.

“Đáng lẽ ra tôi không nên mắc lỗi, chí ít là không phải một lỗi như thế.”

“Giờ anh đang cố gắng bù đắp cho lỗi lầm ấy còn gì. Làm hết những gì trong khả năng có thể. Giờ anh chỉ có thể làm vậy thôi.”

Khi Decker không đáp lời, Mars nói, “Sao thế Amos? Đây không phải là anh chàng mà tôi quen. Có điều gì đó đang làm phiền lòng anh. Không phải là do có thể anh đã làm hỏng việc mà anh mới như thế này. Thế nên hãy trút hết đi, anh bạn. Tôi không thể giúp nếu tôi không bắt kịp anh đang có chuyện gì.”

“Có một số người vốn phải cô đơn, làm việc một mình, cứ... một mình như thế.”

“Anh nghĩ anh là một người như thế à?”

“Tôi biết chắc tôi là vậy.”

“Tôi đã một mình trong suốt hai mươi năm ròng, Amos ạ. Chỉ có tôi cùng những chấn song sắt và những bức tường bê tông. Có thể là thêm một mũi thuốc độc chực chờ lấy mạng tôi nữa.”

“Giờ thì đến lượt tôi đang không bắt kịp đây.”

“Vậy để tôi dốc bầu tâm sự anh nghe cho rõ nhé. Tôi đã từng tin rằng tôi cũng là một kẻ cô độc. Rằng cuộc sống của tôi chính là như vậy. Nhưng tôi đã nhầm.”

“Nhầm sao?”

“Tôi đã để cho những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của bản thân định hình nên con người mình. Như thế là không tốt. Thế còn tệ hơn cả việc tự dối mình. Nó giống như anh đang dối với tâm hồn mình vậy.”

“Anh nghĩ tôi đang như thế à?”

“Alex cho tôi biết mục đích ban đầu của hai người khi đến đây là gì. Viếng thăm gia đình anh ở nghĩa trang.”

Decker quay mặt đi.

“Anh cảm thấy gắn kết với nơi này, tôi hiểu điều đó. Nhưng anh thấy đấy, anh không hề như vậy. Anh rời khỏi đây. Anh gia nhập FBI. Nếu anh không làm như thế, tôi đã chết rục trong cái nhà tù ở Texas, hoặc nhiều khả năng là đã mất mạng rồi. Nhưng chúng ta đang không nói về tôi, mà là đang nói về anh.”

“Có thể việc chuyển đi là một sai lầm,” Decker nói.

“Có thể là sai lầm hoặc không. Nhưng trọng tâm là, chính anh là người đã lựa chọn như thế. Anh có trí nhớ tuyệt vời nhất trên đời, Amos ạ. Chẳng có gì mà anh không thể ghi nhớ. Giờ tôi biết đó vừa là phước lành vừa là một lời nguyền. Thêm chuyện gia đình anh và những gì đã xảy ra với họ, khả năng ấy là thứ kinh khủng nhất trên đời này. Nhưng còn tất cả những điều tốt đẹp thì sao? Tất cả những khoảnh khắc hạnh phúc ấy? Anh cũng ghi nhớ chúng như thể chúng vừa mới xảy ra mà. Chết tiệt, tôi gần như chẳng còn nhớ mẹ tội trông như thế nào. Tôi thực sự không nhớ nổi những cái ôm, những nụ cười của bà. Tôi không nhớ bất kì một ngày sinh nhật nào của tôi khi còn nhỏ. Tôi buộc phải tưởng tượng xem tôi đã ăn mừng sinh nhật của mình ra sao. Nhưng anh thì lại có thể nhớ được những chuyện đó. Thế nên, dù anh có chuyển tới Siberia và đang ở ngoài trời giữa một trận bão tuyết, anh chỉ cần nhắm mắt lại là sẽ quay trở lại ngay đây, cùng vợ anh dùng bữa tới. Đang nắm tay cô ấy. chuẩn bị đưa Molly đến trường. Đọc sách cho con bé. Tất cả ở nguyên đó, anh bạn. Tất cả ở nguyên đó.”

Cuối cùng Decker cũng nhìn anh. “Và đó, chính điều đó khiến mọi thứ rất khó khăn Melvin ạ.” Giọng anh hơi run run. “Tôi vẫn luôn biết rất rõ ràng, như thể mọi chuyện vừa mới xảy ra ngày hôm qua, rằng tôi mất mát nhiều đến nhường nào.”

Mars đứng dậy, tiến đến ngồi bên cạnh người bạn của mình, và đặt cánh tay to lớn của anh lên bờ vai rộng của Decker. “Đó là thứ mà người ta gọi là cuộc sống, bạn của tôi ạ. Có điều hay, điều dở, điều tồi tệ. nhưng đừng để hai cái sau xóa nhòa cái thứ nhất, bởi vì cái thứ nhất mới là cái quan trọng. Giữ được cái thì nhất thì anh bạn ạ, anh có thể đánh bại bất cứ điều gì. Đó là một chân lý.”

Hai người đàn ông ngồi bên nhau trong tĩnh lạng, nhưng họ vẫn truyền đạt cho nhau chính xác những gì mà họ đang cảm nhận, như những người bạn tốt vẫn thường làm.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »