Chuộc Tội

Lượt đọc: 12519 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 68

“CHÚNG TÔI... NGHE NÀY, ừm, tôi nghĩ có chuyện rồi.”

Decker nhìn Brad Gardiner chăm chăm. Anh ta đang đứng ở bậc cửa nhà mình, mặt mày tái mét và run rẩy. Decker vừa mới gõ cửa thì Gardiner đã mở tung cửa ra.

“Chuyện gì?” Decker hỏi.

“Mitzi... cô ấy tự giam mình trong phòng ngủ và không chịu ra ngoài. Và... và tôi nghĩ cô ấy có súng. Cô ấy dọa sẽ tự bắn mình, hoặc bất kì ai bước qua cửa.”

“Anh đã gọi cảnh sát chứ?”

“Tôi... chưa. Tôi không biết phải làm gì.”

“Còn ai trong phòng với cô ấy không? Con trai của anh đâu?”

“Không, thằng bé đang ở trường. Tạ ơn Chúa!”

“Còn ai nữa không?”

“Tôi đã cho giúp việc nghĩ khi... khi mọi chuyện trở nên kì quái.”

“Tại sao anh lại ở nhà vào giờ này?”

“Tôi để quên ít giấy tờ. tôi quay về lấy. Thế rồi Mitzi gào thét lên với tôi khi tôi cố tìm cách mở cửa phòng ngủ.”

“Được rồi, cô ấy có dùng chất kích thích gì không? Có uống rượu không?”

Garidner trông như sắp bật khóc. “Tôi không biết. Đang có chuyện quái gì thế này.”

“Dẫn tôi đến phòng ngủ đi.”

Decker theo anh ta đi dọc hành lang và tới trước cửa phòng ngủ.

“Em yêu, anh đưa anh Decker đến này.”

“Đuổi anh ta biến ngay khỏi nhà tôi!” Mitzi gào lên.

“Cô Gardiner?” Decker nói.

Ngay sau đó cả hai người nhảy bắn ra sau vì cô ta vừa nổ một phát súng xuyên qua cánh cửa gỗ. Viên đạn không trúng ai và găm vào bức tường phía xa.

“Ôi Chúa ơi!” Gardiner gào khóc khi anh ta ngã thụp xuống sàn nhà, run lẩy bẩy.

Decker cúi thấp người, trườn tới chỗ anh ta. “Súng của cô ấy là loại gì?”

“Đó... đó là một khẩu Sig Sauer. Tôi mua cho cô ấy. nhưng là cô ấy tự chọn.”

“Mẫu nào?”

“Ờ...”

“Nhớ đi!”

“P238.”

“Hình dáng nó trông như thế nào?”

“Nhỏ. Cô ấy có thể cất vừa nó trong cái ví cầm tay.”

“P38 Micro Compact, ổ đạn 9mm tự động à?”

“Ừ, đúng rồi. Chính là nó đấy.”

“Băng đạn chuẩn chứ, hay có gì đặc biệt không?”

“Không, loại chuẩn thôi.”

Decker gật đầu. “Gọi cảnh sát đi và chờ ở trước đợi họ tới.”

“Hai người đang làm cái quái gì ngoài đó thế hả?” Tiếng Mitzi gào thét, nói tiếp sau đó là một phát đạn nữa bắn xuyên cửa.

Gardiner ngoái nhìn cánh cửa một lần nữa, rồi làm như Decker yêu cầu, bò lổm ngổm hết hành lang. Sau đó anh ta đứng dậy và chạy thục mạng. Decker đứng thẳng dậy, trong khi vẫn tránh xa khỏi cánh cửa phòng ngủ, anh lên tiếng, “Mitzi, tôi là Amos Decker đây.”

“Tôi nói cút ra khỏi nhà tôi, đồ khốn kiếp.”

“Chúng ta cần nói chuyện.”

“Nói cái gì? Anh phá nát cuộc đời tôi rồi. Còn cái quái gì để nói nữa, đồ bẩn thỉu!”

“Chính xác thì tôi phá như thế nào?”

Thêm một phát đạn nữa bắn xuyên qua cánh cửa gỗ và ghim vào bức tường đối diện, nằm bên dưới hai viên đạn trước chừng ba mươi cm.

“Anh biết rõ quá rồi còn gì. Anh... anh nhất định phải đào xới tất cả những thứ bỏ mẹ này lên, đúng không? Sau ngần đó thời gian. Anh cóc thèm quan tâm nó ảnh hưởng đến người khác ra sao. Nó ảnh hưởng đến tôi ra sao! Thằng chó chết!” Cô ta rít lên.

Thêm một phát bắn nữa xuyên qua cửa. Decker giật nảy mình trước lực tác động vào cánh cửa gỗ nhưng vẫn đứng nguyên.

“Đó không phải mục đích của tôi.”

“Khỏi phải lừa phỉnh tôi. Đích xác là anh muốn thế chứ gì.”

Cô ta bắn thêm một phát đạn nữa xuyên qua cửa, làm bung cả mảng gỗ ta vốn đã bị những viên đạn từ trước đó khoét xung quanh.

“Nghe này, nếu cô thôi không nổ súng nữa, chúng ta có thể nói chuyện.”

“Tôi sẽ không nói chuyện với anh. Tôi sẽ tự sát.”

“Tại sao cô lại muốn làm như thế?”

“Bởi vì cuộc đời tôi đã chấm hết rồi!”

“Chồng cô không nghĩ thế đâu. Con trai cô cũng vậy.”

“Sao anh dám nhắc đến con trai tôi. Thằng bé là điều tốt lành duy nhất mà tôi có được. Cuộc đời khốn khổ này chẳng còn đáng sống nữa nếu không phải vì thẳng bé.”

“Tôi nghĩ chúng ta phải nói chuyện về cậu bé nếu như cô có ý định để cậu bé đó mồ côi mẹ.”

Giờ thì cô ta bắt đầu khóc nức nở. Anh như có thể nghe thấy tiếng ruột gan cô ta quặn lại đằng sau cánh cửa.

Anh nhân cơ hội liếc nhìn qua cái lỗ trên cửa. Cô ta đang nằm trên giường, chỉ mặc một chiếc áo thun dài; đôi chân để trần của cô ta dài và xanh xoa. Khẩu súng nằm trong tay phải cô ta.

“Mitzi, tôi có thể giúp cô nếu cô đồng ý.”

“Không... không ai giúp được tôi đâu. Giờ thì không.”

“Tôi không nghĩ thế.”

“Tôi nói anh cuốn xéo khỏi đây.”

Anh cúi thụp người khi phát đạn bay tới, không phải từ cánh cửa mà là từ bức tường. Chắc hẳn nó đã bắn trúng một con vít trên thanh gia cố của bức tường thạch cao, bởi vì khi nó bắn vào hành lang, viên đạn đã bay nghiêng đi một góc rất lạ, suýt chút nữa thì găm thẳng vào mặt Decker.

Anh núp thấp người và giữ nguyên như thế, thở gấp và tự hỏi không biết cảnh sát đang ở chỗ quái nào rồi.

“Tôi không thể để cô lại như thế này được. Tôi sợ cô sẽ tự làm mình tổn thương.”

“Cút mẹ đi, ngài thám tử Sherlock ạ. Tôi sẽ không chỉ mỗi tự làm tổn thương mình thôi đâu, thằng ngu!”

“Rachel Katz sẽ không muốn thế đâu, Mitzi. Cô ấy là người đã giúp cô làm lại cuộc đời. Và giờ cô ấy đang phải giành giật lại mạng sống cho mình.”

Tĩnh lặng.

Một lúc trôi qua.

“Anh biết những gì rồi?”

“Tôi biết rất nhiều, Mitzi ạ. Và tôi muốn biết nhiều hơn nữa.”

“Anh tới đây và... và buộc tội tôi tự gài bẫy cha ruột của mình.”

“Vậy thì hãy nói với tôi là cô không làm thế. Nói với tôi là cô vô tội đi.”

“Tôi có nói anh cũng chẳng tin.”

“Thử xem nào.”

Bằng một giọng đã bình tĩnh hơn, cô ta nói, “Nghe này, chuyện này, chuyện này... rất phức tạp.”

“Tin tôi đi, tôi biết mà. Nhưng tôi cho rằng bản thân Rachel Katz cũng không lường trước được chuyện đã xảy đến với mình. Cả cô cũng không thực sự biết mình sẽ gặp phải chuyện gì, phải vậy không Mitzi? Tôi nghĩ cả hai đều bị lợi dụng. Tôi nghĩ cả hai người đều nghĩ mình không có cách nào để thoát khỏi chuyện này.”

“Tôi... tôi không muốn nói đến chuyện đó.”

“Đến lúc này, cô buộc phải nói ra.”

“Cút mẹ đi, Decker!”

Anh nằm bẹp ra sàn nhà vừa đúng lúc viên đạn bắn xuyên qua cánh cửa. Ngay lập tức anh bất dậy và lao rầm vào cánh cửa, bật nó mở tung.

Mitzi sửng sốt há hốc nhìn anh lao đến chỗ giường ngủ. Cô ta nhắm khẩu súng vào anh và bóp cò.

Tách . Tách .

Decker giật lấy khẩu súng khỏi tay cô ta và đút nó vào túi. Anh cúi nhìn cô ta. “Khẩu súng P238 Micro Compact có hộp đạn bảy viên.” Anh nhìn những lỗ đạn trên cửa và trên tường. “Cô vừa bắn viên đạn cuối cùng rồi.”

Anh quay lại nhìn cô ta, vừa lúc cô ta kéo chăn che kín người. “Biến ra ngoài đi!” Cô ta la hét.

“Tôi không thể làm thế. Cảnh sát đang tới rồi.”

Cô ta trông hoang mang. “Tại sao?”

“Ồ, trước tiên, cô có ý định giết tôi và chồng cô.”

“Tôi không định giết ai cả. Tôi chỉ muốn hai người để cho tôi yên.”

“Không chắc tòa có nghĩ thế không. Khi cô nổ súng vào người khác, rõ là có ý đồ giết người rồi.”

Đôi môi cô ta run rẩy. “Có phải ý anh là có thể tôi sẽ phải ngồi tù? Nhưng tôi vô tội mà.”

“Giống như cha cô sao? Ông ấy cũng vô tội đấy thôi. Thế mà ông ấy vẫn phải ngồi tù. Rồi sau đó có kẻ nổ súng vào đầu ông ấy. chúng thậm chí còn không để ông ấy chết trong yên bình.”

Decker ngồi xuống mép giường và xoáy ánh nhìn vào cô ta.

“Đây chính là thời điểm thích hợp, Mitzi ạ. Cô đang đứng trước những ngã rẽ. Giờ là thời điểm mà cô có thể đưa ra quyết định đúng đắn thay vì một quyết định ích kỉ. Cô có thể sửa lại cho đúng rất nhiều chuyện sai lầm. Cô có chịu làm thế không? Cô có đủ dũng cảm để làm thế không?”

“Nếu tôi không có thì sao?” Cô ta nói, co hai chân lên và quấn chăn kín người.

“Vậy thì cô sẽ ngồi tù. Đơn giản thế thôi.”

“Dù thế nào đi nữa thì tôi vẫn sẽ ngồi tù mà.”

“Không nhất thiết phải thế. Hoặc cô cũng có thể chờ ở đây cho tới khi có kẻ tìm cách sát hại cô, như chúng đã ra tay với Rachel Katz.”

Anh liếc nhìn tủ đầu giường của cô ta và giật mình khi thấy lọ thuốc kê đơn đã uống hết một nửa. “Cô đã uống bao nhiêu thuốc thế?” Anh quát.

“Không nhiều lắm đâu,” cô ta lưỡng lự đáp.

“Là bao nhiêu?”

“Bốn hoặc năm viên.”

Anh chộp lấy lọ thuốc và đọc thông tin trên nhãn. “Chúa ơi, Mitzi.”

Anh gọi 911 và yêu cầu đưa xe cứu thương đến ngay lập tức vì có thể cô ta đã dùng thuốc quá liều.

Cô ta lại ngả lưng ra sau, tựa đầu lên tấm ván đầu giường và nhìn quanh căn phòng. Cô ta mỉm cười. “Tôi có một cuộc sống hoàn hảo, anh biết không?”

“Kể cho tôi nghe đi.”

“Anh không có mắt à? Một căn nhà hoàn hảo, một người chồng hoàn hảo. Một đứa con hoàn hảo.” Cô ta để lộ ra đôi chân trần. “Cơ thể hoàn hảo.” Cô ta gõ gõ lên hàm răng. “Lớp phủ loại tốt nhất để che đi hàm rằng đen đúa, xấu xí, nham nhở.” Cô ta lại che kín người khi nụ cười lịm tắt. “Nhưng cái thứ đen đúa, xấu xí, nham nhở vẫn nằm ngay dưới lớp bề ngoài. Tận sâu bên trong. Họ không thể lấy nó đi. Nó vẫn luôn luôn ở trong tôi.”

“Nhưng cô đã thay đổi thành công. Tốn rất nhiều tâm huyết. cô phải quyết tâm nhiều lắm. Không dễ gì làm được những gì cô đã làm.”

“Chỉ là... chỉ là nếu không cố gắng thì chỉ còn có đường chết mà thôi.” Cô ta nhìn anh với vẻ ngang tàng. “Tôi đã chọn sống tiếp.”

“Tôi rất vui vì cô chọn như thế. Giờ cô có một gia đình. Một đứa con trông cậy hết vào cô. Thế nên lần này cô cũng hãy chọn sống tiếp đi.”

Đôi môi cô ta run rẩy khi anh nói điều này. Cô ta dụi mắt. “Nhưng giờ, tất cả... tất cả rối tung hết. Tôi không... không biết làm...”

Khi Decker nghe điều này, anh nhìn thấy mí mắt cô ta dần sụp xuống, mặt mũi ngày một trở nên bơ phờ. Anh chờ vài giây, cố gắng giữ giọng bình tĩnh và hỏi, “Ở đây cô có thuốc Narcan không?”

Cô ta mỉm cười lắc đầu. “Cái thứ đó chỉ dành cho bọn nghiện thôi. Tôi có nghiện đâu. Giờ không còn nữa rồi. Tôi là nàng công chúa trong lâu đài. Là quý bà hoàn hảo. Tất cả mọi người đều nói thế.”

“Cô có chắc cô chỉ uống bốn hoặc năm viên không?” Anh vội vàng hỏi.

Cô ta vươn người như một con mèo. “Có thể nhiều hơn thế, tôi không nhớ nữa.” Cô ta nằm hẳn xuống và nhắm mắt lại.

“Tỉnh lại đi, Mitzi. Cố lên nào.” Anh ngồi xuống bên cạnh và tát vào mặt cô ta. Đó là một liệu pháp thay thế kém hiệu quả hơn hẳn thuốc Narcan, nhưng anh buộc phải thử mọi cách có thể.

“Này,” cô ta giận dữ nói và đánh mạnh anh. “Anh... anh đang tấn... tấn công tô... tôi.”

“Cô đặt bẫy cha mình. Vì sao thế?”

Cô ta không trả lời.

“Vì sao?” Anh vừa nói, vừa lắc người cô ta. “Này, nói chuyện với tôi đi.”

“Tôi làm thế để có thuốc.”

“Để có thuốc? Ý cô là cho cô sao?”

Cô ta xua tay. “Không, đồ ngu. Cho mẹ chứ. Morphine. Để truyền. Đồ tinh khiết. Hàng chuẩn từ bệnh viện ấy. Truyền cho mẹ đến... đến lúc mẹ mất. Và mẹ ra đi trong... trong yên bình. Tất cả những gì tôi có thể làm cho mẹ. Nhưng ít ra thế cũng t... ốt, phải không?”

“Ừ. Ai lấy thuốc đó cho cô?”

“Họ lấy.”

“Họ là ai?”

Cô ta chỉ tay xung quanh căn phòng. “Anh biết mà. Họ ấy!”

Cô ta ngáp và nhắm mắt lại.

Anh lại tát vào mặt cô ta. Lần này, cô ta không phàn nàn gì. Cũng chẳng mở mắt.

Chết tiệt thật.

Giờ, Decker đã nghe thấy tiếng còi tầm.

Decker giữ lấy hai vai Mitzi để cô ta ngồi thẳng khi cô ta bắt đầu gục sang bên. “Bọn họ đã hứa hẹn gì với cô hả Mitzi? Một cuộc sống mới ư? Thay đổi mọi thứ ư? Có phải Rachel đã giúp đỡ cô? Có phải cô ấy đã trở thành người dẫn dắt cô?”

Mitzi lẩm bẩm. “Chị ấy là một người t... ốt. Đã giúp... giúp đỡ tôi.”

“Chắc chắn là thế rồi. Vậy là chúng đã sát hại chồng cô ấy và Don Richards. Và những người khác. Và gài bẫy cha cô.”

“Gài bẫy ông... ông ấy.”

“Chúng tiếp cận cô bằng cách nào?”

“Ka, Kar...”

“Karl Stevens. Phải rồi. Hắn là kẻ môi giới. Hắn làm việc với ai?”

“Hắn chết rồi. Anh bảo tôi... chết... chết rồi.”

Tiếng còi tầm tới gần hơn.

“Đúng thế, hắn đã chết. Nhưng cô thì không. Cô có thể kể cho tôi nghe tất cả.”

Cô ta lắc đầu. “Đã quá... quá muộn r... rồi.”

“Nói ra sự thật không bao giờ là quá muộn.”

Cô ta bắt đầu ngã gục sang bên. Anh lại tát vào mặt cô ta lần nữa. Không có tác dụng. Lần này tiếng còi tầm to dần to dần. Rồi âm thành đó tắt hẳn. họ đã ở trên đường dẫn vào nhà.

“Karl Stevens đã chết, đúng là như thế. Nhưng khi đó hắn làm việc cho ai? Có liên quan gì tới nhà hàng American Grill không? Bill Peyton? Cô có biết ông ta không? Peyton ấy?”

Cô ta mở mắt.

“Pey-ton.”

“Đúng rồi. Quản lý của nhà hàng American Grill. Ông ta có tìm tới cô không? Ông ta có đề nghị cô giúp sức gài bẫy Meryl không?” Anh lắc mạnh cô ta. “Ông ta có làm thế không hả?”

Cô ta lại nhắm mắt và lịm đi trong tay anh.

Anh nghe thấy tiếng bước chân chạy rầm rập trong hành lang. Cánh cửa mở tung, ba nhân viên cấp cứu đã có mặt.

Decker hô to, “Amos Decker, FBI. Cô ta uống thuốc trong lọ kia. Hơn năm viên. Tôi không giữ cô ta tỉnh thêm được nữa. Tôi nghĩ cô ta đã mất nhận thức.”

Một nhân viên chộp lấy chai thuốc và xem nhãn. “Được rồi, anh lùi ra đi.”

Decker rời khỏi giường khi các nhân viên cấp cứu vây quanh Mitzi. Cô ta bắt đầu run bần bật và rồi đột nhiên ngã nhào. Một nhân viên xịt thuốc Narcan vào mũi cô ta. Cô ta bất động một lúc lâu, rồi ngồi thẳng dậy và thở ra một hơi thật dài.

“Được rồi, cô này, thư giãn nhé. Chúng tôi sẽ đưa cô tới viện để kiểm tra.”

“Cái... cái gì cơ?”

Rồi cô ta lại ngất lịm đi và ngã nhào sang bên.

“Chết tiệt,” nhân viên cấp cứu thốt lên. Anh ta bơm thêm một lượt thuốc vào lỗ mũi còn lại của Mitzi.

Cô ta động đậy, nhưng không tỉnh hẳn.

Họ bắt đầu truyền nước muối cho cô ta, quấn băng đo huyết áp và cài máy đo nhịp tim lên người.

“Mạch và hơi thở của chị ta rất yếu.” Một nhân viên nói. “Cực kì yếu. Tôi nghĩ chị ta còn uống gì đó nữa ngoài thuốc trong lọ này. Đưa chị ta đi thôi. ngay lập tức!”

Họ đang chuyển cô ta lên xe cáng thì Decker nhớ ra một điều.

“Chờ chút, chồng cô ta đâu?”

“Ai cơ?” Một nhân viên nói.

“Chồng cô ta. Cái người cao cao. Anh ta mở cửa cho mọi người vào mà.”

“Không có ai mở cửa cho chúng tôi cả. Cửa trước mở sẵn. Chúng tôi nghe tiếng động mà vào đây thôi.”

Decker chạy ra khỏi phòng, chạy dọc hành lang ra đến cửa trước. Khi anh mới tới đây có một chiếc Audi 8 đời mới nhất đậu phía trước nhà. Giờ nó không còn ở đó nữa.

Anh nhìn trước nhìn sau con đường phía trước ngôi nhà.

Brad Gardiner đã đi mất rồi.

Decker không biết tại sao lại thế.

Cái vụ án chết tiệt này, liệu có lúc nào mình đi trước được một bước hay không?

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »