Chuộc Tội

Lượt đọc: 12352 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

“CÔ NÓI LÀ CÔ ĐÃ BIẾT RỒI À?”

Decker nhìn Lancaster mặt đối mặt. Bây giờ đã là buổi sáng ngày hôm sau, họ đang ngồi trong xe của chị ở bên ngoài Residence Inn. Anh đã gọi cho chị và nói rằng anh cần nói chuyện, nhưng tốt hơn cả anh muốn nói chuyện trực tiếp.

“Tôi đã biết anh ấy làm một số việc cho Rachel Katz. Tôi không biết anh ấy là nhân chứng ngoại phạm của cô ta. Earl không kể cho tôi chuyện đó. Chúng tôi không còn nói chuyện với nhau nhiều nữa, nhất là về công việc của anh ấy.”

“Nhưng tại sao cô không nói gì với tôi là anh ấy đang làm việc cho một người có thể là kẻ tình nghi trong một vụ án giết người mà cả hai chúng ta đang điều tra?”

“Anh ấy làm việc với rất nhiều người, và tôi không nghĩ chuyện này lại có liên quan đến cuộc điều tra.”

“Ồ, có đấy. Và giờ anh ấy lại còn là nhân chứng ngoại phạm của cô ta nữa, rồi sao?”

Lancaster nói, “Có thể tôi sẽ phải tự rút khỏi cuộc điều tra.”

“Không có thể hay có lẽ gì cả, Mary. Cô buộc phải thế.”

“Earl không nói dối đâu, nếu đó là điều anh đang ám chỉ. Nếu anh ấy nói anh ấy ở cùng với Katz thì đúng thật là như thế.”

“Tôi không ám chỉ điều gì cả. Tôi chỉ biết là cô buộc phải rút khỏi vụ án này. Bất kì một luật sư bào chữa nào cũng sẽ chỉ trích tan nát phòng cảnh sát thành phố nếu giờ này cô vẫn còn tiếp tục tham gia vụ án.”

Chị thả một miếng kẹo cao su vào miệng và bắt đầu nhai với vẻ giận dữ.

“Và giờ tôi cần phải nói chuyện với Earl về việc này,” Decker nói.

“Tôi biết. Và tôi nghĩ tôi cũng cần nói chuyện với anh ấy.”

“Không, Mary, cô không thể làm thế.”

“Mẹ kiếp! Anh ấy vẫn là chồng của tôi mà.”

“Anh ấy cũng có khả năng là nhân chứng ngoại phạm cho một người có động cơ rất lớn để sát hại Meryl Hawkins.”

“Khốn kiếp!” Chị đập mạnh vào bánh lái. “Thế mà tôi đã nghĩ đời tôi không còn có thể tồi tệ hơn được nữa.”

“Cô là người đề nghị li hôn.”

“Earl nói với anh vậy thôi.”

“Ra không phải thế sao? Cô vừa mới bảo tôi là Earl không nói dối mà.”

“Ai là người đề nghị thì có quan trọng gì hả Decker? Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã kết thúc rồi.”

“Thế còn người phụ nữ mà anh ta đang qua lại?”

“Cô ấy không có lỗi. Earl chỉ bắt đầu qua lại với Nancy sau khi mọi chuyện giữa chúng tôi đã chấm hết.”

“Phải, anh ấy đã kể với tôi như thế. Nhưng cô có thực sự chấp nhận được việc Earl giành quyền nuôi dưỡng Sandy không?”

“Chúng tôi chia nhau quyền nuôi dưỡng. Như lúc trước tôi đã kể với anh rồi, công việc của anh ấy linh hoạt hơn tôi. Sẽ tốt hơn và ít bị xáo trộn cho Sandy hơn nếu nói ở cùng với Earl cả tuần. Tôi chỉ quan tâm đến việc con bé được mạnh khỏe và yên ổn.”

“Tốt thôi, cứ thế mà từ bỏ con mình đi.”

Chị nhìn anh, nét mặt bừng bừng phẫn nộ. “Anh có quyền quái gì mà nói với tôi như thế? Anh chẳng biết cái chó gì về tình cảnh của tôi hết. Rời khỏi đây và đi làm việc cho FBI là do anh lựa chọn. Thế nên đừng có quay trở lại thị trấn của tôi và dạy tôi phải sống cuộc đời của tôi như thế nào.” Chị chỉ tay về phía cửa xe. “Giừo thì cút khỏi xe của tôi.”

Decker bước ra ngoài, nhưng anh thò đầu vào trong trở lại.

“Vấn đề với lũ trẻ ấy, Mary, đó là khi cô quay đi dù chỉ một giây thôi, và khi quay trở lại, đôi khi chúng nó không còn ở đấy nữa đâu.”

Anh đóng sầm cửa và bước đi.

Cuối ngày hôm đó, tại phòng Decker bất ngờ có tiếng gõ cửa vang lên.

Khi ra mở cửa, vẻ ngạc nhiên của anh lập tức biến thành sự bực bội.

“Lâu rồi, không gặp, Decker,” người đàn ông đứng ngoài cửa mỉm cười nói.

Blake Natty là một thanh tra của phòng cảnh sát Burlington, lớn hơn Decker khoảng sáu tuổi và có chức vụ cao hơn anh ở phòng. Song với năng lực điều tra của mình, Decker luôn vượt trội hơn và cho anh ta hít khói suốt. Anh ta cũng chẳng buồn che giấu cảm xúc của mình về chuyện đó.

Anh ta cao một mét bảy, nặng bảy mươi hai kí, ăn mặc hệt như cái tên Natty - đỏm dáng - của mình, với một cái khăn tay đút trong túi áo và khuy măng set bằng vàng cài trên cổ tay áo sơmi kiểu Pháp.

“Anh đang làm gì ở đây thế hả, Natty?” Decker hỏi.

Nụ cười của Natty ngoác rộng. “Đây chỉ là một chuyến thăm hỏi lịch sự thôi. Tôi sẽ tiếp quản việc điều tra vụ án của Hawkins. Nghe nói Mary bị cho ra rìa là do anh cáo buộc gì đó. Quả thật hơi ngạc nhiên đấy khi xét đến việc hai người từng là cộng sự.”

“Ồ, anh hiểu sai tất thảy mọi chuyện rồi, ít ra điều đó cho thấy anh chưa hề thay đổi.”

Nụ cười của Natty biến mất. “Như tôi đã nói, đây là chuyến ghé thăm cho phải phép. Mục đích là để báo cho anh biết chúng tôi không cần anh tham gia các công việc liên quan đến vụ án Meryl Hawkins,”

“Anh đã nói chuyện với Đội trưởng Miller về việc này chưa? Bởi vì ông ấy hoàn toàn ủng hộ việc tôi tham gia vụ án này.”

“Miller phải báo cáo với các thanh tra cấp trên. Cấp trên có quan điểm rất khác.”

“Phải rồi. Cấp trên vẫn là Peter Childress à?”

“Đúng vậy. Chẳng phải anh từng có lần gọi ông ấy là thằng khốn ngu dốt sao?”

“Chẳng phải chỉ có một lần thôi đâu. Công bằng mà nói ông ta xứng đáng được tưởng thưởng cái danh hiệu ấy mà.”

“Nói chung, đừng có tham gia vào việc điều tra nữa. Và nếu đã như thế, tôi thấy chẳng còn gì níu chân anh ở lại Burlington đâu. Anh có thể ra đi được rồi đây.”

“Vẫn còn vấn đề về những tội ác mà Meryl Hawkins đã bị kết án nữa.”

“Đúng rồi. Anh cũng không được phép tham gia vụ đó luôn. Đó là án điều tra của cảnh sát Burlington, và nếu như anh trót quên, giờ anh không còn là người của Phòng nữa.”

“Chẳng có luật nào cấm tôi tìm hiểu một vụ án nếu tôi muốn.”

“Có luật để xử lý nếu anh cản trở cảnh sát tiến hành việc điều tra đấy nhé.”

“Vậy ra các anh đang tìm hiểu liệu Hawkins có vô tội hay không à?”

“Không phải việc anh cần quan tâm. Tôi có thể điều người đưa anh ra bến xe. Có xe bus đi Pittsburgh khởi hành sau hai tiếng nữa. Đến đó anh có thể bắt chuyến bay về cái thủ đô D.C. quý hóa của anh.”

“Cảm ơn, nhưng tôi sẽ ở lại.”

Natty tiến sát lại gần, ngực anh ta gần như chạm vào bụng Decker, và ngước mắt nhìn lên cái thân hình cao gần hai mét trước mắt. “Đừng mong là sẽ được đặc quyền tham gia điều tra, và cũng đừng mơ có ‘kim bài miễn tử’ đấy. Tôi mà bắt gặp anh ngáng đường tôi, thì nơi tiếp theo mà anh cư ngụ sẽ là khám tù nhé. Tôi muốn nói trước thật rõ ràng, dứt khoát về điểm này.”

“Anh lúc nào cũng nói năng dứt khoát cả, Blake. Kể cả khi anh hiểu sai lè mọi việc. Mà hầu như lúc nào chẳng thế.”

“Kiềm chế cái tôi của mình lại đi Decker. Cái tôi của anh to vượt quá cái thân hình to xác của mình rồi đấy.”

Decker đóng sầm cửa ngay trước mặt gã, quay lại chỗ ghế, ngồi xuống và tiếp tục suy nghĩ về vụ án.

Anh dám chắc Natty sẽ nhè tìm cơ hội để thực hiện lời đe dọa và tống anh vào tù. Thế nhưng trong phần lớn cuộc đời mình, Decker đã luôn bơi ngược dòng rồi. Natty chỉ là một kẻ cà khịa vặt vãnh, không hơn. Nhưng Decker vẫn phải cẩn thận dè chừng.

Một tin nhắn hiện lên trên điện thoại của anh.

Người gửi là Lancaster.

Tôi thực sự bực anh, nhưng tôi rất lấy làm tiếc khi Natty được chỉ định phụ trách vụ án. Tôi không muốn ai, kể cả kẻ tôi ghét cay ghét đắng nhất, bị nẫng tay trên như thế. Mà anh thì tôi không ghét bỏ gì. Chí ít hiện giờ là chưa. M.

Decker bỏ lại điện thoại vào túi, thở dài và ngả lưng ra sau ghế.

Chuyến viếng thăm thành phố quê hương đang dần trở thành một cơn ác mộng.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »