Chuộc Tội

Lượt đọc: 12500 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57

KHI DECKER LÁI XE TỚI nhà Gardiner, cánh cổng đang để mở, nên anh đi thẳng vào. Lần này là một người đàn ông ra mở cửa. Anh ta tầm bốn mươi, cao, bờ vai rộng và điển tra, mặc một bộ comple có lẽ đáng giá hơn cả tủ quần áo của Decker. Không, chắc chắn là vậy chứ không phải có lẽ .

“Có việc gì thế?” Người đàn ông nói.

“Tôi tới gặp cô Mitzi Gardiner.”

“Có chuyện gì?” Người đàn ông hỏi vẻ dè chừng. “Khu này không cho quảng cáo bán hàng đâu nhé,” anh ta nói thêm với giọng cảnh cáo. “Mà làm sao anh qua được cổng vậy?”

“Cổng mở mà.” Decker lấy giấy tờ ra. “Nhưng tôi không định bán gì cả. Cô ấy biết điều này. Tôi từng đến đây rồi.”

Người đàn ông trông có vẻ không hiểu gì. “Đây sao? Anh từng đến đây rồi sao?”

“Phải. Anh là chồng cô ấy à?”

“Tôi là Brad Gardiner.”

“Cô ấy có nhà chứ?”

“Cô ấy chưa ngủ dậy. Nói đúng hơn, cô ấy không khỏe.”

“Tôi có thể chờ.”

“Không, không chờ được đâu. Cô ấy... cô ấy ốm rồi.”

“Anh Gardiner, tôi có thể hiều được, nhưng thực tế là, đây là một vụ điều tra án mạng. Thế nên thời gian là vấn đề cốt yếu.”

“Án mạng! Anh đang nói cái quái gì vậy?”

“Không có gì đâu, Brad ơi.”

Decker nhìn qua Gardiner và thấy vợ anh ta đang đứng phía sau, mặc áo khoác tắm và đi dép xỏ ngón. Cô ta quắc mắt nhìn Decker. “Em giải quyết được. Anh đi làm đi thôi. Anh có cuộc họp mà.”

“Nhưng Mitzi...”

Cô ta hôn lên má chồng. “Không sao đâu, anh yêu, em xử lí được. Tin em đi.”

“Em chắc chứ?”

“Em chắc.”

Sau khi chồng rời đi, Gardiner nhìn Decker. “Anh không chịu để yên, có đúng không?”

“Tôi chỉ đang cố gắng làm tròn phần việc của mình.”

“Cảnh sát nào mà chẳng nói thế.”

“Tôi không biết. Tôi chỉ là một trong số đó thôi.”

Cô ta dẫn anh ra đằng sau chỗ căn phòng cửa kính, họ ngồi đối diện với nhau.

“Sao nào?” Cô ta nói và chờ đợi.

“Có một số tiến triển gần đây mà tôi nghĩ có khi cô muốn biết.”

“Ví dụ như?”

“Có kẻ cố tìm cách sát hại Rachel Katz. Bắn cô ta qua cửa sổ căn hộ nơi cô ta sinh sống.”

Rất đáng khen, cô ta không lộ ra phản ứng trước tin này. “Cô ta ổn không?”

“Cô ta bị trúng một viên đạn bắn tỉa. Đã phẫu thuật xong, còn nguy hiểm nhưng đã ổn định. Chỉ cần lệch sang phải vài ba phân nữa, thì giờ này họ đang phải chuẩn bị tang lễ rồi.”

“Ồ, tôi mừng là không phải vậy.”

“Kẻ sát hại cô ta sau đó đã bị cảnh sát hạ gục.”

“Họ có biết hắn là ai không?”

“Có.” Nhưng Decker không nói gì thêm.

“Mấy việc đó thì có liên quan gì đến tôi?”

“Cô còn giữ tấm ảnh tôi để lại cho cô không?”

Cô ta có vẻ ngỡ ngàng trước câu hỏi này và ngồi thẳng người lên. “Ừm, không, tôi nghĩ tôi đã vứt đi rồi. Sao nào?”

“May là tôi đã chụp lại nó.” Decker rút điện thoại của mình ra và giơ nó lên.

Cô ta nhìn vào màn hình. “Anh nhầm mặt rồi. Đây là mặt sau của nó mà.”

“Ồ, với tôi, đây mới là mặt đúng.” Anh chỉ tay vào dòng chữ. “ Ngôi sao nhỏ của cha. Ông cha ấy cảm thấy rất tự hào.”

Gardiner ngước đôi mắt ẩn dưới cặp mí sụp nhìn anh. “Đó là từ rất lâu về trước.”

“Phải, đúng là như thế. Thế sự đổi thay. Con người cũng đổi thay. Tôi còn một bức ảnh nữa cho cô xem.” Anh kéo màn hình. “Đây là một bức ảnh chụp cẳng tay của cha cô trong quá trình giải phẫu.”

“Ôi, Chúa tôi! Làm ơn đi, tôi không nhìn đâu,” cô ta nói với giọng ghê tởm.

“Không có gì ghê rợn đâu, cô Gardiner ạ. Tôi chỉ muốn cô nhìn các hình xăm trên cẳng tay thôi.”

“Cha tôi đâu có xăm mình.”

“Những hình xăm này có sau khi ông ấy vào tù.”

Cô ta trở nên trầm xuống. “Sau đó ư?”

“Phải. Đây là hình đầu tiên. Một cái mạng nhện.” Anh giải thích ý nghĩa của nó.

“Tôi dám chắc rất nhiều tù nhân xăm hình này bởi vì mặc dù họ đã gây ra tội, họ không thể chấp nhận những gì mà mình đã làm,” cô ta nói giọng khinh khỉnh.

“Đây là hình thứ hai.” Anh cho cô ta xem hình xăm giọt nước mắt và nhìn cô ta với vẻ trông chờ.

“Hình đó có ý nghĩa gì?” Cô ta hỏi với giọng đều đều.

“Trại giam Travis là một nhà tù dành riêng cho nam giới. Một vài người trong số đó cảm thấy... cô đơn. Nên họ trút cái sự cô đơn đó lên những người đàn ông khác, những người như cha cô.”

Cô ta chớp mắt lia lịa khi tiếp nhận thông tin này. “Anh... ý anh là...?”

“Phải, ý tôi đúng là như thế. Rồi, đây là hình thứ ba. Và đây là hình mà tôi rất muốn cô tập trung nhìn.” Anh giơ màn hình có hình mũi tên xuyên qua ngôi sao. “Tôi đã từng nhìn thấy rất nhiều hình xăm của tù nhân. Nhưng tôi chưa từng nhìn thấy hình này.” Anh chờ xem phản ứng của cô ta.

Trong giây lát dường như người phụ nữ đó đã ngưng thở. Rồi cô ta liếm môi, lấy tay chấm mắt và nhìn đi chỗ khác.

“Cô có nghĩ ra ý nghĩa của hình này là gì không?” Anh hỏi.

“Tôi biết ý anh là gì.”

“Là gì?”

“Bức ảnh ấy! Dòng chữ viết phía sau đó.” Cô ta vẫy vẫy bàn ta đang run rẩy vào bức ảnh chụp hình xăm trên màn hình điện thoại của anh. “Và... cái đó.”

Anh ngả lưng ra sau và quan sát cô ta.

Cô ta dùng ống tay áo tiếp tục chấm nước mắt. Cuối cùng cô ta ngước mắt nhìn anh. “Chính xác thì anh muốn gì ở tôi?”

“Sự thật, thế là đủ.”

“Tôi đã kể với anh tất cả rồi.”

“Không, chưa đâu.”

“Chuyện này xảy ra từ lâu lắm rồi. Có còn vấn đề quái gì nữa đâu? Tất cả mọi người đều đã vượt qua và sống tiếp rồi còn gì. Tôi biết có tôi trong số đó.”

“Hãy nói câu đó với Susan Richards và Rachel Katz đi... Và với cha cô nữa.”

Cô ta lắc đầu và cúi gằm.

“Tôi không đến đây để bắt cô phải dằn vặt, cô Gardiner ạ.”

Cô ta gắt lên, “Ồ, cứ gọi tôi là Mitzi đi. Tôi sẽ luôn luôn là và chỉ có thể là như thế. Con Mitzi ngu ngốc. Một đứa nghiện ngập mãi mãi là nỗi thất vọng của cha.” Cô ta ngẩng đầu lên nhìn anh và lạnh lùng nói, “Có tô son vẽ phấn thì một con lợn vẫn chỉ là một con lợn khốn kiếp mà thôi.”

“Làm lại cuộc đời chắc hẳn không hề dễ dàng.”

Cô ta xua tay. “Giờ cũng chẳng quan trọng.”

“Tôi tới đây còn để nói rõ điều này hết mức có thể.”

“Điều gì?”

“Những người liên quan đến vụ án này hoặc đã chết hoặc đang nằm trong bệnh viện giành giật lại sự sống. Theo tính toán của tôi, cô là người duy nhất còn sót lại.”

“Tôi từng nói với anh rồi, tôi có thể tự lo được.”

“Tôi dám chắc những người khác cũng từng có suy nghĩ tương tự. Nhưng kẻ bắn Katz là một tay chuyên nghiệp thực thụ. Một cựu binh tha hóa theo chủ nghĩ da trắng thượng đẳng. Một tay súng bắn tỉa đã được huấn luyện. Được thuê để ra tay. Hắn đã chết, nhưng ai dám chắc sẽ không có kẻ khác thế chỗ hắn? Có thể khi ra ngoài cô có mang vũ khí bên người, nhưng một khẩu súng lục sẽ chẳng thể cứu cô thoát khỏi một phát bắn từ khẩu súng trường tầm xa mà cô không thể nghe hoặc nhìn thấy đạn bay đến trước khi bị giết chết.”

“Anh chỉ đang cố dọa tôi thôi,” cô ta nói một cách tự nhiên, mặc dù giọng cô ta đang run rẩy.

“Đúng là tôi đang dọa cô. Vì muốn tốt cho cô.”

“Tôi không nghĩ tôi có thể giúp gì được cho anh.”

“Không thể giúp hay không chịu giúp?”

“Tôi chỉ biết là, cha tôi đã sát hại những người này.”

“Cha cô nghĩ sao về việc cô dùng thuốc.”

“Ông ấy ghét việc đó. Sao?”

“Tôi hiểu là hồi ấy ông ấy đã cố đưa cô đi cai nghiện.”

“Ông ấy từng làm rồi, nhưng tôi không thể cai được. Ông ấy vẫn tiếp tục cố.”

“Vậy là ông ấy chưa bao giờ tự mình dùng thuốc phiện à?”

“Anh điên rồi sao? Ông ấy nghiêm lắm khi nhắc tới việc đó. Ông từng tấn công một gã tìm đến nhà chúng tôi để bán cho tôi một ít cần sa chết tiệt ấy.”

“Được rồi. Cha cô bị cảnh sát bắt từ một khu không mấy trị an của thành phố. Tại phiên xét xử, luật sư bên bị đưa ra giả thuyết là ông ấy đang cố tìm mua thuốc giảm đau cho mẹ cô.”

“Chúng ta đã từng nói qua chuyện này rồi. Có thể là như thế. Ý tôi là, tôi đã từng nói với anh ông làm hết sức để chăm sóc cho mẹ tôi.” Thật bất ngờ, cô ta mỉm cười. “Ông có thể lắp ráp chế tạo bất cứ thứ gì, thật đấy. Chế món gì cũng xài được. Ông từng ráp cho tôi một chiếc xe máy phân khối nhỏ khi tôi mười tuổi để làm quà sinh nhật. Ý tôi là từ đồ phế liệu thôi mà ông ấy ráp được cả một chiếc xe đấy. Nó có một cái ắc quy nhỏ và động cơ. Mấy cái đó cũng là ông tự làm. Nó chỉ chạy được khoảng tám cây số một giờ thôi nhưng tôi lái nó đi khắp nơi.” Nụ cười của cô ta tắt dần. “Nhưng ông không thể làm gì để giúp mẹ. Nó nằm ngoài khả năng của ông.”

“Làm sao ông ấy biết tới khu đó để tìm mua thuốc?” Decker hỏi.

Anh nhìn thấy Gardiner hơi có chút chần chừ.

“Sao cơ?”

“Cô mới nói với tôi là cha cô không dùng thuốc phiện. Ghét cay ghét đắng thứ ấy. Thế làm sao ông ấy biết phải đi đâu tìm? Hoặc tìm gặp ai để mua được mấy thứ đó? Và ông ấy kiếm ở đâu ra năm trăm usd trong túi áo khi cảnh sát đưa ông ấy đi?”

“Tôi... tôi không biết ông ấy lấy đâu ra số tiền đó. Hồi đó khá dễ để biết khu nào là khu nhộm nhoạm nếu muốn mua thuốc phiện. Tôi đã từng kể với anh rồi. Và anh cũng biết điều này vì hồi đó anh còn là cảnh sát mà.”

“Được rồi, Mitzi, vấn đề là ông ấy không muốn tìm thuốc gì cũng được cho mẹ cô. Ông ấy muốn một thứ được ăn trộm từ bệnh viện hoặc hiệu thuốc, chứ không phải một thứ thuốc lậu vớ vẩn. Hồi còn làm cảnh sát ở đây tôi ở trong phân đội chống ma túy, nên tôi biết cái thị trường đặc biệt đó có rất ít người bán. Thế nên cô cần phải là dân chuyên thì mới tìm được họ.”

Mitzi trông e sợ trước tất cả những điều này. “Tôi... tôi không biết phải nói gì với anh.”

“Và trên hết, cha cô vẫn đi loanh quanh khá lâu, phải vài giờ, sau khi được cho là đã sát hại bốn người. Đáng lẽ ông ấy phải bỏ trốn ngay tức khắc mới đúng chứ.”

Cô ta liếm môi trong lo lắng. “Có lẽ... có lẽ ông ấy bối rối hoặc bị sốc trước những việc ông ấy đã làm. Hoặc có thể ông ấy đang cố ẩn mình. Và hi vọng cảnh sát sẽ đi đến kết luận giống như những gì mà anh vừa nói.”

“Nhưng nếu đúng là ông ấy đã giết người, ông ấy hẳn phải biết dấu vết DNA của mình nhiều khả năng đã bị lưu lại trong móng tay của cô bé bị giết hại chứ. Việc chúng tôi tìm đến ông ấy chỉ còn là vấn đề thời gian.”

Cô ta thở hắt ra một hơi. “Tôi không thể giải thích được điều này. Chỉ biết chuyển xảy ra như thế.”

Decker đứng dậy. “Tôi rất tiếc.”

Cô ta ngước mắt nhìn anh, sự lo lắng hiện rõ. “Tiếc về chuyện gì?”

“Cuộc sống của cô lúc đó chắc hẳn tồi tàn lắm thì cô mới làm thế với cha mình.”

“Anh nói cái quái...”

Anh giơ tay lên. “Đừng để ý. Tôi chẳng có kiên nhẫn hay thời gian để nghe thêm những điều vớ vẫn từ cô.” Anh hạ tay xuống. “Tôi nghĩ cô đã đưa cho ông ấy năm trăm usd sau khi có người đưa nó cho cô. Tiếp theo, vào một lúc nào đó, cô tìm cách cào xước tay ông ấy và đưa mẫu DNA đó cho kẻ đã trả tiền cho cô. Có thể cha cô chỉ nghĩ rằng hành động đó là do cô đang trong cơn phê thuốc. Có lẽ ông ấy từng nhiều lần chứng kiến cảnh này. Rồi cô nói cho ông già mình biết thuốc đánh cắp từ bệnh viện phải mua từ đâu. Chỏ có điều ông ấy sẽ không tìm được kẻ này bởi vì kẻ này đâu có tồn tại. Có thể cô đã nói ông ấy cứ cố tìm đi, đi thêm nhiều nơi khác, nhưng ở những nơi đó ông ấy cũng chẳng tìm được ai. Song nói cho cùng mọi thứ ông làm là vì vợ mình. thế nên ông ấy vẫn làm theo lời cô. Làm như thế khiến ông ấy không có bằng chứng ngoại phạm cho vụ giết người, sau cùng chúng tôi sẽ tìm được ông ấy ở một điểm đen của thành phố cùng một mớ tiền trong túi. Và rồi khi chúng tôi đến nhà tối hôm đó, cô vờ như đang phê thuốc. Có thể cô đã được đưa cho khẩu súng và nhét nó vào sau tủ quần áo.”

Suốt lúc Decker nói, hai mắt Gardiner trợn tròn, miệng há hốc.

Decker tiếp tục, “Tôi chỉ có thể hình dung ra vẻ mặt của ông già cô khi ông ấy chạm mặt thằng khốn Karl Stevens đó. Lúc Stevens nói cho ông ấy nghe ‘ngôi sao nhỏ’ đã làm gì với cha ruột của mình.” Anh dành vài giây liếc nhìn xung quanh căn phòng đẹp đẽ.

“Tôi hi vọng cô thấy làm thế là xứng đáng, Mitzi ạ. Nhưng nói thật là tôi không thể nghĩ thế được.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »