Chuộc Tội

Lượt đọc: 12392 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51

KHI RACHEL KATZ RA MỞ CỬA, Mars đứng che kín cả lối vào căn hộ của cô.

Anh mặc quần màu xám nhạt, áo sơmi trắng để mở cổ cùng áo khoác màu xanh da trời sẫm choàng bên ngoài. Một tay anh cầm một chai rượu vang đỏ, tay còn lại là một bó hoa.

Katz ăn mặc giản đơn với quần jean và áo thun dài tay, đi chân đất.

“Tôi cảm thấy mình ăn mặc hơi trịnh trọng quá,” Mars mỉm cười nhận xét khi bước vào trong.

“Anh nhìn rất tuyệt. Chỉ là tôi đang có hứng muốn đêm nay mặc quần jean và không đi giày thôi.”

Cô cảm ơn anh đã mang hoa và rượu, rồi tặng anh một cái hôn lên má. “Anh không cần phải quà cáp thế đâu,” cô nói trong lúc lấy ra một cái bình hoa và đổ đầy nước vào, rồi cắm hoa vào bình sau khi đã cắt bớt cuống.

“Mẹ tôi dạy rằng tới nhà người khác chơi thì phải luôn mang theo gì đó, để thể hiện phép lịch sự và sự tôn trọng.”

“Ồ, mẹ anh dạy rất phải. Anh gặp bà thường xuyên chứ?”

“Không, cha mẹ tôi đều đã mất.”

“Ồ, tôi rất tiếc.”

Anh nhún vai. “Đời là thế. Cô muốn tôi mở chai rượu này chứ?”

“Vâng, anh mở đi. Hồi chiều tôi mới uống ly Dewar’s thôi mà cảm giác như đã lâu lắm rồi. Đồ khui rượu ở trong ngăn kéo ấy.”

Anh rót ra hai ly và đưa cho cô một ly, cùng lúc đó anh hít hà xung quanh. “Mùi thơm quá. Có món gì cho bữa tối vậy?”

“Khai vị là salad Caprese, món chính là gà nhồi phô mai kèm nước sốt với công thức bí mật của riêng tôi, kết thúc bằng món cannoli. Hãy gọi đây là một bữa ăn cuồng Ý.”

“Sau khi đã làm việc cả ngày mà cô còn nấu chừng ấy món nữa sao?”

“Tôi thích nấu ăn mà. Nhưng tôi phải thú nhận món cannoli là mua sẵn.”

“Kệ, vẫn quá là ấn tượng. Cô cần giúp gì không?”

“Anh đã làm phần của mình là mở rượu và mua hoa rồi.”

“Đàn ông luôn được ưu ái nhỉ?”

“Anh là một người thông minh, anh Mars ạ.”

Khoảng nửa tiếng sau họ bắt đầu dùng bữa. Sau khi ăn xong, Mars nhất định giành phần dọn dẹp. “Cô đã nấu rồi, và giờ đến phiên tôi,” anh nói chắc nịch.

Trong lúc nhìn anh thu dọn bát dĩa, cô vuốt ve chân ly rượu và nói, “Tôi hi vọng người mà anh đang hẹn hò trân trọng những gì cô ấy có.”

“Tôi nghĩ cô ấy trân trọng chứ. Nhưng trong một mối quan hệ, cô cần có sự vun đắp đến từ cả hai phía.”

“David cũng từng nói như thế.”

Mars tráng đĩa, ly và dao dĩa rồi cho chúng vào máy rửa bát. “Có vẻ như hai người đã có một mối quan hệ rất tuyệt vời.”

“Đúng thế. Chỉ có điều nó đã kết thúc quá sớm.”

Mars làm xong việc và đi ra phòng khách cùng cô, anh ngồi xuống cạnh cô trên chiếc ghế sofa. Cô khoanh chân lại, chìa ly ra khi anh rót thêm rượu.

“Đúng thế. Chuyện còn hơn cả bi kịch.”

“Nhưng chí ít tôi cứ ngỡ là mọi chuyện qua rồi. Thế mà giờ Decker quay lại, lật mở tất cả chỉ bởi vì anh ấy tin rằng Meryl Hawkins không phải là thủ phạm. Nhưng nếu không phải ông ta, thì là ai?”

“Chồng cô có kẻ thù nào không?”

“Không, không hề có. Tôi cũng đã nói với Decker như thế.”

“Có thể Don Richards có kẻ thù. Hoặc là chồng cô đã có mặt nhầm chỗ, nhầm thời điểm.”

“Tôi cũng đã nghĩ chuyện là như thế, nhưng tôi cũng nghĩ Hawkins là kẻ gây án. Đó là một vụ trộm hoặc một vụ đột nhập nhà. Có một số thứ đã bị lấy đi mà.”

“Chuyện đó có thể chỉ để che mắt.”

Cô chầm chậm gật đầu nhưng trông có vẻ không bị thuyết phục mấy.

Mars nói, “Khi cô mời tôi tới đây tối nay, có vẻ như có điều gì đang khiến cô bận tâm thì phải. Cô nói rằng cô muốn nói chuyện.”

Katz đặt ly rượu xuống và nhìn anh, “Tôi sợ.”

“Sợ gì?”

“Điều anh nói lúc ăn trưa ấy, nhiều người đã mất mạng, Melvin ạ. Hawkins. Susan Richards. Người phụ nữ ở sở cảnh sát.”

“Tôi biết, Rachel ạ. Chuyện này đúng là đáng sợ.”

“Kẻ nào đó đã sát hại chồng tôi. Và... mọi chuyện trong quá khứ dường như đang quay trở lại. Cứ như thể tôi đang bị đeo đuổi bởi những bóng ma mà tôi ngỡ là đã bị chôn vùi từ lâu rồi.” Cô đưa tay lên mặt quệt đi những giọt nước mắt đột nhiên dâng tràn.

Anh vòng một tay ôm lấy vai cô. “Để tôi nói cô nghe điều này. Không lâu trước đây, tôi kẹt trong một thế giới của những rắc rối. Ý tôi là những việc rất xấu, rất tồi tệ. rồi sau đó Decker xuất hiện. anh ấy tìm ra được sự thật, người đàn ông đó đã thay đổi cuộc đời tôi. Suốt hai mươi năm mọi người tin một lời nói dối là sự thật. nhưng anh ấy thì không. Decker không tin. Anh ấy tìm hiểu, tìm hiểu không ngừng. Anh chàng đó không bao giờ chấp nhận bỏ cuộc.”

Katz hơi run rẩy một chút. “Anh ấy có vẻ như là một người đáng nể.”

“Ồ, đúng thế đấy. Mọi người có cố cản thì anh ấy vẫn cứ tiếp tục mà tiến.”

“Anh ấy... anh ấy có hiểu được là sự thật có thể có nhiều sắc thái khác nhau không?”

Anh hơi tách xa khỏi cô một chút, quan sát người phụ nữ thật kĩ càng. “Ví dụ như?”

“Ý tôi là, có những lúc khi mà có thể anh nói ra sự thật, nhưng mọi người có khi lại không thấy đó là sự thật, không thấy nó giống như cách mà người kể ra thấy. Và... và thi thoảng người ta cảm thấy họ phải làm những việc gì, anh biết đấy, vì những lí do có vẻ như...”

“Như sao?”

“Sai trái, tôi nghĩ thế. Nhưng với người buộc phải là những việc đó thì họ không thấy thế. Có thể họ nghĩ rằng đó là điều duy nhất mà họ có thể làm.”

Mars trông có vẻ bối rối trước những lời này. “Cô làm tôi rối trí rồi.”

“Tôi... nghe này, đừng bận tâm nữa. Tôi biết tôi đang lảm nhảm mấy thứ vô nghĩa.”

“Cứ bình tĩnh. Tôi không vội đi đâu cả.”

Cô đổi chủ đề. “Vậy là, Decker thực sự tin là Hawkins vô tội?

Mars nhìn cô một lúc lâu, rõ ràng là rất thất vọng khi cuộc trò chuyện bị đổi hướng. “Hãy nhìn nhận như thế này nhé. Hawkins không cố sát hại Decker hai lần, bởi vì người đàn ông đó đã chết khi những sự kiện đó xảy ra.”

“Ý anh là có người không muốn sự thật được phơi bày? Kẻ ấy đang cố tìm cách cản Decker. Và kẻ ấy giết Hawkins đã diệt khẩu bởi vì có thể ông ta biết gì đó?”

“Phải, chúng tôi nghĩ là như thế.” Anh dừng lại. “Vậy nên, cô có biết điều gì có thể giúp chúng tôi không?”

“Nếu có thì tôi đã kể với anh rồi. Tôi đã kể từ mười ba năm trước.”

“Nhưng sự thật có những sắc thái khác nhau, cô vừa nói như thế.”

Cô hơi nhích nhẹ người xa khỏi anh, như thể là một dấu hiệu cho thấy cô đang tách mình ra khỏi cuộc nói chuyện này. “Thật ngạc nhiên khi một vài ly rượu có thể khiến người ta trút bầu tâm sự đến thế,” cô nói, thoáng nhoẻn một nụ cười.

“Tôi chỉ đang cố gắng tìm ra sự thật thôi, Rachel ạ. Tất cả chỉ có thể.”

“Nhưng đôi khi sự thật đâu có giúp chúng ta được giải thoát, phải vậy không? Đôi khi chúng khiến chúng ta bị mắc kẹt.”

“Có phải sự thật đó đang níu chân cô?”

“Không, tất nhiên là không rồi. Tôi chỉ đang... nói giả dụ thôi. Nói không suy nghĩ ấy mà.”

Anh nắm lấy tay cô. “Tôi muốn giúp cô, Rachel ạ.”

“Nhưng anh làm việc với Decker.”

“Chuyện đó chẳng vấn đề gì cả. Tôi đã nói với cô rồi, tôi không nghĩ cô đã sát hại ai cả.”

“Nhưng...” cô vội nói, rồi lại dừng lại.

“Nhưng sao?”

Đột nhiên cô đứng dậy. “Tự nhiên tôi cảm thấy rất mệt. Tôi nghĩ tối nay kết thúc tại đây thôi.”

Mars nhìn cô chằm chằm, rồi biểu cảm của anh thay đổi. Anh nhào người bật dậy và ôm lấy cô khi một trong số những ô cửa sổ bằng kính vỡ tung. Cả hai người ngã rầm xuống sàn nhà, khi phát đạn xuyên qua cửa kính bắn trúng mục tiêu mà nó nhắm tới.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »