"Á!"
Trần Trí giật mình tỉnh giấc, hét lên một tiếng. Cậu nhìn ra ngoài, trời vẫn còn sáng rõ, thì ra vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng. Trần Trí đưa tay lau mồ hôi trên trán, những hình ảnh trong mơ khiến lòng cậu lạnh toát, xem ra chuyện của Béo Uy thời gian qua đã đè nặng lên tâm trí cậu quá nhiều.
Trần Trí nhìn đồng hồ, bây giờ là khoảng ba giờ chiều, cậu đã ngủ được bảy tiếng, thể lực cũng đã hồi phục. Dựa vào ảnh vệ tinh, đường núi dẫn đến đây đã khá rõ ràng, phía trước chỉ cần vượt qua một ngọn núi nhỏ nữa là đường sẽ dễ đi hơn. Trần Trí thu dọn đồ đạc rồi tiếp tục lên đường. Sau một ngày một đêm băng qua cánh rừng ẩm ướt, cuối cùng vào khoảng ba giờ chiều ngày hôm sau, cậu đã đặt chân đến phía trên thung lũng, nhìn xuống dưới chính là Quải Khanh Thôn.
Nhìn qua ảnh chụp không thấy rõ được cảnh sắc cụ thể, không ngờ Quải Khanh Thôn ngoài đời thực lại đẹp đến thế. Từ xa nhìn lại, nơi đây cứ như một cõi tiên, ngôi làng nhỏ nằm giữa biển mây bồng bềnh, khiến người ta ngỡ như lạc vào chốn đào nguyên.
Thế giới nơi đây được bao phủ bởi một màu xanh mướt. Một dòng thác nhỏ đổ xuống ngay cửa thôn, trong và ngoài làng đâu đâu cũng là những thửa ruộng vuông vức. Nước trời một sắc, đàn cò trắng cùng bay, đúng là một khung cảnh điền viên đẹp như tranh vẽ.
Sau khi xuống núi, Trần Trí không đi theo đường chính vào làng mà thận trọng ẩn nấp ở khu vực lân cận để quan sát địa hình. Cậu tìm thấy một ngôi miếu Sơn Thần đổ nát ở ven rìa làng rồi leo lên đó. Ngôi miếu này chẳng biết đã tồn tại từ thời nào, toàn bộ được đắp bằng đất vàng, trên mái mọc đầy cỏ dại. Trần Trí nằm rạp trên mái miếu, hòa mình vào đám cỏ, đặt ống nhòm gấp lên để quan sát những người qua lại trong thôn từ xa.
Cậu nhanh chóng nhận ra, người trong ngôi làng này thực sự rất ít, lác đác chẳng thấy được mấy bóng người. Chỉ thấy vài dân làng đang làm ruộng, nông cụ họ dùng đều rất cũ kỹ, tựa như cảnh tượng của thế kỷ trước. Những người dân này trông rất chất phác, ánh mắt vô cùng thuần khiết, rõ ràng là do sống cô lập lâu ngày trong núi nên chẳng hề hay biết gì về thế giới bên ngoài.
Ánh mắt Trần Trí đảo quanh những thửa ruộng, tìm kiếm người mà cậu cần tìm. Cuối cùng, vào lúc hoàng hôn, bóng hình quen thuộc ấy cũng xuất hiện: Béo Uy. Không hiểu vì lý do gì, Trần Trí thấy Béo Uy hình như gầy đi nhiều, trông cũng tiều tụy hơn hẳn. Dáng đi của hắn vẫn là kiểu lắc lư trái phải như cũ, hắn vung rìu bổ củi khô trên mặt đất. Người dân địa phương có vẻ rất thân thiết với hắn, có hai người phụ nữ quàng khăn hoa vừa đan sọt mây vừa trò chuyện cười đùa với hắn, họ còn mở ống trúc bên hông ra cho hắn uống nước.
Tốc độ làm việc của họ chậm rãi, cứ như thể thời gian của cả thế gian này đều thuộc về họ vậy. Đến tối, những người làm ruộng đều đã về nhà, khói bếp bắt đầu bốc lên từ các mái nhà. Béo Uy cũng về nhà mình. Một lát sau, nhiều người mang thức ăn ra giữa làng ngồi ăn cùng nhau, nhưng Trần Trí không thấy Béo Uy xuất hiện.
Qua ống nhòm, Trần Trí thấy nơi Béo Uy ở là một ngôi nhà sàn, rõ ràng là mới được dựng lên, cao hơn tất cả những ngôi nhà khác ở đây. Loại nhà sàn này rất phổ biến ở vùng núi phía Nam, là phong tục dựng làng của người Thổ Gia. Vùng núi phía Nam mưa dầm dề, nhiều muỗi mòng thú dữ, nếu dựng nhà trên mặt đất sẽ lo bị côn trùng bò sát xâm nhập, nên người Thổ Gia mới dựng nhà sàn lên cao. Không chỉ ngăn được bò sát, mà ngay cả các loài vật khác cũng khó lòng đột nhập, người ở tự nhiên có thể kê cao gối mà ngủ.
Mái nhà của Béo Uy được lợp bằng lá cây, tường và sàn nhà làm bằng gỗ, sàn cách mặt đất vài thước. Loại nhà sàn này trông vuông vức, bên trong chắc hẳn là một căn hộ có phòng ngoài và phòng trong thông nhau.
Sau khi vào nhà sàn, Béo Uy không hề bước ra ngoài nữa. Trời dần tối hẳn, sự thôi thúc mạnh mẽ kích động các dây thần kinh não bộ của Trần Trí. Toàn thân cậu khẽ run lên vì kích động, giờ cậu chỉ muốn lao ngay tới, đè Béo Uy xuống đất mà hỏi cho ra nhẽ tại sao tất cả chuyện này lại xảy ra. Nhưng cậu buộc phải kiên nhẫn, cậu biết nếu xét về võ lực, Béo Uy mạnh hơn cậu rất nhiều. Nếu muốn đối phó với hắn một mình, cậu phải dùng trí.
Trần Trí lặng lẽ nằm trên mái miếu Sơn Thần chờ đợi màn đêm buông xuống. Trời cuối cùng cũng tối đen như mực, bóng tối trong ngôi làng miền núi này đặc quánh lại. Người dân nông thôn có thói quen ngủ sớm, trong thôn không có thiết bị điện, đèn trong các ngôi nhà đều đã tắt ngấm. Trong thung lũng tối om, tĩnh mịch, không một tiếng động.
Lúc này, Trần Trí nhảy xuống từ mái miếu, cậu chọn con đường thẳng nhất dẫn tới nhà Béo Uy, khom lưng chạy thật nhanh trong làng dưới sự che chở của màn đêm. Cậu cố gắng di chuyển không một tiếng động, vì chó trong làng rất cảnh giác, nếu chúng sủa lên đánh động dân làng thì sẽ là "đả thảo kinh xà".
Sau khi nhẹ nhàng và nhanh chóng băng qua làng, Trần Trí đã đến dưới chân nhà sàn của Béo Uy. Nhà sàn cách mặt đất rất cao, dưới cửa chính là một chiếc cầu thang dài. Xung quanh cầu thang quấn đầy những sợi chỉ mảnh, trên đó buộc những viên bi sắt cực nhỏ, nhỏ đến mức khó mà nhìn thấy được.
Trần Trí biết những viên bi sắt đó là gì, đó là những món đồ Béo Uy lấy được từ cổ mộ, thực chất là một loại chuông bạc tinh xảo. Đừng thấy chuông nhỏ, chỉ cần một rung động nhỏ nhất là tiếng vang sẽ cực lớn, còn lợi hại hơn cả thiết bị báo động thời nay. Thời xưa, ngân khố triều đình thường dùng thứ này để chống trộm. Béo Uy có thể bố trí những thứ này ở đây, xem ra thời gian qua hắn cũng luôn trong trạng thái đề phòng.
Trần Trí không đi lên từ cầu thang cửa chính mà vòng ra sau nhà sàn, men theo cột nhà leo lên. Cửa sổ ở đó không đóng, đang được chống bằng một ống trúc.
Trần Trí khẽ nép mình bên cửa sổ, nhìn vào bên trong. Cấu trúc căn nhà đúng là một căn hộ. Căn phòng Trần Trí nhìn thấy là phòng ngoài, ở giữa có một cánh cửa thông vào phòng trong, và trên cánh cửa đó có khóa một chiếc ổ khóa sắt rất lớn.
Phòng ngoài bày biện rất giản dị, xung quanh là tường gỗ, trong phòng có vài chiếc ghế tre và một cái bàn, trên bàn đặt mấy cái bát sứ thô. Dựa vào tường là một chiếc giường tre, có một người đang trùm chăn kín mít, chỉ lộ ra nửa cái đầu đang ngủ.
Dáng người đó hơi mập, hình thể y hệt Béo Uy. Trần Trí quan sát kỹ phần ngực của người đó rồi trong lòng đã có tính toán.
Trần Trí nhẹ nhàng trèo qua cửa sổ, tìm một góc khuất trong bóng tối ẩn nấp. Cậu nhấc một chiếc ghế tre dưới đất lên, nhắm thẳng vào người trên giường rồi ném mạnh tới.
"Choang!"
Tiếng động vang lên chói tai trong đêm tối, chiếc ghế tre đã đập trúng người đó. Ngay sau đó, cảnh tượng mà Trần Trí dự đoán đã xảy ra: chiếc giường "cạch" một tiếng, gập đôi lại như một cái kẹp sắt khổng lồ, kẹp chặt chiếc ghế tre ở giữa. Cái đầu người trên giường lăn lóc ra phía cửa sổ, dưới ánh trăng hiện rõ mồn một, đó là một cái đầu hình nhân bằng nhựa.
Cùng lúc đó, một bóng người béo mập nhanh chóng lộn từ dưới gầm giường ra, giương súng tiểu liên chĩa thẳng về phía trước giường, quát lớn: "Thằng nào? Mẹ kiếp, cút ra đây cho tao!"
Đúng lúc này, Trần Trí nhanh như cắt lao ra từ bóng tối, chĩa họng súng "Tiểu Miêu Miêu" vào sau gáy Béo Uy, khẽ nói: "Là tao!"