TẠI RISIDENCE INN, Decker trải tất cả các bản thiết kế của nhà hàng American Grill do David Katz đã xây cách đây khoảng mười lăm năm ra trên giường. Các bản thiết kế trông khác là bình thường đối với một nhà hàng như thế, nhưng anh không nhận ra tên của người đã vẽ nên những bản thiết kế này. Thật ra, địa chỉ kinh doanh cho thấy đó là một công ty ở bang khác.
Anh gọi cho Lancaster. Chị đang ở nhà. Anh bảo chị để Earl nghe máy.
“Có việc gì thế, Amos?” Earl nói sau khi đỡ lấy điện thoại.
“Có một vài câu hỏi liên quan đến xây dựng muốn hỏi anh.”
Earl có vẻ thở phào khi những câu hỏi này không liên quan đến vấn đề cá nhân. “Ừ, nói đi.”
“Anh còn nhớ dự án American Grill chứ?”
“Nhà hàng của vợ chồng Katz hả?”
“Đúng rồi.”
“Ừ có. Ý tôi là, tôi không làm dự án đó, nhưng tôi còn nhớ nó được xây thế nào.”
“Anh có thử xin làm không?”
“Hồi đó tôi chưa có giấy phép tổng thầu, nhưng có kinh doanh trang trí gỗ. Có dự thầu để làm một số phần trang trí nội thất. Nhưng không trúng.”
“Anh có biết tổng thầu lúc đó là ai không?”
“Nhắc đến chuyện đó thì nó lạ lắm. Tôi không biết tổng thầu là ai cả. Không ai biết, bởi vì Katz dùng một công ty ở thành phố khác. À, mà ở bang khác luôn ấy, tôi nghĩ vậy.”
“Sao cơ, ý anh là cả nhân công cũng thế à?”
“Ừ. Không có người nào trong thành phố mà tôi biết làm cho dự án đó cả.”
“Tại sao anh ta lại phải làm như thế nhỉ? Chẳng phải thế sẽ tốn kém hơn sao?”
“Ừ, đúng như anh nghĩ. Đưa người tới kiểu đó, họ cần phải có chỗ ăn chỗ tá túc. Những người sống ở đây, tối đến là về nhà. Thế nên, đúng rồi, sẽ phải trả nhiều tiền hơn.”
“Hồi đó không có đủ người hay sao? Đến độ anh ta phải thuê người từ bang khác luôn à?”
“Ồ không. Hồi đó là một trong những giai đoạn ế ẩm nhất mà tôi còn nhớ. Tất cả mọi người đều phải tìm việc làm. Khi họ từ chối đề nghị của tôi, thậm chí tôi còn ghé qua ghé lại văn phòng của Katz để xem còn việc gì khác tôi có thể làm được hay không. Hồi đó tôi với Mary mới kết hôn chưa lâu và chúng tôi muốn sinh con. Tôi đang cố xây dựng sự nghiệp. rồi Katz xuất hiện, đổ rất nhiều tiền và tham vọng vào thành phố, tôi sốt sắng muốn đặt chân vào đó.”
“Khi anh gặp anh ta, đã có chuyện gì?”
“Thật ra tôi không gặp anh ta. Tôi gặp một nhân viên của anh ta. Quên tên rồi. Anh ta nói với tôi rằng ông Katz có đội ngũ riêng, cách nói chẳng lấy gì làm lịch sự chó lắm. Ừm, việc đó khiến tôi hơi bực một chút. Ý tôi là, tại sao còn đề nghị công ty địa phương dự thầu trong khi đằng nào cũng sẽ dùng người của mình chứ?”
“Gã đó nói gì?”
“Tôi phải nói với anh thế này Decker ạ, tôi không phải người nhút nhát. Tôi cao to, khỏe mạnh, nhưng chỉ cần cái liếc mắt của gã đó thôi cũng đủ làm tôi sợ chết khiếp rồi.”
“Anh tả lại anh ta được không? Dù tôi biết là đã lâu lắm rồi.”
“Không sao, tôi tả được. Vừa rồi là ấn tượng của tôi về anh ta. Anh ta cao và nặng tầm cỡ tôi. Tóc đen, mắt tối màu, và tôi nói thế này không có ý gì đâu, nhưng, ừm, anh ta có vẻ không phải người Mỹ. Chí ít là trong đầu tôi nghĩ thế.”
“Anh ta nói giọng khác à?”
“Tôi không chắc, tôi thường không hay để ý mấy cái đó.”
“Vậy là anh bỏ cuộc à?”
“Tôi còn làm gì được nữa? Đâu thể ép người ta tuyển mình.”
“Vậy là mọi phần công việc đều không phải do người dân ở đây làm à?”
“Theo tôi biết là thế. À khoan, không hẳn. Fred Palmer thực hiện thi công đào hố, anh ấy là người ở đây.”
“Đào hố?”
“Ừ, để làm móng với nền các kiểu. Phần thi công đó cần một số thiết bị hạng nặng. Có thể Katz không muốn phải vận chuyển mấy thứ đó tới đây.”
“Palmer vẫn ở trong thành phố chứ?”
“Ừ, có, tôi có số của anh ấy đây. Tôi có gọi anh ấy tham gia các dự án. Anh ấy rất giỏi. Làm việc thuộc loại ưu luôn.” Earl cho anh thông tin liên hệ.
“Cảm ơn anh. Anh còn nhớ việc xây dựng nhà hàng Grill đó diễn ra thế nào không?”
“Có, thi thoảng tôi lại lái xe đi ngang mà.”
“Anh có cảm thấy có gì đó bất thường không?”
“Ừm, họ dựng hàng rào rất cao và có bảo an xung quanh.”
“Cái đó thì chẳng có gì bất thường với một công trường thi công, phải không?” Ý tôi là để ngăn người ngoài vào và để tránh bị ăn trộm thiết bị và vật liệu.”
“Ừ, nhưng từ ngày đầu tiên đã có rồi. Trước khi họ đưa vật liệu vào công trường. Thật ra anh đâu thể ăn trộm thiết bị nặng đến cả chục tấn và lái chúng ra đường.” Anh ngừng lại. “Và họ phủ bạt tất cả mọi thứ.”
“Ý anh là sao?”
“Họ che kín mọi thứ ấy.”
“Ý anh là để không ai nhìn thấy có gì ở trong hả?”
“Ừ. Tôi nghĩ việc đó thật lạ.”
Đến lúc này, có vẻ như Mary Lancaster đã giật lấy điện thoại từ tay chồng. “Tại sao lại quan tâm đến nhà hàng American Grill đó thế?”
“Chỉ là một giả thiết thôi.”
“Giả thiết của anh là gì?”
“Vẫn đang hình thành. Nhưng tôi nghĩ chúng ta đã phạm một sai lầm.”
“Sai lầm gì?”
“Là ta bắt đầu điều tra từ thời điểm vụ giết người xảy ra.”
“Không thể thì biết bắt đầu từ đâu?”
“Tại sao David Katz lại chọn tới Burington, Ohio? Hay là có người khác quyết định thay cho anh ta?”