DECKER, LANCASTER VÀ MARS đang ngồi trong phòng ăn vắng tanh của Residence Inn, họ cùng nhau thảo luận khi cơn mưa trút xuống tầm tã bên ngoài trời tối đen.
“Ừm, điều này nói cho chúng ta biết, giả thiết của chúng ta đúng, Amos ạ,” Lancaster nói. “Bằng một cách nào đó, Stevens có liên quan đến việc này.”
“Và vì đã nói chuyện với chúng ta, hắn phải nhận án tử,” Mars chua chát tiếp lời. “Tôi biết gã đó là thứ sâu bọ, nhưng không ai đáng phải chịu cái điều vô lí đó cả.”
Decker ngồi đó, hai tay đặt trong lòng, ánh mắt của anh tập trung vào một điểm trên trần nhà. “Kẻ nổ súng sát hại Sally Brimmer có những hình xăm tương tự. rõ ràng có một mối liên hệ giữa hắn và Stevens.”
“Anh có thật sự dám chắc chúng giống nhau không?” Lancaster hỏi.
“Tôi nhìn thấy chúng rất rõ ràng khi ở trong con ngõ, nhìn thấy trên tay Stevens lúc trong tù nữa. Tôi nghĩ Stevens biết điều đó, bởi vì khi hắn bắt gặp tôi đang nhìn, hắn bỏ hai tay xuống dưới gầm bàn để tôi không thể nhìn thấy mấy hình xăm nữa.”
“Thành viên trong cùng một băng đảng,” Lancaster nói. “Hoàn toàn có khả năng là như vậy.”
“Chúng hành động rất nhanh.”Decker nói. “Hắn mất mạng trong vòng hai giờ sau khi gặp chúng ta.”
“Làm sao chúng có thể hành động nhanh thế được nhỉ?” Lancaster hỏi. “Có thể chuyện xảy ra không liên quan gì tới chuyến viếng thăm của chúng ta. Các tù nhân vẫn thường xuyên sát hại nhau mà.”
“Thế thì đó phải là một sự trùng hợp đúng lúc nhất trên đời này.”
“Và anh không tin dù chỉ là một sự trùng hợp rất nhỏ,” Mars nói.
“Hai người có thấy Stevens im bặt thế nào khi hắn biết Meryl Hawkins bị sát hại chứ? Hắn lo sợ cho sự an toàn của mình. Hắn cố gắng ngăn chặn chuyện ấy xảy đến với mình, nhưng đã quá muộn.”
“Hắn chết rồi, làm sao chúng ta tìm được sự thật đây?” Lnacaster hỏi. “Các manh mối của chúng ta cứ đứt dần. Chết tiệt! Chúng ta thậm chí còn không biết kẻ sát hại gia đình Richards và David Katz đã đến đó rồi rời đi bằng cách nào nữa.”
“Không, tôi nghĩ chúng ta đã biết chuyện đó,” Decker nói.
Anh giải thích cho chị nghe về giả thiết Katz bị bắt cóc và đưa tới nhà Richards bằng chính xe ô tô của mình. Cả về việc bảng công tắc đèn bị đánh tráo và việc mẫu DNA có thể là của Mitzi. “Tôi cũng đã kể cho Natty tất cả những điều này.”
“Vậy ra đó là lí do anh muốn nói chuyện với Stevens,” Lancaster nói.
Decker gật đầu. “Tôi nghĩ Frankie Richards nghe lỏm được cuộc nói chuyện giữa cha cậu ta với Katz, rồi kể cho Stevens nghe khi cậu ta gặp hắn, hoặc cũng có thể là qua điện thoại. Cuộc gọi của Katz đến vào ngày nghỉ lễ nên cả hai cha con nhiều khả năng là đều ở nhà. Bất luận Frankie đã kể cho Stevens nghe gì về cuộc gọi đó, Stevens đã kể lại điều đó cho người khác. Rồi chúng sắp xếp mọi thứ, và vào đúng tối ngày hôm sau, chúng tới và sát hại toàn bộ mọi người. Đó là lí do chúng lựa chọn đêm hôm ấy và cả địa điểm đó nữa, do Richards có thể đang đợi Katz tới. Có vẻ như nội dung cuộc gọi của hai người đó là như vậy.”
Mars nói, “Và có thể chúng chọn đêm hôm đó bởi vì chúng biết Susan Richards sẽ không có mặt ở nhà. Có thể cô ta không biết gì về những chuyện họ định bàn luận.”
Lancaster nói, “Vậy nếu chúng ta biết được hai người họ định thảo luận điều gì, toàn bộ câu chuyện này sẽ được sáng tỏ.”
“Tất cả bọn họ có duy nhất một mối liên hệ chung đã rõ. Nhà hàng American Grill.”
“Đó là nhà hàng mà Rachel Katz vẫn đang sở hữu và điều hành,” Mars nói. “Và điều đó thật khó hiểu, bởi vì cô ta kể với tôi là một tháng ở câu lạc bộ đêm cô ta có thể kiếm được nhiều hơn những gì thu được từ American Grill trong sáu tháng.”
“Và cô ta còn có những dự án khác nữa, thế nên việc cô ta muốn giữ lại nơi đó thật khó hiểu,” Decker nói.
Mars nói, “Cô ta nói với tôi bởi vì đó là việc làm ăn kinh doanh đầu tiên của chồng cô ta. Nhưng người phụ nữ đó không cho tôi cảm giác cô ta là một người hoài niệm đến thế.”
“Và cô ta cũng nói với anh rằng cô ta đóng góp bằng những hiểu biết về nơi này còn các đối tác của cô ta đóng góp bằng tiền bạc,” Decker nói.
“Anh nghĩ những đối tác góp vốn của cô ta có liên quan đến tất cả chuyện này sao?” Lancaster hỏi.
“Tôi không biết. Nhưng nếu có liên quan, có lẽ bọn họ phải có mặt ở đây từ mười ba năm trước. Có thể sẽ có ích nếu chúng ta đào sâu tìm hiểu xem họ là ai.”
“Bất luận danh tánh của họ là gì, chắc hẳn họ có ô dù rất lớn trong nhà tù Travis,” Lancaster nhận định.
“Cô định xử lý việc này với Rachel thế nào?” Decker hỏi. “Chúng biết chúng ta đã nhúng mũi sâu hơn qua việc ta tìm gặp Stevens. Tôi không muốn trêu ngươi chúng thêm nữa.”
Mars nói, “Còn tôi thì sao?”
“Anh thì sao cái gì?” Lancaster nói.
“Cô nàng đó rõ là thích tôi.”
“Cô nàng đó cũng biết anh làm việc với chúng tôi,” Decker nói.
“Tối qua cô ta đã kể cho tôi nghe rất nhiều. Có thể cô ta sẽ kể thêm cho tôi gì đó.”
“Tôi không thích như thế,” Lancaster nói.
“Tôi cũng không thích,” Decker nói. “Nhưng có lẽ chúng ta chỉ có thể làm thế thôi. Đồng thời, chúng ta có thể tìm ra đối tác của cô ta là những ai. Tất cả các dự án của cô ta chắc hẳn phải được ghi lại trong hồ sơ giấy tờ.”
“Được rồi, tôi sẽ giải quyết việc đó,” Lancaster nói. Chị chỉ tay vào Mars. “Chuyện này không phải là một trò chơi cho vui gì đâu đấy. Những kẻ này là một lũ sát nhân.”
“Phải rồi,” Mars nói. “Đó là lý do chúng ta phải truy đuổi chúng.”
“Anh nghĩ anh biết rất nhiều về lũ giết người sao?”
“Ồ, tôi ngồi chờ án tử suốt bao nhiêu năm mà.”
Lancaster nhìn Decker. “Anh bảo anh ta nghiêm túc được không?”
“Anh ấy đang nghiêm túc thật mà, Mary.”
Lancaster quay lại nhìn xoáy vào Mars với ánh mắt hoài nghi.
“Đừng lo,” anh nói. “Kết luận cuối cùng là tôi vô tội. Chỉ có điều nó lấy mất của tôi hai mươi năm cuộc đời và phá hỏng cơ hội được chơi trong Giải Bóng bầu dục Quốc gia mà thôi.”
“Khỉ gió,” Lancaster nói. “Thật tệ.”
“Ồ, còn hơn cả tệ ấy chứ, tin tôi đi.”
“Anh định đề cập đến chuyện này với Katz bằng cách nào?” Decker nói.
“Nghe này, có thể cô ta nghĩ cô ta sẽ thao túng được tôi và moi được chi tiết về cuộc điều tra. Tối qua cô ta đã cố làm việc này. Tôi không để lộ cho cô ta nhiều, nhưng cũng có mớm đôi ba chỗ. Tôi có thể để cô ta nghĩ rằng cô ta sắp thành công rồi. Tôi sẽ làm điều tương tự với cô ta.” Anh ta dừng lại. “Và ở cô ta có gì đó không bình thường.”
“Ý anh là sao?” Lancaster hỏi.
“Tôi không chắc nữa. Cô ta hấp dẫn, có tiền, có học thức. Nhưng tôi có cảm giác cô ta là một kẻ cô đơn. Tại sao cô ta chưa từng tái hôn? Và tại sao cô ta luôn luôn đề cao cảnh giác? Khi tôi đề nghị gặp gỡ các đối tác làm ăn của cô ta, trông cô ta không có vẻ gì là thoải mái.”
“Có thể anh đúng,” Lancaster nhận xét.
“Và nếu hai chúng tôi có cơ hội đến một chỗ mà tôi có thể thám thính được gì đó, tôi sẽ làm thế.”
“Ồ, giờ thì anh nghĩ mình đang đóng vai, gì nhỉ, điệp viên à?” Lancaster nói.
“Ồ, bạn gái tôi là một điệp viên thứ thiệt đấy.”
“Giờ anh đang trêu ngươi tôi đúng không?”
Mars giơ tay phải lên. “Thề có Chúa đó là sự thật.”
Chị nhìn sang Decker, anh gật đầu. “Tình báo quân đội.”
“Thằng khốn này,” Lancaster thốt lên. “Anh có hẳn bạn bè ở một đẳng cấp mới đấy nhỉ, Amos.”
“Này, nếu cô không phát triển, cô sẽ lụi tàn, chẳng phải sao?” Mars nói.
Decker đặt một tay lên vai anh bạn. “Bỏ qua tất cả những cái đó sang bên, chuyện này rất nguy hiểm đấy, Melvin ạ. Chúng sẽ không tin anh tìm đến với mục đích trong sáng đâu. Bọn chúng biết anh theo phe nào. Mọi chuyện có thể nhanh chóng rẽ sang chiều hướng xấu. Nếu cảm thấy có gì bất trắc, anh phải rút nhanh, ngay tức khắc.”
“Lúc nào tôi chẳng nhanh chân hả Decker, anh biết điều này từ những ngày chúng ta còn chơi bóng ở đại học mà.”
Lancaster nói, “Chờ đã, hai người từng đấu với nhau trên sân bóng à?”
“Đội Longhorn đấu với đội Buckeye,” Mars nói. “Và đoán xem ai thắng?”
“Anh thắng,” Decker nói. “Và tôi hi vọng anh sẽ lại thắng. Bởi vì khác với hồi còn đấu bóng ở đại học, giờ tôi cổ vũ cho anh.”
Mars mỉm cười, nhưng khi anh nhìn thấy vẻ mặt Decker dành cho mình, anh nắm lấy vai anh bạn và nói, “Nghe này, tôi biết đây không phải một trò chơi. Nhưng nhiều người đã bị giết hại. Lí do chỉ bởi vì một vài kẻ khốn nạn tự quyết định là họ không còn được sống nữa, thật nhảm nhí, mà trong số đó còn có cả trẻ con. Nếu tôi có thể giúp anh hạ chúng, vậy thì tôi sẽ làm.”
Lancaster nhìn Decker. “Nghiêm túc mà nói anh đã nâng cấp khâu chọn bạn rồi đấy, Amos ạ.”
“Tôi biết,” anh nói. “Và tôi muốn giữ gìn họ.”