DECKER CẢM THẤY THÂN HÌNH người phụ nữ mềm oặt xuống cánh tay mình, rồi có thứ gì ươn ướt dính trên khuôn mặt. Anh ngồi sụp xuống đường, ôm Brimmer trong lòng, rồi anh nghe thấy tiếng la hét và tiếng chân chạy huỳnh huỵch. Anh ngước lên nhìn, thấy Mars đang lao đến như mũi tên về phía mình.
“Cúi thấp xuống, Melvin!” Anh hét lớn.
“Decker, ở bên kia!” Mars vừa nói vừa chỉ tay về góc trái bên kia đường.
Decker kiểm tra Brimmer. Viên đạn bay đến từ hướng công viên và bắn xuyên đầu cô, từ thái dương trái xuyên qua thái dương phải. Đôi mắt đờ đẫn vô hồn của cô ngước nhìn anh.
Anh biết cô đã chế nhưng vẫn kiểm tra nhịp đập. Máu đã không còn bơm khắp cơ thể, thân thể người phụ nữ này đang lạnh dần đi.
“Chết tiệt,” Decker nói, bàng hoàng không tin nổi vào mắt mình. anh đưa tay sờ lên khuôn mặt mình, mặt anh nhớp nháp máu của cô.
Anh quay sang nhìn Mars rồi nhìn sang bên kia đường, tiếng súng bắn ra từ đó. Anh rút súng ra, đứng bật dậy và chạy một mạch sang đường. Mars chạy theo anh.
Decker lôi điện thoại di động ra bấm nút 911, xác nhận danh tính của mình xong xuôi, anh tường thuật toàn bộ sự việc và thông báo địa điểm cụ thể cho đội cảnh sát tuần tra. “Chúng tôi đang truy đuổi theo gã bắn súng. Điều động xe cảnh sát đến ngay để chúng ta gông thằng khốn này lại.” Anh đặt điện thoại vào túi và chạy nhanh hơn.
Mars chạy nhỉnh hơn một chút vì anh đã nhìn thấy nơi phát súng lóe lên. Vừa cùng chạy với Mars, Decker vừa hỏi, “Anh có nhìn thấy tên đó không?”
Mars lắc đầu. “Chỉ thấy mỗi bóng người ở ngay đầu con ngõ kia. Tôi không có thời gian để cảnh báo anh. Tôi chỉ tình cờ liếc sang hướng ấy ngay lúc hắn ta nổ súng.”
Họ chạy đến con ngõ và nhìn ngang ngó dọc. Decker dò xét tòa nhà. Nó đang trong quá trình trùng tu. Các loại vật liệu xây dựng nằm chất đống khắp nơi, ngổn ngang giữa hệ thống giàn giáo.
“Anh có nghĩ thằng khốn đó vẫn ở trong này không?” Mars hỏi.
“Không biết nữa. Nếu còn ở đây thì chúng ta sẽ bắt hắn.”
Decker vừa dứt lời, hai người đã nghe thấy tiếng còi cảnh sát hú inh ỏi ở từ xa.
“Cảnh sát sắp tới rồi,” anh nói.
“Nếu tôi là gã bắn súng, tôi sẽ thoát khỏi đây ngay,” Mars tiếp lời.
“Vậy nên chúng ta không đợi nữa. Ra đằng sau tôi.”
“Anh không cần làm khiên người cho tôi đâu, decker.”
“Anh là trung vệ, Melvin. Tôi là hàng phòng ngự. Nhưng nếu như hắn bắn gục tôi, đừng để tôi chết vô ích.”
Họ di chuyển trong con ngõ, chăm chú lắng nghe xem có tiếng chân, tiếng thở, hay đáng ngại hơn là tiếng cò súng lên đạn nào không.
Decker giơ tay lên, ra hiệu dừng lại. Anh đã nghe thấy tiếng gì đó.
“Gì thế?” Mars khẽ rít.
Giờ Mars cũng có thể nghe thấy. Hơi thở nặng nhọc, nghe như tiếng của người vừa mới ngừng lại sau khi đã chạy thục mạng được một quãng.
Tiếng còi xe cảnh sát ngày càng đến gần, Decker bắt đầu rảo bước hơn. Mars vẫn bám sát ngay sau anh. Họ vừa di chuyển đến giữa con ngõ thì Decker bỗng dừng lại. Chao đèn trên đầu chiếu sáng chói lóa chỗ họ dừng chân. Tiếng hít thở ngày càng gấp gáp hơn.
Decker chĩa súng thẳng phía trước rồi tiến bước hối hả hơn.
Một người đàn ông đang nằm trên mặt nhựa đường, đầu gối lên một thứ giống như đống chăn rách được cuộn tròn lại. Bên cạnh ông ta là một chiếc túi ních đầy các loại vật dụng. Quần áo trên người ông ta bẩn thỉu. Hơi thở nặng nhọc mà hai người nghe thấy rõ ràng là tiếng ngáy của người đàn ông này.
“Decker,” Mars thì thầm. “Đấy có phải súng không?”
Thứ nằm trên mặt đất, kế sát và trong tầm với của bàn tay đang duỗi thẳng của gã đàn ông kia, đích thị là một khẩu súng trường có ống nhắm. Decker bước lên phía trước và chậm rãi dùng chân đá khẩu súng ra xa ông ta.
Trong chớp mắt, người anh bị đập mạnh lên bức tường gạch. Mặt bị nện vào bờ tường gồ ghề khiến anh cảm thấy có vài vết rách trên mặt. Khẩu súng cũng bị xô mạnh lên tường, anh cảm thấy cây súng trong tay kêu lên
răng rắc. Cú va chạm đột ngột làm anh nôn nao hết ruột gan.
Anh quay mặt ra, thấy người đàn ông ban nãy vẫn đang nằm trên nền đất, ngủ say như chết. Không phải bị tấn công từ phía này.
“Decker!”
Decker dần lấy lại được thăng bằng, xốc lại tinh thần và quay đầu lại.
Mars khéo léo né tránh cơn mưa dao đang đâm xuống người, gã đàn ông vừa mới đập đầu Decker đã bắt đầu lao vào chém Mars. Gã ta nhỏ người nhưng rắn chắc, chuyển động cơ thể nhanh như chớp và chính xác.
Decker lăn người về phía trước, gã vừa xoay mũi dao tấn công anh, anh liền giơ súng ra và bắn vào chân gã.
Không có viên đạn nào được bắn ra. Cú va chạm với bức tường chắc hẳn đã làm hỏng khẩu súng này.
Nhanh như chớp, gã đá văng khẩu súng khỏi tay Decker, sau đó tung một nắm đấm vào bụng khiến anh phải gập người lại.
Decker lảo đảo lùi lại, cùng lúc đó Mars tấn công gã từ phía sau mạnh đến nỗi gã ngã bổ nhào xuống, lao về phía trước và đâm sầm vào tường. Dẫu vậy, gã bật dậy ngay lập tức rồi tức tốc xoay người lại, trong tay vẫn lăm lăm con dao.
Gã ta đòn phản công với Mars và chém một nhát lênh cánh tay anh. Mars ngã dúi dụi về phía sau, gã đang định chém thêm nhát nữa thì Decker phóng người lên trước, hai cánh tay vạm vỡ còng lấy kẻ tấn công, tóm lấy và bẻ ngoặt hai cánh tay gã cùng với con dao sang bên. Dưới ánh đèn nhập nhoạng từ tòa nhà, anh có thể nhìn thấy cẳng tay cuồn cuộn cơ bắp của gã đàn ông, tuy trời lạnh nhưng chúng đước để trần, trên đó dày đặc những hình xăm - chữ và kí hiệu.
Vài giây vật lộn qua lại, rồi gã đó ra sức hất đầu ra phía sau, đập thẳng vào mặt Decker. Máu tuôn ra từ mũi và miệng anh. Sau đó gã cắm mũi dao xuống, găm một nhát lên đùi Decker. Anh kêu lên một tiếng và buông gã ra, gã bắt đầu chạy hùng hục và sớm biến mất khỏi tầm mắt khi tiếng còi xe cảnh sát ngày một rõ hơn. Decker đặt một tay lên vết đâm trên chân.
Mars chạy về phía anh, cởi chiếc áo gió ra rồi cuốn nó quanh đùi Decker.
Decker hỏi, “Anh có sao không?
“Hắn chém tôi không sâu lắm. Gã đó là ai thế không biết?”
“Hắn chính là kẻ đã bắn Sally Brimmer.”
“Anh có biết nguyên do không?”
“Nguyên do duy nhất tôi nghĩ ra được là hắn định bắn tôi. Nhưng cô ấy lại đứng chắn giữa.”