Chuộc Tội

Lượt đọc: 12381 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44

NATTY ĐANG NGỒI THIỂU NÃO ở bàn làm việc trong văn phòng không gian mở của Đội chuyên gia giết người. Tại đây có thêm bốn thanh tra khác đang làm việc miệt mài, trong đó có Mary Lancaster.

Một lúc sau, Decker và Mars xồng xộc chạy vào. Decker liếc nhìn Lancaster, khuôn mặt chị tỏ vẻ khó hiểu, rồi anh rảo bước tới trước mặt Natty.

“Karl Stevens,” anh nói.

“Ai cơ?”

“Hắn ta là người buôn bán chất cấm cho Frankie Richards.”

Lancaster đứng dậy khỏi ghế và tiến lại gần. “Chúng tôi biết hắn là ai, nhưng hắn ta có người làm chứng trong khoảng thời gian vụ giết người xảy ra. Chúng tôi đã kiểm chứng rồi.”

“Trọng tâm không phải chỗ đó,” Decker cộc lốc đáp lại.

“Thế trọng tâm ở đây là gì?” Natty gay gắt hỏi.

“Hắn ta có giao dịch với Mitzi Hawkins không?”

Lancaster và Natty quay lại nhìn nhau. Natty nói, “Tôi không biết. Đã lâu lắm rồi. Việc này có quan trong không?”

“Có thể có.”

Natty thở dài. “Tôi có thể kiểm tra. Không đảm bảo rằng thông tin đó được lưu lại trong hồ sơ lưu trữ đâu nhé. Karl Stevens bán thuốc cho rất nhiều người.”

Mars nói, “Hiện tại hắn ta ở đâu?”

Lancaster trả lời. “Tôi biết. Hắn ta đang ở nhà tù Travis. Hiện tại đó là nhà tù tư. Stevens đang thụ hình từ mười đến hai mươi năm tù giam vì tội giết người cấp độ hai. Hắn ta đã giết một người trong một vụ giao dịch ma túy. Hắn đã bóc lịch được năm năm rồi. Tôi chính là người bắt giữ hắn.”

Decker nói, “Nhà tù Travis? Chẳng phải đấy là nơi Meryl Hawkins thụ án tù sao?”

Natty nhào ngay tới máy tính và gõ bàn phím. Khi vừa tìm được trang thông tin, anh ta liền há hốc miệng. Anh ta ngước mặt lên.

“Anh nói đúng rồi đấy.”

“Hai người đó có ở cùng khu không?”Decker hỏi, ý muốn nói đến khu nhà tù chung dành cho các phạm nhân.

“Tôi không biết. Nhưng thường sẽ như thế. Bên ấy không có chỗ để biệt giam tù nhân đâu. Nhà tù hiện đang quá tải rồi.”

Lancaster nói, “Thế thì hai người kia có thể đã tương tác với nhau khi ở trong tù.” Chị nhìn Decker. “Anh đang nghĩ gì vậy?”

“Nếu họ thực sự có nói chuyện thì chắc hẳn Stevens đã nói với ông ấy điều gì đó khiến Hawkins quay trở lại yêu cầu chúng tôi chứng minh ông ấy vô tội. tôi không biết thời gian xảy ra việc này là lúc nào. Ý tôi là, liệu có phải Hawkins đã phát hiện ra điều gì khiến ông ấy tin rằng chúng ta có thể chứng minh sự vô tội của ông không? Ông ấy muốn gặp tôi. Có thể đó là lúc ông định nói với tôi điều ấy.”

Lancaster tiếp lời, “Ông ấy hẳn phải vừa mới biết về điều đó thôi, nếu không tại sao lại không lên tiếng khi vẫn còn ngồi tù chứ?”

“Cái tên Stevens kia có thể nói với ông ta chuyện gì được nhỉ?” Natty hỏi.

“Một điều thôi, rằng hắn ta cũng là người giao dịch với Mitzi,” Decker trả lời.

“Thế thì sao?”

“Thế nghĩa là có mối liên hệ giữa Frankie Richards và Mitzi.”

“Mối liên hệ như thế nào?” Natty vẫn gặng hỏi. “Anh nói chẳng có lý gì cả.”

“Anh có thể xin giấy phép cho chúng tôi vào thăm Stevens được không?” Decker hỏi, lờ đi câu hỏi trước. “Luon hôm nay?”

“Tôi có thể thử. Nhưng hắn ta có thể cho các anh biết thêm được gì chứ?”

“Tôi sẽ không biết được cho tới khi tôi hỏi hắn.” Anh ngừng lại. “Anh, à ừm, anh có muốn đi cùng không, Natty?”

Natty không trả lời ngay. Anh ta liếc nhìn Lancaster rồi trầm giọng đáp lại, “Tôi... thực ra hôm nay tôi định dẫn vợ tôi ra ngoài ăn trưa.”

Decker nhìn anh ta một lúc. “Tôi nghĩ thế là hay nhất. Tôi sẽ báo lại chi tiết khi chúng tôi quay về.” Anh chỉ vào chiếc điện thoại trên bàn làm việc của Natty. “Gọi điện đi và bảo họ sẽ chỉ có hai người chúng tôi thôi.”

“Báo có ba người đi,” Lancaster nói thêm.

“Mary, cô bị truất quyền khỏi...”

“Mặc xác cái vụ truất quyền đó, Amos. Việc này chẳng liên quan gì đến vụ giết Meryl Hawkins mà Earl đang cung cấp chứng cứ ngoại phạm cả.”

Decker liếc nhìn Natty, anh nhún vai. “Tôi thấy chẳng có vấn đề gì cả.”

Lancaster nói, “Đi thôi.” Chị bước ra khỏi phòng, không nói thêm một câu nào.

“Này, Decker,” Mars nói, miệng cười nhe răng. “Chị ấy vừa mới hành động giống hệt anh đấy.”

hai tiếng đồng hồ đi xe, Mars ngủ gà ngủ gật ở ghế sau. Decker đã giới thiệu Mars với Lancaster trên đường ra khỏi văn phòng.

Lancaster đưa mắt kiểm tra ghế sau rồi quay lên nhìn Decker. “Lúc ở sân bóng ấy...” Chị khẽ nói.

Decker vẫn dán mắt nhìn đường đi. “Ừ?”

“Những điều anh nói với tôi thực sự rất đúng.”

Decker vẫn đưa mắt dõi theo con đường trước mắt và cơn bão đang đến gần.

“Sáng nay tôi đã nói chuyện với Earl.”

Decker cuối cùng cũng nhìn sang chị, nét mặt anh bộc lộ nhiều cảm xúc.

“Tôi nghĩ chúng tôi sẽ... thử một lần nữa.”

“Thế quý cô kia sẽ xử trí sao?” Decker hỏi.

“Tôi nghĩ không sai khi nói chính tôi là người đã đẩy anh ấy vào mối quan hệ đó. Đừng hiểu nhầm ý tôi. Nancy rất tốt, Earl cũng thích cô ấy. Quỷ thần ơi, tôi còn thấy mến cô ấy nữa.”

“Nhưng đó đâu phải điều Earl muốn?”

“Không. Anh ấy đã nói rất rõ ràng lúc sáng nay. Người anh ấy muốn...”

“Là cô.”

Lancaster đưa tay lên khuôn mặt đầy nếp nhăn của mình, một tay vuốt ngược mái tóa xõa xượi. “Không thể hiểu nổi tại sao. Trông tôi xấu xí thế này. Trái ngược hẳn với Nancy, một phụ nữ yêu kiều thực sự.”

“Giờ ai mới là người nông cạn đây hả?”

Lancaster trông có vẻ xấu hổ và đặt hai tay lên đùi. “Tôi phải nói rằng tôi rất ngạc nhiên khi thấy anh đã suy nghĩ chu đáo như thế về hoàn cảnh của tôi, đến mức nói với tôi điều tôi cần được nghe.”

“Ý cô là nào giờ tôi chỉ biết chìm vào suy nghĩ của bản thân à?”

“Ý tôi là tôi biết những tình huống như thế rất khó với những người có khả năng đặc biệt như anh...”

“Có lẽ tôi đang dần vượt qua rồi,” Decker ngắt lời.

Lancaster bất chợt đặt tay lên thái dương. “Cảm giác ấy thế nào, khi... khi não bộ của anh thay đổi?”

Anh liếc qua thì thấy Lancaster đang nhìn mình chăm chú, đến nỗi anh lập tức cảm thấy bồn chồn khi cố trả lời câu hỏi của chị. Anh có thể cảm nhận được chị đang trông cậy vào anh, cần anh nói cho chị nghe rằng chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi, hoặc ít nhất cũng sẽ không tồi tệ đến vậy.

“Tôi không có nhiều thời gian để làm quen với việc thay đổi, Mary. Khi tôi thức dậy ở trong bệnh viện là tôi đã thành con người khác rồi. Tâm trí tôi đã làm những việc mà trước đây nó chưa từng làm.”

“Tôi, a ừm, tôi nghĩ anh hẳn đã rất sợ hãi.”

Anh lại liếc nhìn chị và thấy chị đang chằm chằm nhìn xuống hai bàn tay.

“Tôi sẽ thẳng thắn với cô, Mary. Đó là một trải nghiệm rất đáng sợ. Nhưng nhờ có sự trợ giúp của chuyên gia tôi đã thích nghi được. Tôi sẽ không nói với cô rằng theo thời gian mọi việc sẽ dễ dàng hơn. Tôi sẽ nói với cô rằng tôi đã có thể kiểm soát được tình trạng của bản thân. Để sống cuộc sống của mình.”

“Tôi cho rằng trải nghiệm của tôi sẽ có phần hơi khác của anh.”

“Chẳng có phương thuốc nào có thể chữa cho chứng bệnh của cô và tôi, mặc dù hai căn bệnh này hoàn toàn khác nhau. Nhưng mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày khá khẩm hơn. Ai biết được, có khi trong vòng năm năm nữa y học sẽ đánh bại được căn bệnh của cô.”

Chị gật đầu nhưng nét mặt lo âu vẫn còn đó. “Đấy là nếu tôi sống lâu đến thế.”

Decker với tay ra và nắm chặt lấy vai chị.

Chị giật mình trước cử chỉ đó. Đó không phải hành động thường thấy của Amos Decker. Chị biết anh không thích bị người khác đụng chạm.

“Cô có Earl, Sandy và tôi để giúp cô vượt qua khó khăn này, Mary.”

“Anh đâu còn sống ở đây nữa.”

“Tôi đang ở đây. Cô biết tôi sẽ tiếp tục quay lại Burlington mà.”

“Vì gia đình anh.”

“Và giờ cũng vì cô nữa.”

Lời tuyên bố này khiến Lancaster hết sức kinh ngạc lẫn bối rối. Một tiếng nức nở khe khẽ thoát ra từ đôi môi, hai tay chị tóm lấy bàn tay anh rồi siết chặt, những giọt nước mắt lăn dài trên hai má như tức nước vỡ bờ.

“Anh đúng là bạn tốt, Amos. Đôi khi tôi thấy khó mà nhớ được điều đó.”

“Cô đã chịu đựng tôi biết bao nhiêu năm rồi, Mary. Lâu hơn bất cứ ai trừ Cassie. Cô chắc chắn xứng đáng nhận được một tấm huân chương vì điều đó. Nhưng tất cả những gì tôi có thể tặng cho cô là tình bạn này.”

“Tôi muốn nhận tình bạn này hơn bất cứu tấm huân chương nào.”

Cả quãng đường còn lại, họ lái xe trong im lặng.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »