“MỌI VIỆC Ở ĐÓ THẾ NÀO RỒI?” Alex Jamison hỏi.
Đã là tối ngày hôm sau và Decker đang nghe điện thoại trong phòng mình tại Residence Inn.
“Vẫn vậy thôi. Cô thì sao?”
“Cả một chặng đường dài phía trước, tôi e là vậy. Không có nhiều tiến triển. Bogart đang nhớ sức chiến của anh.”
“Anh ấy nói vậy sao?”
“Nhìn là biết rồi.”
“Lần cuối cùng nói chuyện, anh ấy lôi luật lệ ra nói với tôi. Tôi không dám chắc khi xong việc ở đây, tôi có còn vị trí nào trong đội nữa hay không.” Anh nói điều này một phần là muốn xả hết nỗi lòng, nhưng phần còn lại là muốn biết phản ứng của Jamison.
“Tôi cũng không chắc nữa, Decker ạ.”
Anh cảm thấy tinh thần hụt hẫng. Anh chợt nhận ra anh rất muốn quay lại FBI sau khi chuyện này kết thúc. Nhưng giờ nhiều khả năng việc đó là không thể.
“Tôi nghĩ tôi có thể hiểu được,” anh nói.
“Nghe này, nếu Bogart là người có quyền quyết định, tôi nghĩ anh sẽ ổn thôi. Nhưng trên anh ấy còn có các sếp nữa. Họ biết rằng anh vẫn đang ở lại Burlington mặc dù nhận được lệnh ngược lại. Họ không thích thú gì với chuyện đó. Bogart đã rất nhiều lần đặt mình vào thế khó vì anh. Anh ấy che chở cho anh bất chấp sức ép từ cấp trên. Tất nhiên, tất cả chúng ta đều biết anh đã làm những gì cho Cục, anh đã cứu sống bao nhiêu mạng người. Nhưng tôi muốn nói là những việc ấy không phải lúc nào cũng có thể che chở được cho anh.”
“Cảm ơn đã nói thẳng, Alex ạ. Tôi rất trân trọng.”
“Nếu chúng ta đổi vị trí cho nhau, tôi cũng mong anh thẳng thắn như thế mà.”
“Không phải để đánh trống lảng đâu, nhưng nếu anh gửi cho cô một danh sách các công ty, cô có thời gian kiểm tra không?”
“Decker! Anh đang đùa tôi đấy à?”
“Tôi biết, Alex. Tôi biết mà. Nhưng thực sự việc này rất quan trọng.”
“Còn việc tôi đang làm thì không chắc?”
“Không, tôi không có ý đó. Chỉ là nguồn lực của chúng tôi không ngang bằng FBI được.”
Một sự im lặng kéo dài khiến anh nghĩ có khi cô đã bỏ máy. Nhưng rồi cô nói, “Gửi email cho tôi đi, tôi sẽ xem thử có thể làm được gì.”
“Cảm ơn cô, Alex. Tôi rất biết ơn.”
Anh gửi cho cô tên các công ty rồi nằm xuống giường. Bên ngoài, gió đã bắt đầu thổi lớn, điều đó có nghĩa là có thể lại có một cơn bão nữa sẽ mang theo mưa đá hoặc mưa tuyết.
Decker quấn chặt mình trong lớp áo khoác bởi hệ thống sưởi ở Residence Inn không phải thuộc hàng tốt nhất. Hệ thống ấy dường như chỉ có đủ sức đưa một lượng nhiệt nho nhỏ vào khách sạn, rồi đứt gánh giữa đường và để cho phần lớn các vị khách bất hạnh tự mình chống chọi với cái rét.
Anh không hề thấy nhớ nhung những gì cái mùa đông ở Ohio cả. Hiển nhiên là thời tiết vùng duyên hải phía Đông cũng hay trở lạnh lắm. Nhưng những cơn gió ở đây thì thổi không dứt; chúng càn quét mảnh đất này không chút khoan nhượng.
Ấy thế nhưng, đây là thành phố chôn ra nhau cắt rốn của anh, là tiểu bang quê hương của anh. Anh đã chơi cho đội bóng Buckeyes vĩ đại, và rồi sau đó cho đội Cleveland Browns, dù rất ngắn ngủi. Anh là đứa con của vùng Trung Tây. Anh chưa bao giờ quá nổi bật nhưng cũng không chìm nghỉm. Anh nhìn thế giới một cách thực tế. Anh là kiểu người bình dân. Anh không bao giờ có thể nhét vào người một con xe Ferrari, mà bản thân anh cũng chẳng bao giờ muốn làm thế. Anh luôn luôn cố gắng làm điều đúng đắn. anh giúp đỡ mọi người khi họ cần.
Và anh không ngừng truy lùng những kẻ sát nhân.
Và đó gần như là tổng thể những gì tạo nên Amos Decker.
Anh rút tay từ trong túi áo ra và day day hai bên thái dương. Anh nheo đôi mắt đã nhắm chặt. Trong đầu anh có cảm giác là lạ. Anh cảm thấy một cơn nôn nao từ trong sâu thẳm bắt đầu trỗi dậy. Anh bật dậy và chạy vào nhà vệ sinh, uống những vốc đầy nước, cố gắng để bình tĩnh trở lại.
Anh cố gắng xua đi hình ảnh của những vòng lặp kí ức đan xen đang đổ ập lên anh như những đợt núi lửa phun trào, nhưng hoàn toàn bất lực, anh chẳng thể ngăn cản tâm trí tự giày vò, dằn vặt chính mình.
Anh nằm lên giường, thêm một lần rùng mình như thể chuẩn bị nôn, và rồi anh hít một hơi thật sâu, thật dài. Nhờ vào hoạt động đó của cơ thể, anh không còn thấy nôn nao nữa.
Có khi mình nên bắt đầu tập yoga. Tập tư thế chó úp mặt mỗi sáng có khi hiệu quả.
Anh liếc nhìn ra ngoài cửa sổ và nhận thấy rằng anh đang đói. Trong đầu anh chỉ có một nơi mà anh muốn đến.
Anh lái xe tới quán American Grill.
Anh chưa bao giờ trả lời được câu hỏi vì sao Rachel Katz vẫn tiếp tục sở hữu nhà hàng này. Anh không tin vào cái lí do đây là dự án kinh doanh đầu tiên của chồng cô ta.
Anh đi vào, nhận bàn và ngồi xuống nghiên cứu thực đơn. Vào lúc bảy giờ tối, khoảng ba phần tư chỗ ngồi kín khách. Hầu hết các khách hàng đều là người lao động, một số người đi cùng vợ hoặc chồng, một số người đưa con đi cùng. Có vài cô cậu thiếu niên đang ngồi ăn ngấu nghiến bánh burger và cánh gà chiên. Trên màn hình tivi cỡ lớn đang chiếu một chương trình trên kênh ESPN, những người trong chương trình đó đang nói về các trận bóng bầu dục sắp diễn ra vào Chủ nhật tới.
Decker nhìn qua cửa sổ vào tòa nhà ở bên kia đường. Đó là một ngân hàng. Ngân hàng mà Don Richards từng làm việc. Ở mặt bên kia của quán Grill là một tòa nhà chung cư. Decker biết điều này bởi anh đã từng sống ở đó trong một thời gian ngắn khi anh quay trở về Burlington do sự nghiệp bóng bầu dục của anh đã đi tong.
Anh nhìn nội thất bên trong nhà hàng Grill. Những mô hình máy bay, tàu thủy và ô tô cỡ lớn được treo lơ lửng trên trần nhà. Hình của các ngôi sao điện ảnh ngày xưa được đóng khung treo trên tường. Xen giữa những khung ảnh điểm xuyến những biển hiệu chọc cười. Trong các góc nhà là những chậu cây giả đã phủ bụi. Một quầy buffet được bố trí chính giữa không gian. Nhân viên phục vụ mặc áo sơmi trắng và quần đen.
Căn bếp nằm phía sau hai cánh cửa đẩy. Nhà vệ sinh bên phải dành cho nam giới còn bên trái là cho nữ. Quầy tiếp tân đặt ngay chỗ cửa trước. Mấy cây máy tính được đặt ở đằng sau để cho nhân viên phục vụ nhập đơn gọi món của khách. Quầy bar phục vụ đầy đủ các loại thức uống nằm ở vị trí sâu trong cùng của nhà hàng, tại đây có nhiều màn hình tivi được gắn lên tường. Thảm trải sàn tại chỗ này có màu xanh đục, mục đích là để không làm lộ ra vết bùn đất hoặc vết bám bẩn. Các bàn ăn được đóng bằng gỗ chắc chắn. bàn vuông bốn người được bố trí dọc bốn bức tường của quán. Anh ngửi thấy một hỗn hợp mùi gồm đồ ăn chiên rán, bia rẻ tiền và các món tráng miệng ngọt.
Đây đúng là hình ảnh văn hóa Mỹ được diễn tả trung thực nhất qua một lăng kính với gam màu đơn sắc.
Quán ăn không làm ăn tốt đến thế. Ấy thế nhưng nó vẫn tiếp tục hoạt động dù Katz có vô cùng nhiều dự án xa hoa mà cô ta cần đầu tư thời gian hơn.
Decker gọi món, một chiếc bánh sandwich nướng Reuben kèm khoai tây chiên và một chai bia Michelob cho trơn họng. Một lần nữa suýt thì anh quay người nhìn quanh với cảm giác tội lỗi, nghĩ rằng Jamison sẽ đột ngột xuất hiện và quở trách anh.
Chiếc bánh sandwich rất ngon, còn mọng nước nhưng vừa đủ để không bị rớt ra ngoài. Khoai chiên còn ấm và giòn. Chai bia uống cũng được.
Anh nhìn sang chỗ bàn ăn mà anh từng nhìn thấy Earl Lancaster cùng “cô bạn” của mình. anh không ngờ vcuộc trò chuyện giữa anh và Mary ở sân bóng lại giúp có được kết quả tốt đẹp đến thế, nhưng anh vui vì họ đang cùng cố gắng thêm lần nữa.
Suy nghĩ hạnh phúc đó lùi xa khi anh chìm trong ý nghĩ không biết cuộc sống của người cộng sự cũ trong mấy năm tiếp theo sẽ thế nào.
Bộ óc là cơ quan đặc biệt nhất mà con người sở hữu. Decker hiểu rõ điều này hơn ai hết. Khi nó không ổn, nó sẽ suy sụp theo một kiểu không giống với bất kì cơ quan nào khác trong cơ thể. Tim ngừng đập, thế là con người ta về với đất mẹ. Đã lìa trần nhưng người khác vẫn sẽ còn tưởng nhớ đến, hi vọng là được thương nhớ về con người lúc còn sống của ta.
Nhưng nếu bộ não ngừng hoạt động, chúng ta cũng sẽ chết nhưng thân thể vẫn nán lại và trở nên phụ thuộc vào sự chăm sóc của người khác. Đó sẽ là ấn tượng sau cùng trong tâm trí của những người thân yêu nhất về ta, dù cho đó không thực sự là ta, ít nhất thì đó cũng không còn phải là ta của ngày xưa nữa.
Decker thoát ra khỏi những suy nghĩa trầm ngâm này vừa kịp lúc đưa mắt nhìn lên. Qua ô cửa sổ nhìn vào bếp, anh bắt gặp một người đàn ông đang dõi theo anh. Chỉ liếc nhìn rất nhanh và sau đó người đàn ông đó bỏ đi. Thứ duy nhất mà Decker thực sự nhìn thấy được là mái tóc đen và một cặp mắt như nhìn xuyên thấu.
Decker, thân là một cảnh sát, ngay lập tức cảm thấy tò mò. Gần như cả phần đời sau khi trưởng thành, anh đã luôn là một cảnh sát. Đọc biểu hiện trên mặt người khác, từ đó nhận biết người tốt kẻ xấu, nhìn ra người ta đang hoảng sợ hay đang cố che giấu điều gì. Đó không phải là một kĩ năng mà anh có thể truyền dạy cho người khác. Theo thời gian, nó thực sự gần như đã trở thành bản năng. Kiểu như anh phải xử lí cả triệu triệu chi tiết nhỏ bé lẫn với nhau để cho ra một suy luận nào đó có vẻ là có ích.
Và ăngten của anh đang bắt sóng .
Chầm chậm, anh rút điện thoại trong túi ra, tắt đèn flash, và trong lúc vờ như đang kiểm tra điện thoại, anh nhanh tay chụp lại một loạt ảnh của đội phục vụ bàn đang đi qua đi lại bên trong nhà hàng. Anh nhận ra người nữ bồi bàn mà anh gặp trong lần trước tới đây. Theo sau cô là một thanh niên tên Daniel, một cậu bồi bàn trẻ đang học nghề.
Bỏ điện thoại xuống, anh liếc nhìn qua cánh cửa dẫn vào bếp và hình như anh vừa trông thấy một người đứng bên cửa sổ.
Đó có phải người vừa mới quan sát anh khi nãy?
Decker ra hiệu cho người phụ nữ trẻ đang trực bàn mình, Daniel thì đã đi vào trong bếp.
Cô tiến lại. “Anh cần thêm gì ạ?”
“Không, đồ ăn rất ngon.”
“Tôi sẽ chuẩn bị hóa đơn.”
“Trông như tối nay cô đang rất bận rộn.”
“Vâng, thi thoảng công việc cứ quay cuồng hết cả lên.”
“Cô làm ở đây lâu chưa?”
“Khoảng một năm.”
“Lần trước tôi ghé đây, có một cậu học việc đi theo cô.”
“À, đúng rồi, ừm, đó là cách chúng tôi học việc mà.”
“Vậy là cô cũng học như thế à?”
“Không, tôi đã có kinh nghiệm bồi bàn được vài năm. Tôi được nhận là vì thế. Nhưng theo tôi nghĩ, làm thế khá là ngớ ngẩn.”
“Cái gì ngớ ngẩn cơ?”
“Việc đào tạo cho mấy người đó. Họ có bao giờ ở lại lâu đâu. Làm hai ba tháng rồi họ lại nghỉ. Xem chừng có một số người không biết coi trọng công việc chân tay, cũng không coi trong thời gian và tiền bạc bỏ ra để đào tạo nhân viên.”
“Phải, cô nói đúng. Như thế không hợp lý cho lắm.”
“Tôi cũng không còn làm ở đây lâu nữa, nên cũng chẳng quan trọng. Tôi nhận được lời mời làm một việc khác và tôi sẽ đồng ý. Lương cao hơn và phúc lợi tốt hơn.”
“Quá tuyệt.”
“Mẹ tôi từng làm việc ở đây, ờ, khoảng mười năm trước. Bà là người bảo tôi đến xin việc tại chỗ này. Lương không cao lắm, mà mấy việc phục vụ thì việc nào chẳng thế, nhưng tiền boa thì không tệ, đặc biệt là vào cuối tuần, khi các ông uống say và chịu rút hầu bao. Thế cũng bù đắp chút ít cho mấy lời khiếm nhã họ thốt ra, nhưng nếu ông nào mà dám táy máy cái tay, vốn rất nhiều ông lại như thế, tôi cũng không nương tay đâu.”
“Cô làm tốt lắm. Mẹ cô làm việc ở đây lâu không?”
“Không. Ý tôi là, mẹ tôi muốn làm ở đây. Nhưng sau khoảng một năm họ đuổi việc bà.”
“Sao lại thế?”
“Họ không nói lí do. Rồi sau đó, một người bạn của bà cũng được thuê làm bồi bàn ở đây. Sau khoảng một năm, họ cũng đuổi việc bà ấy. Không lí do lí trấu gì hết.”
“Lạ thật đấy.”
“Ồ, tôi chẳng quan tâm. Tôi sẽ nghỉ làm. Nghĩ lại chuyện đó, tôi ở đây cũng chừng một năm. Tôi đoán nếu tôi không nghỉ, có khi họ cũng sẽ sa thải tôi thôi.”
“Biết đâu cơ chế quản lí so với thời mẹ cô đã khác.”
“Không đâu.”
“Nói rõ nghe thử đi.”
“Bill Peyton giờ đang làm quản lí. Ông ta cũng là quản lí khi mẹ tôi làm việc ở đây. Mẹ không thích ông ta. Ông ta lúc nào cũng tỉ mỉ tiểu tiết quá đà.”
“Tôi nghĩ các quản lí được trả lương để làm việc đó mà.”
“Chắc thế. Và nhân sự bếp, suốt thời gian đó cũng không thay đổi gì.”
“Sao cô biết?”
“Bởi vì vẫn là cùng những người đó khi mẹ tôi ở đây. Tôi kể với bà tên của một vài người khi tôi bắt đầu đi làm, bà nhận ra hết. Theo như tôi biết, họ đã ở đây kể từ khi nơi này mở cửa.”
“Ý cô là bao gồm các đầu bếp và nhân viên thu dọn bàn, kiểu thế á?”
“Đúng vậy.”
“Họ thế nào?”
“Ý anh là sao?”
“Già, trẻ, nam, nữ, có phải toàn người gốc Ohio?”
“Tất cả là nam. Và không, tôi không nghĩ có ai trong số đó là người Ohio. Mà nói thật, tôi cũng chẳng biết họ từ đâu tới. Họ không giao tiếp với chúng tôi nhiều. Không cùng tuổi, có lẽ họ đều năm mươi cả rồi.”
“Làm đầu bếp hay dọn bàn ở nhà hàng bán đồ ăn nhanh thì thế là khá lâu đấy.”
“Tôi đoán chắc họ hài lòng với những gì họ có. Kiểu đi mãi một lối mòn ấy, anh hiểu chứ? Đó là lí do mà tôi rời đi. Tôi còn đang học lớp viết code nữa. Tôi không muốn làm bồi bàn cả đời.”
“Ồ, chúc cô may mắn với công việc mới.”
“Cảm ơn anh. Tôi sẽ mang hóa đơn tới cho anh.”
Anh cho cô một khoản tiền boa hậu hĩnh và rời đi.
Trên đường ra, anh nhìn tấm biển cạnh cửa. Trên đó ghi: Quản lí: Bill Peyton .
Anh nhìn lại vào trong nhà hàng.
Anh chưa bao giờ là khách quen ở nhà hàng này. Nhưng anh đã từng ghé qua vài lần trước khi cuộc đời anh rơi vào bi kịch. Anh chưa từng nghĩ nó có gì đặc biệt, cho tới hôm nay.
Và có một thứ anh tìm được trong văn phòng của Katz giờ đây trở nên vô cùng quan trọng.