CHIẾC Ô TÔ HONDA NHỎ cũ kĩ với bộ giảm thanh xuống cấp bị lèn chặt bên cạnh một cái thùng chứa phế liệu xây dựng khổng lồ đã hoen gỉ, trông như một con hàu lớn bám trên thân tàu bằng kim loại.
Decker và Mars đứng cách chiếc xe vài mét. Decker đưa mắt nhìn một lượt chiếc xe và các thứ xung quanh, sau đó bước tới chỗ kĩ thuật viên mặc đồ bảo hộ màu xanh nước biển đang thu thập bằng chứng.
“Lại gặp nhau rồi, Decker,” Kelly Fairweather nói. “Anh bạn nào của anh thế kia?”
“Melvin Mars,” Mars nói và bước lên trước, đưa tay ra. “Tôi, ờ, hỗ trợ Đặc vụ Decker trong lần điều tra này.”
“Tuyệt,” Fairweather nói.
“Các cô tìm được những gì rồi?” Decker vừa hỏi, vừa để mắt tới Natty, lúc này anh ta đang tham khảo ý kiến của một kĩ thuật viên khác ở phía bên kia chiếc Honda.
“Ừm, đầu tiên là không tìm thấy dấu vân tay nào khác ngoài vân tay của Susan Richards. Trong cũng như ngoài.”
“Dễ hiểu thôi, đây là xe của cô ta mà,” Mars nói.
“Hành lý cất sau xe bị mang đi rồi à?” Decker hỏi.
“Phải. Chẳng có gì trong đó cả.”
“Chìa khóa thì sao?”
“Không thấy chìa khóa.”
“Không tìm được cái gì có thể truy vết được sao?”
“Không thấy vết máu, tinh dịch, bộ phận cơ thể người, mô của người hay vết tích sinh học đáng chú ý nào khác.”
“Không thấy dấu vết cho biết từng có một người khác ở trong xe sao?”
“Không. Chỉ mình cô ta thôi.”
“Tôi xem qua được chứ?” Decker hỏi.
“Xem đi. Đeo mấy cái này nhé.”
Anh tiến về phía chiếc xe sau khi xỏ đôi găng tay cao su mà Fairweather đưa cho. Mars đi theo sau anh.
Natty ngẩng đầu nhìn khi Decker tiến đến gần, nhưng sau đó tiếp tục quay lại nói chuyện với kĩ thuật viên kia.
Cả bốn cánh cửa của chiếc xe Honda đang để mở, nắp cốp xe phía sau cũng vậy. Decker chỉ thùng chứa rác. “Tôi đoán chắc các cô đã kiểm tra liệu có xác người trong đó hay không rồi chứ.”
Fairweather gật đầu và làm vẻ nhăn mặt. “Đã kiểm rồi. Chẳng có gì ngoài rác. Tôi sẽ phải về tiêm ngừa uốn ván mất thôi.”
“Không có dấu vết của cô ta hay chiếc xe trong đó sao?”
“Chúng tôi không tìm được gì.”
Decker quan sát hết một lượt toàn bộ chiếc xe rồi thò đầu vào trong cửa sổ chỗ ghế lái chính và kiểm tra các ghế ngồi phía trước. Anh cũng làm hành động tương tự với các ghế ngồi ở phía sau trong khi Mars quanh quẩn ngó nghiêng bên cạnh anh.
“Kelly này, cô có ghi lại tất cả các vị trí phát hiện dấu vấn tay, cả trong xe lẫn vỏ ngoài chứ?”
Cô gật đầu và rút ra một cái máy tính bảng. “Tất cả đều được lưu trong này. Dễ dàng hơn rất nhiều so với cách làm hồi xưa của chúng ta, phải không?”
“Ừ,” Decker lơ đãng đáp khi anh nhìn vào những trang khác nhau trên màn hình điện tử.
Fairweather nói, “Tất cả đều là những vị trí thường thấy. Bánh lái, chỗ đặt cốc, bảng điều khiển, hộc đựng đồ, cần số, các nút điều khiển, gương chiếu hậu, táp lô, mặt trong của cửa xe và cửa sổ.”
“Còn bên ngoài thì sao?” Decker hỏi trong lúc anh chuyển sang trang tiếp theo trên chiếc máy.
“Tay mở cửa, phần mặt trước cửa ghế lái chính và các cửa sau. Cả bên ngoài cửa sổ vị trí ghế lái chính nữa. Một lần nữa, vẫn là những vị trí thường gặp.”
“Thêm nữa là từ lúc cô ta mất tích không có một trận mưa nào quá lớn.”
“Chính xác.”
“Nghĩa là sẽ không có dấu vân tay nào mới xuất hiện mà có thể bị mưa lớn làm ảnh hưởng hoặc thậm chí là bị rửa trôi.”
“Đúng thế.”
“Các dấu vân tay có thể tồn tại trên một vật trong bao lâu?” Mars hỏi.
“Còn tùy thuộc nó lưu trên bề mặt như thế nào, rồi trên các ngón tay có thể có những chất gì, thời gian, điều kiện thời tiết nữa, vô cùng nhiều yếu tố,” Fairweather nói.
Decker trả lại cô cái máy tính bảng. “Còn gì khác nữa không?”
“Không có nhiều. Do không biết số đọc công tơ mét trên xe trước khi cô ta bỏ đi là bao nhiêu nên chúng tôi không biết chiếc xe này đã được lái đi bao xa. Nhưng trên kính chắn gió thì có nhãn dán ngày thay dầu xe. Chiếc xe đã chạy khoảng sáu trăm năm mươi cây số kể từ ngày đó, nhưng ngày thay dầu là hơn ba tuần trước. Chúng ta không suy luận được gì nhiều từ thông tin này.”
“Xác côn trùng phía trước xe và trên kính chắn gió thì sao?”
“Không có quá nhiều. Nhưng rất có thể cô ta đã rửa xe sau khi rời thành phố.”
Decker gật đầu bởi chính anh cũng đã nghĩ tới chuyện đó.
“Thế nào, Decker, tìm được lời giải chưa?” Natty vòng từ bên kia sang và ngước mắt nhìn anh.
“Chỉ đang quan sát thôi,” Decker nói.
Natty cười khinh khỉnh. “Biết thừa mọi người toàn đánh giá anh cao quá đà mà thôi.”
“Ờ, anh bạn này có mặt ở đây mới mười giây thôi ông anh ạ” Mars nói. “Ông anh ở đây bao lâu rồi?”
Natty nhìn anh dò xét. “Thật sự thì anh là thằng quái nào vậy?”
“Trợ lý của Decker. Có khi anh muốn theo tôi học việc đấy, ông anh à. Làm gì có ích để hỗ trợ cho anh bạn này đi chứ.”
“Anh mang theo một thằng thật sự biết tấu hài đấy, Decker,” Natty cáu kỉnh nói.
“Có một điểm mà tôi sẽ rất chú ý,” Decker nói.
“Là gì vậy?”
“Không tìm thấy dấu vân tay trên nắp cốp sau.”
“Thì sao? Richards ngồi ở ghế trước cơ mà.”
“Cô ta nhét một vali hành lý rất nặng vào ngăn chứa phía sau.”
“Thì cô ta dùng hệ thống mở khóa từ xa để mở cốp.”
Decker lắc đâu. “Agatha Bates, hàng xóm của cô ta, nói rằng Richards nổ máy xe, sau đó quay ngược vào trong nhà và lôi ra một cái vali lớn rồi bỏ vào khoang chứa phía sau. Cô ta đã phải rất vật vã mới nhét được nó vào trước khi đóng sập nắp cốp.” Decker ngừng lại và nhìn sang Fairweather rồi nhìn lại sang Natty.
“Không tìm thấy dấu vân tay nào trên nắp cốp sau cả,” Fairweather nói. “Tôi đã kiểm tra từng centimet một.”
“Khá là kì lạ đấy,” Mars nói.
“Không, chẳng lạ tí nào,” Natty nói. “Cô ta đã mở cốp bằng cách bấm nút trên chiếc chìa khóa điều khiển từ xa, như tôi vừa mới nói đấy thôi.”
“Cô ta không thể làm thế được,” Decker nói.
“Tại sao?”
“Chìa khóa vẫn cắm trong ổ. Chiếc xe cũ lắm rồi, thế nên phải cắm chìa khóa vào trong ổ, chứ không thể đeo chìa bên người là nổ máy xe được. Thế nên chìa khóa và bộ điều khiển chắc chắn phải nằm trong xe.” Anh đưa mắt nhìn Natty. “Kiểm tra ổ khóa mà xem nếu anh chưa tin.”
“Được rồi, nếu đúng là như thế, thì dấu vân tay đâu?” Natty nói, vẻ hoang mang.
“Một câu hỏi rất hay.”
“Không thấy dấu vân tay, nghĩa là sao?” Natty hỏi.
“Lại thêm một câu hỏi hay nữa,” Decker nói. “Và còn một câu này nữa. Tại sao cô ta lại nổ máy trước, sau đó quay trở vào nhà rồi mang hành lí ra? Tại sao không mang hành lí ra, nổ máy rồi lái xe đi? Làm theo cách của cô ta, người phụ nữ này phải đi hai lượt thay vì một.”
Đôi lông mày của Natty nheo lại. “Được rồi, tôi chịu. Tại sao cô ta...?”
Nhưng Decker đã quay người và bước đi.
“Tổ sư, thật bực mình mỗi lần thằng khốn đó làm vậy,” Natty cảm thán.
Mars nói, “Ừ, tôi hiểu. Nhưng muốn nghe lời khuyên thứ hai không, anh bạn?”
Natty nhìn anh. “Tại sao tôi phải nghe anh? Tôi thậm chí còn chẳng quen biết anh.”
“Đúng, nhưng tôi biết Decker. Anh muốn giải quyết vụ án khó nhằn này và được thăng tiến thì hãy cho anh bạn này chút không gian để làm việc.”
“Tôi là người chỉ huy vụ này!”
“Nhưng anh chẳng muốn chỉ huy đâm đầu xuống đất đâu. Tôi ngứa miệng vài câu vậy thôi.”
Mars quay người và theo bước Decker.
Natty nhìn sang Fairweather, cô đang nhìn anh ta chằm chằm. “Sao?” Anh ta quát.
“Tôi không biết anh chàng đó, nhưng tôi thấy anh ta nói rất có lý.”
“Tại sao tất cả mọi người đều nghĩ Amos Decker như thánh nhà trời thế nhỉ!” Natty gắt.
“Này, đúng là anh ta có tật này tật kia. Ai cũng biết cả. Nhưng trong việc truy bắt tội phạm, anh có biết ai làm tốt hơn anh ta không?”
Cô tiếp tục quay lại làm việc, mặc kệ Natty cúi gằm, nhìn chăm chăm xuống chân.