Chuộc Tội

Lượt đọc: 12530 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 70

CUỘC GỌI ĐẾN VÀO LÚC một giờ sáng. Khói bốc ra từ nhà hàng American Grill. Có vẻ như là một vụ cháy. Hai đội chữa cháy cùng cảnh sát đến ứng cứu.

Decker, Mars và Lancaster theo chân một đội điều tra hỏa hoạn tiến gần nhà hàng đang ngập trong khói đen. Đội cứu hỏa báo cáo rằng chỉ có khói chứ không có lửa.

Cũng là hợp tình hợp lý, bởi vì số bom khói được đặt trước đó trên mái nhà hàng và trong thùng rác ở phía sau không thể tạo ra lửa.

Decker nhìn người chỉ huy đội điều tra hỏa hoạn, Chuck Walters. “Việc này rất đáng ngờ, Chuck ạ. Tôi nghĩ chúng ta cần xem xét bên trong để xem nguồn xuất phát là từ đâu. Có thể bây giờ chỉ mới là mồi thôi, chúng ta đi rồi, lửa mới bùng lên thật.”

Ý kiến đó khá là vô lý, nhưng Chuck gật đầu và nói, “Tôi nghĩ đó là ý hay. Chẳng thể biết trong đó có gì.”

“Ừ, chẳng biết được,” Decker đồng tình.

Nhưng mong rằng chúng ta sẽ được biết ngay thôi.

Họ dùng sức để mở cánh cửa trước của nhà hàng, ngay lập tức chuông báo động vang lên. Một lính cứu hỏa nhanh nhẹn tắt nó đi bằng cách nhập một dòng mã đặc biệt vào bảng điều khiển chuông báo.

“Người nằm trong danh sách thông báo khẩn cấp sẽ được gọi báo tin ngay.” Lancaster nói.

“Đúng như tôi hi vọng,” Decker đáp.

Các lính cứu hỏa tiến vào trước, hai mươi phút sau họ thông báo bên trong không có người.

“Được rồi,” Decker vừa nói vừa mở đèn. “Chúng ta cần lục soát nơi này, tìm kiếm vật liệu có khả năng gây cháy. Soát thật kỹ, không bỏ sót chỗ nào nhé. Bắt đầu thôi.”

Các lính cứu hỏa tản đi.

Decker ngay lập tức tiến vào khu vực bếp, đi theo anh là Lancaster và Mars.

Căn bếp rất rộng, sạch bong kin kít, đồ đạc được sắp đặt tỉ mỉ, mọi thứ trong này trông như đều được làm từ inox. Họ mất một giờ xem xét từng centimete một.

Sau đó, Decker tựa người vào một trong số những bệ bàn bếp và nhìn xung quanh, khoanh hai cánh tay to dày của anh trước ngực.

“Chúng giấu kỹ quá,” Lancaster nói.

“Rất nhiều người đi ra đi vào căn bếp này, bao gồm cả những người hoàn toàn không có liên quan gì đến việc này. Thế nên nó không thể lồ lộ ra được. Nhưng kể cả thế, phải có cách nào đó để vào chứ.”

Lancaster nhìn quanh. “Tôi không thấy thứ gì có vẻ thích hợp cho mục đích đó, trừ phi chúng ta đang định tìm một cánh cửa sập trên sàn.”

Mars nhìn xuống. “Sàn được lát gạch. Không thấy nứt vỡ chỗ nào. Làm cửa sập thì lộ liễu quá.”

Decker rời khỏi chỗ bàn bếp và quay trở lại vào trong kho lạnh rộng. Căn phòng sâu chừng ba mét, bề ngang hai mét rưỡi. Anh hơi run một chút khi đi lại quanh căn phòng, kiểm tra tất cả các giá kệ ở trong và đồ ăn chất trên giá. Anh quay trở ra và nhìn phía bên ngoài kho lạnh.

“Có ai có thước dây không?” Anh hỏi.

Lancaster và Mars đều không có, nhưng một trong số các cảnh sát có một cái thước lăn đường cất trong cốp xe. Anh ta dùng cái thước này để đo khoảng cách khi dựng lại hiện trường tai nạn.

Decker cầm lấy cái thước và đi hết chiều dài của kho lạnh, đi ngang qua các giá hàng để chạm bánh thước vào bức tường ở mặt sau. Rồi anh đo tới chiều rộng.

Anh kiểm tra số đo. Sau đó anh đi ra ngoài kho lạnh và đo khoảng cách từ mặt trước kho tới mặt tường phía sau của bếp. Rồi lại đo tiếp từ cạnh sườn kho tới bức tường ở đằng xa.

Anh kiểm tra số đo. “Tôi thấy thiếu sáu mươi phân. Bức tường ở phía bên ngoài so với độ sâu bên trong của kho lạnh chênh sáu mươi phân. Chiều rộng cũng chênh khoảng bốn mươi lăm phân.”

“Sao lại thế được?” Lancaster hỏi. “Có thể là có tường chịu lực ở đằng sau hoặc bên cạnh sườn của kho chăng?”

“Tại sao chỉ trong kho lạnh mới có còn ngoài này thì không?” Mars nói.

Decker vội vã chạy vào trong kho lạnh, theo sau là Mars và Lancaster. Anh đi thẳng ra phía sau.

“Melvin, giúp tôi nhấc mấy cái giá này đi.”

Hợp sức với nhau, hai người đàn ông to khỏe nhích những cái giá cực nặng với thực phẩm vẫn xếp nguyên ở trên dịch sang bên. Khi làm xong, trước mắt hai người là một bức tường có vẻ trơ trụi.

Decker rọi đèn soi từng góc cạnh của bức tường. Anh ngồi thụp xuống và dò dẫm cạnh đáy - chỗ tiếp giáp với đất - của bức tường.

Lancaster thì đang run rẩy. “Chúng ta có thể làm nhanh lên trước khi tôi bị giảm thân nhiệt được không?”

Decker đứng dậy nhìn thẳng vào bức tường. “Tôi không tìm thấy nút bấm hay cái gì tương tự thế. Mà dù sao thì thiết kế như thế cũng là quá mạo hiểm. Lỡ như ai đó đi vào đây, nhìn thấy cái nút và ấn thử xem có gì hay không. Thế là bí mật đã bị bại lộ.”

“Cũng như sàn nhà, tôi không thấy có vết nứt nào trên tường cả, Decker ạ,” Mars nhận xét. “Nếu thật là có một cánh cửa bị giấu trong này thì tôi cũng chẳng thấy nó đâu cả.”

Decker quay lại nhìn những giá đồ mà họ mới dịch chuyển. “Đặt mấy cái giá này ở đằng trước cùng với thực phẩm xếp đầy ở trên, muốn đến gần bức tường cũng khó ấy chứ.”

“Thế nghĩa là sao?”

Decker áp hai lòng bàn tay lên bức tường. “Nghĩa là có thể bức tường chính là cửa.”

Anh hạ trọng tâm vào chân và đẩy. Toàn bộ bức tường dễ dàng lăn lùi ra sau. Để lộ ra một cánh cửa ở bên tay trái. Anh mở cánh cửa: có một hàng các bậc thang nhỏ hẹp dẫn xuống dưới.

“Vừng ơi mở ra,” Mars chế nhạo.

Họ đi thành một hàng dọc bước xuống cầu thang và tiến vào một không gian tối đen như mực. Decker rọi đèn pin xung quanh, những người khác cũng làm thế.

Trong không gian này có mấy cái bàn, trên tường treo các tấm bản đồ, máy tính, điện thoại, giá treo quần áo, những cặp hồ sơ dày và các loại thiết bị khác. Ở một phía của căn phòng, có một tấm rèm dài kéo phủ khoảng sáu mét vuông diện tích không gian. Đèn trong phòng đột nhiên bật sáng, Mars cùng Decker ngoái nhìn và trông thấy Lancaster đang đứng gần công tắc đèn.

“Tôi không thích bóng tối,” chị nói, rồi tắt đèn pin.

Mars và Decker cũng tắt đèn pin và nhìn quanh.

“Ôi chết tiệt, chỗ này là chỗ nào thế?” Mars hỏi.

Decker bước tới chỗ bàn làm việc và cúi nhìn những đồ đạc nằm trên đó, bên cạnh một cái máy gì đó.

“Bọn chúng làm chứng minh thư giả ở đây.” Anh nhấc một tấm lên xem, đó là giấy phép lái xe của một người ở Virginia, với ảnh là một thanh niên. Tên trên giấy phép là Frank Saunders. Sinh năm 1993, và địa chỉ là McLean, Virginia.

“Người này tôi nhìn thấy làm việc trong nhà hàng với vị trí học việc bồi bàn. Có điều tên của cậu ta, tôi nghe nói là Daniel chứ không phải Frank.”

Mars, một tay cầm lên một chồng thẻ tín dụng và tay còn lại là một sấp hộ chiếu Mỹ lẫn giấy chứng sinh. “Ôi trời, tôi không phải chuyên gia, nhưng mấy thứ quái quỷ này trông giống thật lắm.”

Lancaster kéo rèm, để lộ ra một căn phòng trông như một phòng mổ đơn sơ, bên cạnh chị là một cái xe cáng. Chị chỉ tay vào một hàng dụng cụ phẫu thuật được xếp trên mặt bàn. Bên cạnh đó là một cái đèn cao áp có thể di chuyển được. Bên cạnh cái đèn là những bình oxy và một cây treo truyền dịch với những túi dịch đã được tiếp hết treo trên đó. Kê sát tường là các loại máy khác nhau dùng để theo dõi tình trạng bệnh nhân.

Lancaster thốt lên, “Ôi, đáng sợ quá. Bọn họ phẫu thuật cho người dưới đây sao?” Chị chỉ tay vào một bồn rửa lớn đặt sát tường. “Có thể đó là chỗ bọn chúng rửa tay trước khi làm việc.”

Mars nhìn hàng mắc treo quần áo. “Bọn chúng có đủ mọi loại quần áo dưới này, cho cả nam và nữ.” Anh nhấc một bộ tóc giả lên. “Bao gồm cả những thứ này.”

Trên mỗi bàn là các bộ máy tính. Đặt cạnh các máy tính là những chồng giấy. decker cầm trang đầu tiên của một chồng lên.

“Cái gì thế?” Lancaster hỏi trong lúc tiến lại chỗ anh.

“Đó là danh sách gồm bốn mươi thành phố trên khắp đất nước. Bên cạnh tên mỗi thành phố lại có một dấu X.”

Anh chỉ tay vào những tấm bản đồ treo trên tường. “Những tài liệu này có lẽ tương ứng với các dấu ghim xanh ghim đỏ trên các tấm bản đồ kia. Trông có vẻ như chúng phủ sóng gần như mọi đô thị lớn.”

Anh cầm một tờ giấy nữa lên. “Cái này trông như một bản sơ yếu lí lịch. Ngày tháng năm sinh, lai lịch. Kinh nghiệm làm việc. Tình trạng hôn nhân.”

Anh nhìn xuống phía cuối trang. Anh đọc to, “Gardiner và cộng sự.”

Lancaster nói, “Là Brad Gardiner sao?”

“Ừm, anh ta kinh doanh dịch vụ giới thiệu việc làm.”

“Nhưng cái đó đâu có gì bất hợp pháp,” Mars nói. Anh nhìn xung quanh. “Còn cái chỗ này trống chắc chắn là bất hợp pháp rồi.”

“Muốn biết việc này có bất hợp pháp hay không thì phải xét đến việc những người được sắp xếp vào những công việc đó là ai,” Decker nói.

Anh nhìn sang chỗ cái xe cáng và các dụng cụ phẫu thuật. “Những cái đó rõ ràng là để thay đổi ngoại hình. Quần áo, tóc giả, chứng minh thư giả, thẻ tín dụng, hộ chiếu, giấy khai sinh và hồ sơ lai lịch ngụy tạo, tất cả để tạo ra một danh tính mới. Sau đó Brad Gardiner sắp xếp cho họ vào các vị trí trên khắp đất nước. Hắn không sắp xếp những người này cho các công việc như bồi bàn hay giúp việc. Hắn xếp họ vào những lĩnh vực như tài chính, công nghệ cao, vận động hành lang, chính phủ, và các lĩnh vực khác. Đó là lời Mitzi nói.”

“Ừ, nhưng những người đó phải như thế nào chứ?” Lancaster hỏi. Decker nhìn quanh căn phòng. “Những người đó được tạo ra tại nơi này sao?”

“Nhưng chắc hẳn bọ họ phải có kinh nghiệm trong các lĩnh vực đó chứ,” Mars nói. “Ý tôi là, anh đâu thể bước chân vào ngân hàng Goldman Sachs hay Google hay tập đoàn GE hay chính phủ Hoa Lì mà không biết ất giáp gì.”

“Ồ, tôi dám chắc họ biết rất rõ là đằng khác,” Decker nói. “Và giờ chúng ta biết nơi này không phải chỉ để rửa tiền.”

“Ý anh là sao?” Lancaster nói.

“Chúng là để ‘rửa’ người.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »