Chuộc Tội

Lượt đọc: 12351 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

ĐÚNG LÀ LÒNG VÒNG RỒI cũng quay lại chỗ cũ.

Decker thả cái túi trống xuống sàn căn phòng, nơi trú chân mới của mình.

Đã là đêm ngày tiếp theo. Sau một đêm ở lại bệnh viện, anh đã chuyển vào Residence Inn. Mà đây thực chất lại chính là căn phòng cũ anh từng ở ngày trước.

Anh đã thuê một chiếc xe mới sau khi dành khá nhiều thời gian nói chuyện qua điện thoại, cố gắng giải thích cho công ty thuê xe Hertz chính xác đã có chuyện gì xảy ra với chiếc xe trước.

“Có người cố tìm cách sát hại anh sao?” Cô nhân viên chăm sóc khách hàng nói với vẻ nghi ngờ. “Tôi làm công việc này cũng lâu rồi và đây là lần đầu tiên tôi gặp phải trường hợp như anh đấy.”

“Với tôi thì không phải lần đầu,” Decker thành thật đáp.

Anh ngồi trên chiếc ghế đặt cạnh cửa sổ và nhìn ra ngoài phố. Anh bật nắp lon bia lạnh mới mua mang theo đến đây.

Đó là bữa tối của anh. Ừm, thật ra thì không đủ để gọi là bữa ăn, nhưng sau khi suýt chút nữa thì bị thổi banh xác đêm hôm trước, anh chẳng có tâm trạng nào mà ăn uống.

Anh sờ tay lên đầu, cái băng vẫn còn nguyên. Lại thêm một cú va đập nữa vào chỗ đó, cùng với bao cú va chạm khác trong quá khứ. Anh còn có thể chịu đựng thêm bao nhiêu cú như thế nữa trước khi sinh biến chứng nghiêm trọng nhỉ?

Anh cũng quá mệt mỏi với việc suýt nữa thì bị thổi banh xác rồi. Chỉ một tí nữa thôi là anh đã mất mạng, y như cái lần ở thị trấn Baron. Điểm tốt duy nhất khi thoát khỏi cảnh chết hụt đó là anh đã biết chắc có người đang sợ hãi anh sẽ tìm ra được điều gì đó. Điều đấy có nghĩ là ở ngoài kia đang có một sự thật cần được hé lộ.

Decker quyết tâm tìm ra sự thật ấy.

Dưới một tầng là căn phòng mà tại đó cuộc đời của Meryl Hawkins đã kết thúc, hơi sớm trước thời hạn một chút.

Và chết một cách rất tàn bạo.

Decker vừa nhấm nháp lon bia vừa đi xuống căn phòng đó. Nó vẫn đang bị phong tỏa và được giăng đầy băng dính vàng đánh dấu, nhưng các cảnh sát canh cửa biết Decker và để anh đi vào.

“Có chuyện gì với anh thế?” Cậu cảnh sát hỏi khi nhìn thấy miếng băng quấn quanh đầu người đàn ông to lớn.

“Khi nào biết, tôi sẽ kể cho cậu nghe.”

Decker đóng cửa lại và quan sát không gian bên trong. Tất cả đều nguyên vẹn, không bị di chuyển tí gì, ngoại trừ xác của Hawkins đã được đưa đi. Anh thoáng nghĩ tới chuyện ông lão đó liệu sẽ được đem chôn hay hỏa thiêu. Một phần trong anh muốn lôi con gái ông ấy về đây và chăm lo cho di hài của cha mình. Một phần trong anh hiểu vì sao cô ta lại không muốn có can hệ gì đến việc này.

Nhưng suy cho cùng đó chẳng phải việc mà anh cần bận tâm.

Anh nhìn chiếc ghế mà Hawkins đã ngồi. Có những vết máu trên đó, không phải do vết thương lúc đạn xuyên ra ngoài, vì nó đâu có đi xuyên qua người. Những vết máu tung tóe đó bắt nguồn từ vết thương lúc đạn xuyên vào.

Gối, súng, người chết. Không có nhân chứng.

Anh xem xét phần còn lại của căn phòng. Mọi thứ đã được kiểm tra kĩ càng và chẳng tìm ra thêm thứ gì khác.

Cảnh sát đã báo cáo khám nghiệm tử thi của Hawkins nhưng chưa xét nghiệm chất kích thích. Dạ dày ông ấy trống không. Nhưng liệu trong máu ông ấy có chất gì không?

Decker nhắm mắt lại và kết nối với đám mây trong đầu. Hawkins đã nói với anh lúc ở nghĩa trang là ông sẽ uống gì đó để giúp ngủ được, sau khi dành vài giờ nôn mửa. Không có dấu vết nôn mửa trong phòng tắm, cũng có thể là ông ấy đã dọn sạch chúng đi. Nhưng họ cũng không tìm thấy thuốc kích thích, cho dù là thuốc trái phsép hay không.

Họ đã kiểm tra thùng rác phía sau tòa nhà và cũng không tìm được gì ở đó. Kẻ sát hại ông đã mang chỗ thuốc đi vì lí do nào đó ư? Tại sao phải làm thế? Những chỗ thuốc đó có thể tiết lộ được điều gì?

Anh quay trở lại phòng mình, gập gọn số quần áo ít ỏi, tắm táp. Đột nhiên thấy đói, anh liền đi tìm đồ ăn tối.

Anh chọn quán Suds bởi nơi đó ở gần và giá cả phải chăng. Anh ngồi ở quầy bar, gọi một chai bia và một cái bánh burger cùng khoai chiên và sốt cay. Anh không chủ đích mà bất thần ngoái đầu nhìn ra sau một lần, ngỡ như Jamison sẽ nhào vào, mắng nhiếc anh vì đã dùng một bữa ăn có hại cho tim mạch.

Vài phút sau, anh quay sang phải khi có người ngồi xuống bên cạnh.

Rachel Katz nhìn cái băng quấn quanh đầu anh. “Có chuyện gì với anh thế?’

“Xén phải thịt trong lúc cạo râu ấy mà,” Decker đáp sau khi uống một ngụm bia.

Cô ta nhìn vão dĩa đồ ăn của anh. “Xem ra anh không thích đồ hữu cơ hả?”

“Còn gì hữu cơ hơn thịt và khoai tây chứ?”

Cô ta mỉm cười. “Anh đang hồi phục ổn đấy, về mọi mặt. Hồi xưa tôi có bao giờ thấy anh biết bông đùa đâu.”

Cô ta gọi một li vang Prosecco.

Anh liếc sang ngang nhìn cô ta. “Chẳng biết sao tôi lại nghĩ cô không phải kiểu người hay dùng bữa ở Suds nhỉ.”

“Ôi, tôi có vô số điểm đáng bất ngờ đấy. Nhưng tôi sẽ nói cho anh biết một bí mật nhỏ này.” Cô ta ghé sát vào bên cạnh anh. “Tôi là chủ sở hữu chính của quán bar này.” Cô ta ngồi thẳng dậy và quan sát phản ứng của Decker trước tiết lộ này.

“Tôi rất ấn tượng với sự đa dạng các loại tài sản mà cô sở hữu đấy. Từ những căn penthhouse cho tới các quán bar.”

Cô ta mỉm cười. “Lại thêm một lời châm biếm. Hay lắm. Nếu làm thanh tra không ổn, hãy quay sang diễn hài độc thoại đi, không có ẩn ý gì đâu nhé.”

Đồ uống mà cô ta gọi được đưa đến, cô ta nhấp một ngụm, bốc một nắm hạt khô từ cái bát để phía trước họ.

“Thế nào, việc điều tra đến đâu rồi?”

“Đang tiến triển.”

“Tôi cứ ngỡ anh đã giải quyết xong vụ này từ lâu rồi cơ đấy.”

“Việc điều tra đâu có phải như vậy. Chúng phải đi theo thời gian biểu riêng.”

“Nhưng anh đã giải quyết vụ sát hại chồng tôi rất nhanh chóng kia mà.”

“Có thật vậy không?” Anh vặn lại.

Cô ta nhai chỗ hạt hạnh nhân và lạc trong tay rồi nhìn xung quanh quán bar đầy khách. “Thật tốt khi thấy thành phố giàu mạnh trở lại, phải vậy không?” Cô ta hỏi.

“Vậy, sau khi tái thiết xong Burlington, cô định làm gì tiếp theo.”

Cô ta xoay người lại và tựa lưng vào quầy bar. “Tôi không chắc. Có rất nhiều nơi giống như Burlington, nhưng không phải chỗ nào cũng đều có tiềm năng ở nơi này rồi đốt sạch chỗ tiền ấy cho một nơi nào đó khác, một nơi không bao giờ có khả năng thoát khỏi vực thẳm.”

“Ồ, dựa vào đâu mà cô xét đoán được như vậy?”

“Tôi không muốn nói đến số liệu để làm anh thấy nhàm chán đâu, nhưng mà cần phân tích nhiều con số lắm đó. Thật may, là một kiểm toán viên công chứng, tôi có nền tảng làm việc với các con số. Tất cả những con số đó có thể mang đến phép màu, một tấm bản đồ dẫn vào tương lai, nếu anh biết cách đọc chúng sao cho đúng. Tất cả những người thành công đều làm như vậy.”

“Tất cả những người thành công về mặt tài chính , ý cô là vậy.”

“Còn kiểu thành công nào khác nữa à?” Cô ta vội vàng tiếp lời, “Đùa thôi. tôi biết trên đời này chúng ta cần nhiều thêm người như Đức mẹ Teresa 1 . Chỉ là tôi không phải người như vậy. bản chất của tôi không phải thế.”

1. Một nữ tu và nhà truyền giáo Công giáo Roma, một nhân vật nổi tiếng toàn cầu với các hoạt động nhân đạo cứu giúp người nghèo và những người sống trong hoàn cảnh tuyệt vọng. Bà được trao giải Nobel hòa bình năm 1979. Ngày 4/9/2017, Đức Giáo Hoàng Francis đã làm lễ phong thánh cho bà tại Vatican.

“Vậy bản chất của cô là gì?”

“Vì mình trước tiên, có lẽ vậy. Tôi không ngại thừa nhận điều này. Tôi không thích giả nhân giả nghĩa. Tôi biết quá nhiều người giả vờ quan tâm đến người khác trong khi vẫn cầm dao đâm sau lưng họ. Tôi đâm thẳng vào ngực người khác. Họ có thể nhìn thấy tôi vác dao tiến đến họ.”

“Vấn đề là, họ vẫn sẽ chết,” Decker đáp.

“Đúng, nhưng ít nhất họ vẫn có cơ hội tự vệ,” cô ta nói một cách duyên dáng, uống cạn li và vẫy tay gọi thêm một li nữa, nó được phục vụ ngay tức thì. “Tôi nghe nói Susan Richards mất tích rồi à?”

Decker đặt chiếc burger xuống và nhìn sang cô ta. “Và cô nghe chuyện này từ đâu vậy?”

“Ồ, thôi nào, tôi đã nghe mọi người trong thành phố đồn thổi từ lâu rồi. Tôi tự hỏi sao cô ấy lại biến mất như thế?”

Decker nói, “Do có tội chăng?”

Katz nhấp một ngụm Prosecco. “Tôi không nói thế, nhưng việc lựa chọn thời điểm quá là kì dị, không đúng lúc tẹo nào.”

“Thời điểm trong các cuộc điều tra án mạng thường kì dị thế đấy.”

“Anh là chuyên gia trong lĩnh vực này, không phải tôi. Vậy là, anh có nghĩ cô ấy giết Meryl Hawkins rồi bỏ trốn trước khi cảnh sát tìm được bằng chứng chứng minh cô ấy đã sát hại ông ta không?”

“Nhắc đến bằng chứng, cô có bằng chứng ngoại phạm nào vào thời gian ông ấy tử vong không?”

“Tôi ăn tối với một nhà thầu phụ đến khoảng mười một giờ ba mươi gì đó. Rồi sau đó anh ta lái xe đưa tôi về nhà. Tới nhà tôi vào khoảng nửa đêm. Tôi nghĩ thế là đủ để loại trừ tôi rồi chứ.”

“Tên của nhà thầu phụ đó là gì?”

Cô ta lấy ra một cây viết và một mảnh giấy từ trong ví, viết lên đó rồi đưa sang cho Decker.

Anh liếc nhình mảnh giấy, mắt anh rướn lên vì ngạc nhiên. “Earl Lancaster sao?”

“Phải. Anh ấy đang làm một số dự án cho tôi. Anh ta là một tổng thầu rất giỏi. Có chuyện gì sao?”

“Anh ấy là chồng của người cựu cộng sự của tôi.”

“E là cuộc hôn nhân của họ sẽ không còn kéo dài lâu nữa.” Katz nói. Khi Decker một lần nữa trông có vẻ ngạc nhiên, cô ta nói thêm, “Thị trấn này nhỏ mà, Thanh tra.” Cô ta uống nốt ngụm rượu cuối cùng. “Được rồi, nếu anh cần biết thêm gì thì cứ nói với tôi.”

Lọn tóc vàng bay phất phơ, và thế là cô ta đi mất.

Sau khi cô ta rời đi, Decker ngồi đó và thắc mắc một điều.

Tại sao Earl không đề cập đến việc anh ta đang làm việc với Katz khi họ vô tình gặp nhau ở quán American Grill?

Bởi vì tình tiết đó chắc chắn sẽ làm vợ của anh ta gặp rắc rối.

Hoặc đúng hơn là người sắp thành vợ cũ của anh ta.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »