Chuộc Tội

Lượt đọc: 12389 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49

SANG CHẢNH.

Đó là từ hiện lên trong đầu Mars khi anh dừng xe ở bãi đậu xe của nhà hàng Silver Oak Grill. Anh không biết trước đây nơi này từng là gì, nhưng bộ khung cũ kĩ của nó đã được thổi vào một sinh mệnh mới. Anh nhìn quanh những chiếc xe khác trong bãi đậu và thấy lác đác một vài mẫu xe đời mới đắt tiền. Thậm chí còn có cả một chiếc Maserati mui trần đậu gần lối vào có mái hiên.

Anh bước vào trong và nhìn quanh. Chi phí xây dựng cho nơi này chắc chắn rất đắt đỏ. Mars biết về chi phí xây dựng nhờ có kinh nghiệm đầu tư vào bất động sản ở thị trường D.C. Dầm nhà cổ, sàn nhà lát đá đắt tiền, quầy bar được chạm khắc nổi, giấy dán tường đắt đỏ, lại thêm chỗ ngồi thiết kế theo phong cách hiện đại.

Nơi này gần như kín khách tới dùng bữa trưa, trước Mars còn ba người nữa đang chờ để được vào bàn.

“Melvin?”

Anh nhìn sang phải và thấy Rachel Katz đang vẫy tay với mình từ một bàn ở trong góc. Anh tiến tới chỗ cô ta.

Cô đứng dậy và hơi nhón chân để ôm anh và hôn nhẹ lên má. Rồi sau đó cô dành chút thời gian ngắm nghía bộ đồ anh mặc trên người. Áo khoác xám, áo len cổ lọ màu đen, quần màu xám tro và giày xỏ da màu đen.

“Một bộ đồ xuất sắc.”

“Cảm ơn cô. Cô trông cũng rất tuyệt,” anh nói, quan sát chiếc quần, áo sơmi, áo khoác và đôi giày bệt của cô.

“Ồ, tôi đi thẳng từ văn phòng tới đây.”

Khi họ ngồi xuống bàn, anh thấy cô đã uống gần hết ly cocktail của mình.

“Anh uống gì?” Cô hỏi.

Anh nhìn ly thủy tinh đã gần cạn. “Cô đang uống gì vậy?”

“Rượu Dewar’s với nước. Tôi chuẩn bị gọi thêm đây.”

“Định choáng váng đến chiều luôn hả?”

“Đúng thế.”

Anh cười toe toét. “Tôi thích thế đấy.”

Họ gọi đồ uống và ai nấy ngồi ngả lưng ra ghế của mình.

“Lúc anh gọi, tôi hơi ngạc nhiên là anh muốn gặp lại tôi đấy,” cô nói.

“Tại sao lại thế?”

“Ừm, chúng ta dừng cuộc nói chuyện lần trước khá là, tôi không biết nói sao, nhạt.”

“Tôi thích nói chuyện tương lai xa hơn. hẹn hò ngày nào biết ngày đó không có gì quá quan trọng.”

“Tôi thấy vui khi anh gọi đó là một buổi hẹn đấy.”

Đồ uống của họ được mang tới và hai người cụng ly.

Katz nhấp một ngụm và nói, “Tôi cũng bất ngờ là Decker để anh gặp tôi. Ý tôi là, anh ấy đang điều tra, và mặc dù mọi chi tiết đều nhằm vào hướng khác, nhưng tôi đoán tôi vẫn là đối tượng tình nghi hay gì đó tương tự.”

“Cô biết rõ các từ chuyên ngành thật đấy,” anh nói và cười toe toét.

“Tôi xem các chương trình tội phạm mà, tôi còn nói gì được nữa đây?”

“Thật bất ngờ khi cô có thời gian để xem khi còn phải xử lý công việc rồi lại còn bao nhiêu dự án khác nữa.”

Cô rướn người ra trước. “Anh nói sao nếu tôi kể anh nghe là hầu hết mỗi tối, tôi về nhà, thay sang pijama, ăn bánh mì sandwich kẹp bơ lạc với mứt quả cùng khoai tây chiên giòn rắc lên trên, rồi xem những bộ phim cũ?”

Anh quan sát cô. “Tôi tin mà.” Anh vội nói thêm, “Không phải vì cô không có lựa chọn khác. Tôi nghĩ hẳn cô có thể lựa chọn bất kì anh chàng nào quanh đây.”

Cô nhăn mặt. “Vấn đề là, tôi không muốn mấy anh chàng quanh đây.”

“Vậy thì câu hỏi là tại sao cô không chuyển đi nơi nào khác. Chicago cách đây đâu có xa lắm.”

“David và tôi đang định chuyển tới đó. Rồi anh ấy mất.”

“Và thế là cô cảm thấy gắn bó với nơi này?”

“Theo một cách nào đó, tôi nghĩ vậy. Anh ấy được chôn cất ở đây. Những gì anh ấy bắt tay gây dựng cũng ở đây.”

“Phải rồi.”

“Anh không tin tôi à?” Cô nói, miệng nheo lại tỏ ý bất mãn.

“Không, tôi tin cô chứ. Nhìn Decker mà xem, anh ấy không còn sống ở đây nữa, nhưng anh ấy vẫn gắn bó với nơi này. Quay lại để thăm mộ người thân. Mỗi người đều có lí do riêng của mình. Cô muốn ở lại đây thì cứ ở lại thôi. Đó là quyết định của riêng cô, người khác không liên quan.”

Cô định nói gì đó nhưng rồi lại không nói nữa mà chỉ uống nhanh một hớp. “Anh muốn gọi món chưa? Món cá hồi ngon lắm đấy, nhưng tôi sẽ ăn gỏi cá thu sống.”

Anh liếc nhìn thực đơn. “Món bò Wagyu được không?”

“Cũng ngon lắm. Chúng tôi nhập thịt tươi mỗi ngày.”

“Chúng tôi á?”

Cô mỉm cười. “Tôi đoán tôi chưa kể với anh. Tôi cũng có cổ phần ở chỗ này.”

“Một người phụ nữ có rất nhiều nguồn thu và đầy thú vị. Nhờ có người như cô trên Trái đất này mới có những bước tiến vĩ đại đấy.”

Họ gọi món, và Mars nhìn quanh nhà hàng trước khi hướng ánh mắt trở lại vào Katz. “Nhìn qua bãi đậu và các bàn trong này thì toàn là người nhiều tiền. Thậm chí còn có cả một chiếc Maserati ngoài kia.”

“Chiếc Maserati đó là của quý ông đằng kia.” Cô chỉ tay vào một người đàn ông thấp lùn, xấp xỉ bảy mươi với mái tóc hoa râm dày. Ông ta mặc một bộ comple cùng tông, không đeo cà vạt, giày xỏ làm bằng da cá sấu, và mặc dù trời khá lạnh, nhưng không đi tất. Ngồi cùng bàn với ông ta còn có sáu người nữa. Bốn nam và hai nữ.

“Một người nhiều tiền hả?”

“Phải. Duncan Marks.”

“Một trong số các đối tác của cô hả?”

“Không, không hẳn. nhưng ông ấy có rất nhiều dự án trong thành phố. Và có, đúng là chúng tôi có một vài vụ làm ăn với nhau. Nhưng tôi chỉ là một con tép riu nếu so với ông ấy.”

“Ồ, theo tôi thấy thì cô là một con tép to đấy.”

Cô mỉm cười trước câu nói của anh. “Việc điều tra đến đâu rồi?”

“Ngay lúc này Decker đang tới thẩm vấn Mitzi. Kiểm tra chứng cứ ngoại phạm các kiểu.”

“Ý anh là cho vụ sát hại Susan Richards?”

“Phải, cùng một số chuyện khác nữa.”

“Vậy là giống suy nghĩ ban đầu của tôi. Tại sao Decker lại để anh qua lại với tôi? Anh ta hi vọng anh sẽ tìm hiểu được gì đó để anh ta có thể bắt được tôi chăng?” Cô nói đoạn cuối với giọng rất ung dung, nhưng Mars có thể nhận ra nỗi e sợ ẩn phía sau đó.

“Như tôi đã nói, tôi không phải là người trong lực lượng thực thi pháp luật. Tôi là bạn của anh ấy. Tôi không bắt anh ấy phải làm này làm kia và anh ấy cũng thế.”

“Nhưng anh vẫn muốn giúp anh ấy?”

“Chắc chắn là thế rồi.” Anh dang rộng hai cánh tay. “Nếu như cô có thể kể cho tôi nghe điều gì có thể giúp ích, vậy thì hãy nói cho tôi đi.”

Cô bật cười. “Anh là một người rất thú vị. Ở thành phố này không có nhiều người như anh, chí ít là tôi không tìm được.”

“Decker chuyển đi là cô đã mất một người như vậy, sự thực là thế.”

Một vài phút sau, đồ ăn của họ được mang tới. Mars nếm thử món beefsteak và hai mắt anh mở to. “Ôi, món này ngon vượt mức cho phép rồi. Tôi không hút thuốc, nhưng ăn món này xong có lẽ tôi sẽ phải phá lệ hút một điếu.”

“Chúng tôi rất may mắn tìm được đầu bếp này. Anh ấy từ Indianapolis chuyển tới. Học nghề từ một trong số mấy siêu đầu bếp mà anh hay thấy trên tivi.”

“Ồ, anh chàng này nấu ngon đấy.”

“Phải, đúng là như thế. Vậy, anh có nghĩ Mitzi Hawkins có chứng cứ ngoại phạm cho vụ sát hại Susan không?” Đột nhiên Katz hỏi.

Mars ngẩng đầu khỏi đĩa thức ăn nhìn lên. “Tôi không biết. Giờ thì chắc Decker đã hỏi xong rồi. Có khi cô ta có. Sau đó anh ấy sẽ phải kiểm tra lại.”

“Giống như với tôi nhỉ?”

“Đúng thế.” Anh đặt dao nĩa xuống. “Trông cô có vẻ lo lắng.”

“Anh đang chờ tôi thú nhận gì sao?”

“Không, bởi vì mặc dù tôi không biết nhiều về cô, nhưng theo ấn tượng của tôi thì cô không phải kiểu người thích giết chóc. Linh cảm của tôi khá nhạy trong chuyện đó. Thế nhưng, có thể có thứ gì đó đè nặng trong tâm trí cô.”

“Không, tôi ổn. Chỉ hơi mệt thôi, tôi nghĩ vậy. Gần đây cày đêm khá nhiều.” Cô day day thái dương. “Sau khi anh rời câu lạc bộ, tôi có làm một vài việc nữa. Chẳng lấy gì làm vui như lúc ở bên cạnh anh.”

“Cô quá khen rồi.”

“Không phải để đánh trống lảng đâu Melvin ạ, thực sự tôi thấy anh rất hấp dẫn.”

“Này, cô xinh đẹp, thông minh, tham vọng, nhạy cảm, cô có đầy đủ mọi phẩm chất.”

“Sao tôi cảm thấy như anh chuẩn bị nói chữ ‘nhưng’ nhỉ?”

“Tôi đang hẹn hò người khác mất rồi.”

“Cô ấy thật may mắn.”

“Tôi hi vọng cô ấy cũng nghĩ thế. Và tôi cũng hi vọng mình đã không khiến cô hiểu nhầm.”

“Không đâu, thật sự mà nói, anh rất là rõ ràng. Nhưng phụ nữ lúc nào cũng hay mộng mơ mà.”

Mars nhích người ra trước. “Nghe này Rachel, tôi thích cô. Thật lòng đấy. Mặc dù tôi không chính thức làm việc cùng Decker, tôi đang giúp đỡ anh ấy bằng bất cứ cách nào mà tôi có thể, giống như tôi đã nói.”

Katz ngả lưng ra sau và nhấc ly cocktail của mình lên. “Vâng.”

“Có một sự thật không thể phủ nhận là đang có rất nhiều người quanh đây đã mất mạng. Mười ba năm trước là bốn mạng người, bao gồm chồng cô. Tiếp đó đến Meryl Hawkins. Rồi Sally Brimmer, mặc dù Decker mới là mục tiêu khi ấy. Và sau đó là Susan Richards.”

“Ý anh muốn nói gì?”

“Nếu cô biết bất kì điều gì, điều gì cũng được, cô cần kể cho chúng tôi. Tôi chẳng hề muốn cô gặp phải chuyện gì không hay.”

Katz dường như vừa mới ngồi thẳng người để lấy thêm dũng khí. “Cảm ơn anh đã quan tâm, Melvin ạ. Nhưng tôi có thể tự lo cho mình. Vả lại tôi không biết gì hết, thế nên tôi chẳng có gì phải bận tâm cả.”

Mars chậm rãi gật đầu. “Được rồi, nếu như cô dám chắc như thế.”

“Rất chắc.”

“Đó là bởi vì còn một vụ giết người nữa mà có thể cô chưa biết.”

Katz đang nhấc dở chiếc nĩa lên. Cô chầm chậm đặt nó xuống trong lúc tiếp nhận tin tức mới này. “Gì cơ? Là ai?”

“Một người đàn ông tên là Karl Stevens. Anh ta buôn bán thuốc phiện ở thành phố này. Anh ta bán hàng cho Mitzi và Frankie Richards. Decker nghĩ có thể anh ta có liên quan.”

“Anh ta đã chết?”

“Anh ta đang ở trong tù. Chúng tôi tới gặp anh ta. Anh ta cũng nói không biết gì hết. thời điểm chúng tôi trở về đến Burlington, có kẻ đã cắt cổ anh ta.” Mars nhấc ly Dewar’s của mình lên và nhấp một hơi. “Thế nên, có vẻ như, có kẻ không cần quan tâm liệu người ta có biết gì đó hay không. Chúng cứ muốn là giết thôi.”

“Nhưng làm sao... ý tôi là, anh ta đang ở trong tù. Người ta vẫn thường bị giết hại khi ở trong tù mà.”

“Cô nói rất đúng. Nhưng vấn đề là có những hình xăm trên hai cánh tay của Stevens.”

“Chúng có vấn đề gì?” Katz nói bằng một giọng run rẩy.

“Chúng giống hệt những hình xăm trên người gã đã bắn Sally Brimmer. Decker rất chắc chắn về điều đó, và về khoản ghi nhớ thì chẳng ai có thể hơn nổi anh ấy.”

“Anh không nghĩ có thể chỉ là trùng hợp thôi sao?”

“Cô có nghĩ thế không?”

Katz ngả người ra sau và trấn tĩnh lại. “Ừm, tôi rất lấy làm tiếc về chuyện của anh Stevens này, nhưng nó chẳng liên quan gì đến tôi cả.”

“Được thôi, nếu cô chắc chắn là vậy.”

“Tôi rất chắc chắn.”

“Vậy thì chúng ta cùng dùng tiêos bữa ăn ngon lành này thôi.”

Mars ăn sạch suất beefsteak của mình. Katz gần như không động đến đĩa thức ăn. Nhưng cô đã uống cạn ly Dewar’s thứ hai.

Trên đường rời đi, họ đi ngang bàn của Marks. Duncan Marks thò một tay ra và nắm lấy cánh tay Katz. “Rachel, nãy giờ ta cứ ngờ ngợ là cô ngồi ở đằng kia.”

“Xin chào, Duncan.”

“Nơi này làm ăn tốt đấy. Thêm một cú ghi điểm trực tiếp nữa của cô nhỉ?”

“Cảm ơn ông.”

Marks nhìn Mars. “Và ta không nghĩ ta biết anh bạn này của cô.”

Mars đưa tay ra. “Melvin Mars. Rất vui được biết ngài.”

Họ bắt tay nhau trong lúc những người khác trong bàn nhìn theo, trên mặt không có một biểu cảm nào.

“Rachel nói chiếc xe Maserati đậu ngoài kia là của ông. Xe đẹp lắm.”

“Đúng thế. Công nghệ của Đức và thiết kế của Ý, một mối nhân duyên hoàn hảo.”

Tất cả cười ồ.

Họ ra khỏi nhà hàng và Katz quay sang Mars.

Anh nói, “Có vẻ là người tốt.”

“Phải, nghe này, ừm, tôi biết chúng ta vừa mới dùng xong bữa trưa, nhưng tối nay chúng ta có thể cùng ăn tối được không?”

“Được chứ, tất nhiên rồi. Ở đâu?”

Cô chần chừ. “Nhà tôi. Thật ra tôi biết nấu ăn.”

Khi trông anh có vẻ không thoải mái, cô nắm lấy cánh tay anh. “Tôi hứa, sẽ không có gì hơn thế đâu. Tôi... tôi chỉ cần một bữa ăn tự nấu và ai đó để nói chuyện. Và tôi muốn người đó là anh.”

Mars nắm chặt tay cô và gật đầu. “Tất nhiên rồi, nghe có vẻ hay.”

“Bảy giờ được không?”

“Tôi sẽ tới đó. Tôi có thể mang gì đến nhỉ?”

“Chỉ cần anh thôi, Melvin, thế là đủ rồi.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »