Chuộc Tội

Lượt đọc: 12508 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 64

DECKER VÀ MARS CÚI NHÌN người phụ nữ. Trên người cô ta phủ kín các loại ống dẫn và dây nhợ theo dõi, nhiều đến nỗi rất khó để nhìn ra có một con người vẫn còn đang sống bên dưới lớp màn phủ các thiết bị y tế này.

Nhưng người đó là Rachel Katz. Vẫn còn sống. Và vẫn đang trong tình trạng ổn định, nhưng còn nguy hiểm.

“Bác sĩ nói sao?” Decker hỏi.

“Rằng một lúc nào đó cô ấy sẽ tỉnh lại. Nhưng họ không biết là lúc nào.”

“Hầu hết thời gian anh đều ở đây. Cô ấy có tỉnh lại tí nào không? Ậm ừ gì đó? Hay nói trong lúc ngủ chẳng hạn?”

“Không, không có gì cả.”

“Anh phải nghỉ ngơi chút đi Melvin ạ. Ở đây cô ấy được chăm sóc tốt. Và cô ấy cũng được bảo vệ kĩ càng nữa.”

“Tôi không chắc nữa, Decker ạ,” Melvin nói bằng giọng hồ nghi.

“Tôi thì dám chắc đấy. Vả lại có chỗ này tôi muốn tối nay anh đi cùng tôi.”

“Đi đâu?”

“Nhà Duncan Marks. Ông ta mời tôi và Lancaster tới ăn tối. Tôi nghĩ ông ta cũng chẳng phiền nếu anh đi theo. Hôm nay ông ta vừa mới hỏi thăm Rachel xong.”

“Được thôi, nhưng tại sao hai người lại ăn tối với ông này?”

“Bởi vì ông ta có làm ăn với cô ấy. Và tôi cần biết thêm về quá khứ làm ăn của họ.”

“Được thôi, nếu anh nghĩ việc đó có ích.”

“Đến thời điểm này thì Melvin ạ, cái gì cũng có ích cả.”

Họ lái chiếc xe của Decker đi hết con đường dài và quanh co để tới nhà của Marks, hay thích đáng hơn, nên gọi là dinh thự của ông ta. Họ dừng xe phía trước toà nhà và đậu nó vào nhà để xe có lát đá.

Decker nhìn về phía thành phố Burlington và trông thấy những ánh đèn nhấp nháy bên dưới. Từ trên này phóng mắt xuống, quang cảnh nhìn từ nhà của Marks quả là đẹp tuyệt.

Khi bước ra khỏi xe, Lancaster gượng gạo kéo chỉnh lại váy và vuốt lại mấy lọn tóc điểm bạc vào đúng vị trí. “Thực tình là tủ quần áo của tôi chẳng có bộ nào hợp cho mấy dịp thế này,” chị nói, mắt nhìn chăm chăm vào ngôi nhà khổng lồ xây bằng đá và vữa, trông như một căn nhà ở vùng quê nước Pháp hoặc Ý. “Và tôi không có thời gian đi làm tóc nữa.”

Decker nói, “Cô nhìn ổn rồi.”

“Đàn ông khác mà, Decker, có cần gì đâu,” chị nói bằng giọng khó chịu.

“Miễn là vẫn giữ súng bên người,” anh nói.

“Hi vọng là anh đang đùa,” chị cười nói.

Anh không cười đáp lại.

Decker mặc một chiếc áo khoác nhung kẻ, trông nó như mới được mua từ khoảng ba mươi năm trước, và một chiếc quần kaki. Cùng với đó là chiếc áo sơmi sạch sẽ nhất mà anh còn.

Mars trông lộng lẫy trong chiếc áo khoác bằng lông đặt may, áo sơmi trắng phẳng phiu, quần âu và khăn cài túi ngực.

“Còn anh, trái lại, trông như có thể lên tạp chí thời trang cũng được,” Lancaster nói với Mars.

“Cảm ơn cô. Suốt hai mươi năm tôi mặc mỗi một bộ đồ, áo tù màu trắng, thế nên thay đổi thế này cũng hay.”

Họ tiến tới cánh cửa đôi to khổng lồ và Decker bấm chuông. Một lát sau, một người đàn ông trng torang phục quản gia ra mở cửa rồi dẫn họ đi tới thư viện, anh ta nói, ông Marks và các quan khách khác đang tập trung ở đó dùng cocktail trước bữa ăn tối.

Đó là một căn phòng dài được ốp gỗ ván, bên trong không có nhiều sách cho lắm, nhưng có một cái lò sưởi đang cháy rực lửa, chỗ ngồi được kê thành nhiều khu khác nhau, ghế ngồi sang trọng trông như hàng đặt riêng, mà cũng có khi đúng là hàng đặt riêng thật.

Marks đang đứng gần lò sưởi cùng một ly đồ uống trong tay, có hai người đàn ông và ba người phụ nữ túm tụm quan ông ta. Decker nhận ra con gái ông ta, Jenny. Cô ta ngoài hai mươi, cao, tóc vàng và trông mờ nhạt, chí ít theo đánh giá của anh là vậy. Cô ta đã trải qua quá nhiều cuộc tình, nhiều hơn số lần yêu đương cộng lại trong một đời của hầu hết mọi người. Vấn đề duy nhất của cô ta là tất cả những người đàn ông ấy đều yêu tiền của cha cô ta nhiều hơn là cô ta.

Decker cảm thấy cô ta nhìn anh với ánh mắt không hề thân thiện. Có thể cô ta cảm thấy khó chịu khi anh biết về cô ta và những mối tình chẳng đi đến đâu của cô ta nhiều hơn mức muốn cho ai biết. Jenny là kết quả của cuộc tái hôn lần thứ nhất giữa Duncan Marks với một người phụ nữ trẻ hơn, người này sau đó đã đề nghị li hôn và bỏ đi khi Jenny chỉ mới ba tuổi. Phải công nhận là Marks đã có công nuôi dưỡng cô ta. Nhưng theo ý kiến của Decker, ông ta đã cho cô gái này nhiều hơn mức cần thiết. Và làm như thế, ông ta đã tước đi mọi tham vọng có thể phát sinh ở cô ta.

“Decker,” Marks gọi to, vẫy tay gọi họ tới.

“Đây là bạn của tôi, Melvin Mars,” Decker noi. “Tôi nghĩ hai người đã gặp mặt. Nên tôi cho là ông sẽ không phiền lòng khi có anh ấy đi cùng.”

“Phải, phải rồi. anh từng đi cùng Rachel.” Marks buồn bã lắc đầu. “Thật là bi thảm. Tôi mong cô ấy sẽ khỏe lại.”

“Cô ấy vẫn đang kiên cường chiến đấu,” Mars đáp. “Tôi vẫn ở trong viện cùng cô ấy suốt, mọi thứ đang tiến triển tốt.”

“Tốt, tốt lắm.” Ông ta vẫy tay với những người khác trong nhóm. “Decker, tôi nghĩ anh biết Jenny, con gái tôi.”

Jenny Marks gật nhẹ đầu với Decker.

Decker lướt nhìn một vòng cả nhóm mấy người đàn ông và đàn bà. Tất cả họ trông đều nghiêm túc, giàu có và chẳng tỏ phản ứng gì khi trông thấy anh và vẻ ngoài của anh. Những người phụ nữ thanh mảnh và mặc đồ đắt tiền, cùng với khuyên tai rủ và những chiếc vòng cổ dài, họ nhìn Lancaster ăn mặc tuềnh toàng với ánh mắt kể cả. Một trong số đó ghé vài tai bạn mình và nói gì đó khiến người kia bật cười.

Decker nhìn thấy Lancaster quấn chặt chiếc áo khoác quanh người hơn nữa.

Họ được phục vụ đồ uống và tập trung sát lại gần hơn bên ngọn lửa. Họ nghe được tiếng gió rít xuống ống khói qua lò sưởi.

“Chúa ơi, mùa đông Ohio lại đến rồi.” Mars cười. “Buốt thấu xương.”

“Cha, mùa đông cha toàn ở Palm Beach hoặc Palm Springs cơ mà,” cô con gái nói.

“Ừ, xưa kia cha trải qua mùa đông ở chốn này đủ lắm rồi,” ông ta cãi lại cùng một nụ cười mỉm. “Anh từng đến Palm Beach bao giờ chưa, Decker?” Ông ta hỏi.

“Chưa, tôi chưa từng đến đó.”

“Ở đó đẹp lắm.”

“Đấy là nếu ta có rất nhiều tiền,” Jenny nói.

Cha cô ta nói, “Không, kể cả không có tiền nó vẫn đẹp. Phong cảnh và thời tiết miễn phí. Nhưng có tiền sẽ giúp có thêm rất nhiều trò vui, cha thừa nhận.” Marks quay lại nói chuyện tiếp với Decker. “Này, anh đã có manh mối gì về sự việc của Rachel chưa? Ý tôi là, thằng bệnh hoạn nào lại làm ra chuyện như thế nhỉ?”

“Chúng tôi đã xử được thằng bệnh hoạn đó.” Decker chỉ tay sang phía Lancaster. “Nhờ người cộng sự của tôi đây, cô ấy đã bắn chết hắn trước khi hắn ta kịp hạ sát tôi, mặc cho bản thân cô ấy cũng phải vô cùng mạo hiểm.”

Giờ thì những người phụ nữ kia nhìn Lancaster với ánh mắt khác với lúc trước. Người phụ nữ lúc nãy có lẽ lấy chị làm trò đùa giờ đây tái mặt và lùi ra sau một bước, mắt nhìn chăm chăm vị nữ thanh tra với ánh mắt kính nể hơn nhiều.

“Ồ, thật quá ấn tượng,” Marks nói. “Tôi thì chỉ trúng được mấy phát trong ngành kinh doanh bất động sản thôi,” ông ta nói thêm, không có vẻ gì là giễu cợt. Ông ta nâng ly với chị. “Cảm ơn lòng dũng cảm của cô, Thanh tra Lancaster.”

Những người khác cũng làm theo. Chị mỉm cười, mặt ửng đỏ, và nhấp nhanh một ngụm từ ly cocktail gin pha soda.

Decker nói tiếp, “Chúng tôi tin rằng đó là một vụ giết người thuê.”

Marks thốt lên, “Giết người thuê! Kẻ quái quỷ nào lại muốn Rachel chết chứ?”

“Tôi không biết.” Anh đưa mắt nhìn quanh cả nhóm. “Các ông làm ăn với cô ấy. Cô ấy có kẻ thù nào không?” Anh đưa mắt nhìn từng người trong số họ, còn họ chỉ chầm chậm lắc đầu.

“Đúng là tôi từng có quan hệ làm ăn với cô ấy, Decker ạ,” Marks nói. “Mặc dù giờ chúng tôi không còn làm việc với nhau nhiều nữa. Cô ấy có người hỗ trợ về tài chính, nên thực tế là không cần đến người như tôi nữa. Tôi không thể nói rằng tôi biết tất cả mọi điều về người phụ nữ này. Nhưng tôi không nghĩ cô ấy có kẻ thù đâu. Ý tôi là, tôi biết chuyện xảy đến với chồng cô ấy, nhưng đó là từ rất lâu về trước rồi. Và chỉ là anh ta đến sai chỗ, sai thời điểm, nếu như tôi nhớ đúng.”

Người quản gia đi vào và thông báo bữa tối đã xong.

Marks cười nhăn nhở với Decker khi họ tiến vào phòng ăn. “Tôi biết, việc có quản gia ấy, khá là đậm phong cách Anh. Ngốc nghếch thật. Nhưng kệ đi. Tôi thích thế.”

Trong phòng ăn dài, Marks sắp xếp để Decker ngồi cạnh ông ta, còn Mars thì được xếp ngồi giữa hai người phụ nữ còn lại và Lancaster ngồi giữa hai người đàn ông kia. Jenny Marks ngồi đối diện với Decker, còn cha cô ta ngồi ở đầu bàn.

Trong lúc họ dùng bữa, Decker hỏi, “Vậy ông biết gì về David Katz?”

“David à?” Marks dùng khăn ăn lau miệng. “Ừm, nhiều năm trước anh ta chuyển tới thành phố này, trẻ trung, thông minh và vô cùng tham vọng.”

“Tôi biết là trước đó anh ta từng làm gì đó và đã kiếm được một khoản tiền.”

“Đúng thế. Tôi cũng nghe nói là vậy.”

Marks ăn một miếng beefsteak.

“Ông có biết chính xác thì anh ta kiếm được tiền từ đâu không?” Decker hỏi.

“Không chắc. Tôi nghĩ là nhờ chứng khoán hoặc trái phiếu, nhưng không thể khẳng định chắc chắn.”

Trong lúc đó, hai người phụ nữ ngồi cạnh Mars đang hỏi chuyện về anh.

“Anh trông giống một vận động viên,” người phụ nữ tóc nâu bên trái nói. “Anh từng thi đấu chuyên nghiệp à?”

“Tôi có chơi bóng ở đại học một thời gian. Muốn tham gia Giải bóng bầu dục Quốc gia, nhưng không làm được.”

“Trông như bây giờ anh vẫn chơi tốt ấy chứ.”

“Không biết nữa. Đám thanh niên bây giờ to lớn nhanh nhẹn hơn hồi tôi còn chơi.”

Người phụ nữ bên phải anh ra hiệu về phía Decker và nói, “Sao anh quen anh chàng đó?”

“Anh bạn đó từng có lần cứu mạng tôi.”

“Anh ấy làm thanh tra hay gì đó phải không?” Người phụ nữ nói.

“Tốp đầu.”

“Trông anh ấy chẳng giống thanh tra gì cả.”

“Thế họ phải trông thế nào?”

“Tôi không biết. Tôi đoán chắc giống trên tivi.”

“Tôi thấy Decker ăn đứt mấy anh bạn đó.”

Người đàn ông bên trái Lancaster gặp miếng bánh mì trong lúc lén liếc nhìn chị qua khóe mắt. Chị cảm nhận được việc này và quay sang anh ta. “Anh làm việc với ông Marks bao lâu rồi nhỉ?”

“Quan trọng gì không?” Anh ta hỏi. Thái độ của anh ta thay đổi khi người đàn ông ngồi bên còn lại của Lancaster ra hiệu bằng mắt. “Ý tôi là, vâng, đến giờ khoảng mười lăm năm. Ông ấy là một người chủ tốt.”

“Anh làm gì cho ông ấy?”

“Về cơ bản, ông ấy muốn gì thì tôi làm nấy thôi.” Người đàn ông nở một nụ cười làm hòa.

Lancaster không đáp lại. Chị tập trung dùng bữa và yêu cầu phục vụ rót thêm rượu.

“Tại sao lại quan tâm đến David Katz vậy?” Marks hỏi Decker.

“Ông từng tới nhà hàng American Grill bao giờ chưa?”

Marks bật cười. “Không phải gu của tôi. Tôi không thể ăn burger và khoai chiên được nữa. Vả lại tôi thích rượu vang hơn bia.”

Jenny, đang ngồi đối diện Decker, lên tiếng. “Anh nói anh nghĩ có người thuê sát thủ để giết Rachel à?”

Decker gật đầu và tập trung vào cô ta, còn cha cô ta thì nhích người ngồi lại thẳng lưng hơn. “Đúng vậy.”

“Nhưng tại sao lại có người làm như thế nhỉ? Rachel chưa từng làm tổn hại ai.”

“Cô thân với cô ấy lắm à?”

“Có thể coi là bạn bè. Thật ra chị ấy dạy tôi rất nhiều về việc tự lo liệu cho bản thân. Tôi mới bắt đầu làm việc với cha, còn chị ấy đã tham gia kinh doanh từ rất lâu rồi. Tôi coi chị ấy là thầy mình.”

“Và con cũng đang làm việc rất tốt,” Marks nói với giọng đầy tự hào.

Chắc hẳn trên mặt Decker đã thể hiện rõ sự ngạc nhiên, vì Jenny mỉm cười khinh khỉnh và nói. “Tôi đã trưởng thành hơn một chút kể từ lần cuối cùng anh biết tôi, Thanh tra Decker ạ. Thậm chí tôi còn lấy được bằng MBA rồi cơ.”

“Rất mừng được biết vậy, cô Marks ạ.”

“Ồ, cứ gọi tôi là Jenny. Hai năm trước anh đã cứu tôi thoát khỏi cái kẻ đê tiện hèn kém đó. Anh có thể gọi tôi bằng tên thân mật.”

“Được rồi, Jenny. Lần cuối cùng cô nói chuyện với Katz là khi nào?”

“Ồ, có lẽ là khoảng chừng một tuần trước. Chúng tôi cùng ăn trưa, cốt để thăm hỏi tình hình của nhau thôi.”

“Cô ấy có vẻ ổn chứ?”

“Vâng, không có gì khác thường cả.”

Marks nói, “Anh nghĩ chuyện này là sao vậy hả Decker?”

“Tôi không chắc nữa. Có người muốn cô ấy chết. Và chồng cô ấy cũng bị sát hại.”

“Nhưng chuyện đó là từ lâu lắm rồi. Và họ đã bắt được kẻ gây ra việc đó.”

“Không, chúng tôi không bắt được. Đã kết tội được một người, nhưng ông ấy không hề giết David Katz và những người khác. Sau cùng ông ấy quay trở lại thành phố và cũng bị sát hại.”

Marks nói, “Chờ chút, đúng rồi. Tôi nhớ đã từng nghe qua chuyện này. Tên ông ta là gì ấy nhỉ?”

“Meryl Hawkins.”

“Đúng rồi. Vụ này được đưa tin suốt. Cái vụ thảm sát nhiều năm về trước đã phủ bóng tối lên thành phố này, tôi dám chắc với anh như thế. Và bây giờ anh nói ông ta vô tội sao?”

Decker để ý thấy Jenny Marks giật mình trước lời nhận xét của cha mình. “Sao thế?” Anh hỏi cô ta.

“Rachel từng nói như thế.”

“Khi nào?”

“Lần cuối cùng tôi nói chuyện với chị ấy. Chúng tôi thảo luận chuyện kinh doanh và rồi chị ấy nói ra một câu.”

“Câu gì?”

“Thật sự rất lạ.” Cô ta ngừng để nhớ lại. “Gì đó liên quan đến tội lỗi và bóng tối nhiều năm .”

Những tội lỗi xưa kia phủ bóng tối suốt nhiều năm 1 chăng?” Lancaster nói, chị đang chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện này.

1. Những tội lỗi xưa kia phủ bóng tối suốt nhiều năm (Old sins cast long shadows) là một thành ngữ tiếng Anh cổ, ngụ ý là những sai lầm từ rất lâu về trước sau này sẽ quay lại gây ảnh hưởng đến hiện tại.

Jenny chỉ tay vào chị. “Phải, chính xác. Những tội lỗi xưa kia phủ bóng tối suốt nhiều năm.”

Lancaster nói, “Nghe như một câu lấy ra từ tiểu thuyết trinh thám của Anh.”

Decker bắt gặp ánh mắt Marks. Anh nói, “Sự thật với các sắc thái khác nhau.”

“Sao cơ?” Marks hỏi.

“Là một điều nữa mà Rachel từng nói với một người khác. Ông có biết chút gì về lai lịch của David Katz không?”

“Ồ, tôi có kiểm tra lai lịch anh ta khi chúng tôi thảo luận một vài thương vụ với nhau. Thương thảo không đến đâu vì anh ta bị sát hại. Lý lịch của anh ta có vẻ không có vấn đề gì.”

“Ông kiểm tra xa đến đâu?”

“Ừm, không chắc lắm. George?” Ông ta nhìn người đàn ông ngồi bên phải Lancaster. Anh ta nhỏ nhắn, người cũng mảnh khảnh, với mái tóc thưa sẫm màu và một gương mặt gai góc.

George nói, “Chúng tôi thường tìm hiểu tình hình tài chính của đối tác trong khoảng năm năm đổ lại. Tôi không phải là người trực tiếp tìm hiểu lí lịch của ông Katz, nhưng quy trình thông thường là thế.”

“Năm năm,” Decker nói, thật ra là tự nói với mình.

“Anh nghĩ thế đã đủ xa chưa?” Marks hỏi.

“Hiển nhiên là chưa,” Decker đáp.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »