Chuộc Tội

Lượt đọc: 12367 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

CÔ TA KHÔNG VUI VẺ CHÚT NÀO khi gặp lại anh.

“Tôi sắp phải đi rồi,” Mitzi Gardiner nói vọng ra từ sau cánh cửa đã hẻ mở một phần của ngôi nhà khang trang.

Phong cách ăn mặc không chê vào đâu được, một chiếc váy dài xếp li, tất da chân và đôi giày đế thấp. Chiếc áo sơmi trắng để bung cúc cổ. Trên cổ là vòng ngọc trai nhỏ. Cô ta mặc một chiếc áo khoác sẫm màu, ngắn đến thắt lưng, khoác ngoài áo sơmi. Mái tóc không có một lọn nào chĩa ra. Lớp trang điểm và màu son được tô một cách chuyên nghiệp. Trông cô ta có thể chủ trì cả một cuộc họp ban giám đốc tại một công ty trong danh sách Fortune 500 cũng nên.

“Chúng tôi có thể đợi hoặc quay lại vào lúc khác,” Decker nói, một lần nữa anh lại bị choáng ngợp bởi sự đổi khác quá lớn của cô từ một kẻ nghiện thuốc hốc hác và yếu ớt triền miên. “Nhưng nếu cô có thể dành thời gian ngay bây giờ thì sẽ không quá lâu đâu.”

Cô nhìn anh rồi nhìn Mars, người đang mỉm cười rạng rỡ với cô.

Cô nhíu mày và quay ra nhìn đồng hồ đeo tay. “Tôi có thể cho các anh năm phút.”

Cô dẫn họ vào nhà, tới phòng thư viện toàn sách kiền sách. Cô đóng cánh cửa phía sau lại và chỉ vào chỗ ngồi. Hai người đàn ông nhanh chóng ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ.

Cô ngồi đối diện với họ.

“Sao?” Cô vừa nói vừa nhìn anh chằm chằm.

Anh đáp lại, “Cảm ơn cô đã đồng ý gặp gỡ chúng tôi.”

“Năm phút,” cô nói. “Sau đó tôi còn có cuộc họp cần có mặt. Một cuộc họp quan trọng.”

Decker hắng giọng. Việc chất vấn sẽ phải diễn ra một cách khéo léo. Khó khăn biết bao vì phương thức giải quyết yêu thích nhất của anh là đặt ra một loạt các câu hỏi để bắt thóp kẻ tình nghi.

“Chúng tôi đang lần theo vài đầu mối, hiện chúng tôi có suy nghĩ rằng cha cô có thể đã bị gài bẫy.”

Gardiner ngồi ngả ra sau và lạnh lùng nhìn anh. “Anh cũng đã bóng gió như vậy trong lần viếng thăm trước. Tôi đã nói rằng anh đang rung nhầm cây, dọa nhầm khỉ, nếu anh còn nhớ.”

“Nhân tiện, sau khi nói chuyện với cô, tôi rời khỏi đây để lái xe về Burlington thì có người đã cố giết tôi.”

Cô ngồi thẳng người lên, trông thực sự bị sốc. “Tôi hi vọng anh không nghĩ rằng tôi có liên quan gì tới việc đó.”

“Không, không một chút nào. Tôi chỉ muốn cho cô biết bởi vì có thể cô sẽ muốn cảnh giác hơn.”

“Cảm ơn anh đã cảnh báo. Nhưng tôi hay mang súng theo người mỗi khi ra ngoài.”

“Thật ư, sao lại thế?”

“Bởi tôi giàu, thưa Đặc vụ Decker. Những người không giàu thì sẽ muốn cướp lấy nhiều thứ của người giàu. Tôi biết điều đó rõ hơn hầu hết mọi người vì tôi đã từng như thế.”

“Cô đã từng gặp qua tình huống như thế ư?”

“Tôi không nghĩ việc đó có liên quan gì đến quá trình điều tra của anh cả.” Cô gõ ngón tay lên mặt đồng hồ. “Thời gian cho phép anh chất vấn tôi đang dần cạn đấy.”

Decker tức tốc vào đề. “Có sai lệch thời gian quan trọng trong vụ án xảy ra mười ba năm trước. Điểm đó đã thay đổi cách hiểu của tôi về vụ án này.”

“Sai lệch thời gian là gì? Và tại sao hồi đó không có người nào nhận ra vậy?”

“Nó đã bị lơ là. Nhưng thời gian tử vong của các nạn nhân và thời gian của cú điện thoại gọi đến 911 không trùng khớp nhau.”

Cô ngồi dựa người ra sau. “Được rồi. anh nói sao thì tôi biết vậy. Nhưng tại sao tình tiết đó lại khiến anh đến gặp tôi.”

“Cha cô có các vết cào trên cánh tay. Phía cảnh sát kết luận rằng các vết cào đó bị gây ra bởi Abigail Richards chiến đầu vì mạng sống của mình trong khi cha cô siết cổ cô bé.”

“Chúng ta có phải nói chi tiết chuyện này không?” Cô khó chịu hỏi.

“Khi cha cô bị bắt, ông ấy đang mặc một chiếc áo sơmi dài tay, bên ngoài có áo khoác.”

“Thì sao?”

“Nếu ông ấy mặc như thế trong lúc tấn công A bigail vài tiếng trước đó, thì làm thế nào cô bé có thể cào xước cánh tay ông ấy và dính được DNA vào móng tay chứ? Dù cho bằng cách nào đó cô bé đã cào được vài vết xước đi chăng nữa, thì móng tay cô bé sẽ không thể nào đâm thủng được lớp quần áo của ông ấy. Không thể nào có khả năng lưu lại DNA được.”

“Tôi không phải là thanh tra, vì vậy tôi không biết. Có thể cha tôi đã thay quần áo trong khoảng thời gian sau khi tấn công và trước khi bị bắt.”

“Nhưng ông ấy đã không về nhà.”

“Tôi không chắc. Trước tôi đã nói rồi, lúc đó tôi đang rất phê thuốc.”

“Đêm đó trời vừa mưa vừa lạnh. Tôi không nghĩ ông ấy sẽ mặc áo sơmi cộc tay.”

Gardiner nhìn xuống đồng hồ. “Được rồi, nhưng thế không phải đang nói ngoài lề sao? DNA của ông ấy được tìm thấy dưới móng tay cô bé mà. Kết quả xác minh được đưa ra trong phiên xét xử.”

“Thế nên nó dẫn tôi đến một câu hỏi. Cô có thể nghĩ đến người nào sẽ muốn gài bẫy đổ tội cho cha cô không?”

“Gài bẫy đổ tội? Bằng cách nào? Bằng cách giết bốn người mà ông ấy thậm chí còn không quen ư? Bằng cách đặt dấu vân tay và DNA của ông ấy ở hiện trường vụ án ư? Cha tôi không phải người có tầm quan trọng đến thế, Đặc vụ Decker. Sao lại có người lãng phí thời gian đổ tội cho ông ấy làm gì?”

“Tôi sẽ hiểu câu trả lời là không?”

Cô không buồn đáp lại.

“Cha cô đã khai rằng những vết xước trên cánh tay ông là do bị ngã, chứ không phải do móng tay của Abigail.”

“Nhưng xin nhắc lại, DNA của ông ấy được tìm thấy dưới lớp móng tay. Thế vẫn chưa đủ kết luận sao?”

“Chúng tôi cũng nghĩ rằng nếu cha cô thực sự vô tội, ông ấy có thể đã kháng cáo biết bao nhiêu lần, lôi kéo nhiều người khác. Ví dụ, ông ấy có thể nói rằng có người đã cào lên cánh tay ông. Rằng người đó đã lấy DNA của ông từ trong móng tay của mình để đặt vào trong móng tay của Abigail.”

Decker hơi ngả người về sau. Đây chính là khoảnh khắc sự thật được tiết lộ. Gardiner đủ sắc sảo để nhận ra những hàm ý trong câu hỏi này, anh biết chắc là vậy.

Thế nhưng câu trả lời của cô làm anh kinh ngạc. “Sau khi cha tôi mất việc, ông bắt đầu qua lại với đám vô lại rất nhiều, Đặc vụ Decker.”

“Chi tiết này chưa bao giờ được công bố tại phiên tòa.”

“Hầy, ông ấy thực sự là như thế. Ông ấy tha thiết cần có tiền. có khi ông ấy bắt đầu phạm nhiều tội rồi nhưng chưa bao giờ bị bắt cho đến khi xảy ra vụ giết người. như tôi đã nói với anh trước đây, ông ấy sẽ làm bất cứ thứ gì có thể để lấy được tiền cho trả cho các loại thuốc giảm đau cho mẹ tôi. Thế nên có thể ông ấy đã đánh nhau và thế là bị thương. Chắc chắn ông ấy sẽ không kể với ai chuyện đó, bởi vì ông ấy sợ rằng kể ra tất cả có thể đổ hết tội lỗi lên ông, hoặc sẽ có người có thể làm hại ông nếu ông nói chuyện đó với chính quyền.”

Mars nói một cách ngờ vực, “Ông ấy đang bị xét xử vì tội giết người. còn có tình huống nào có thể ngàn cân treo sợi tóc hơn thế nữa chứ?”

Gardiner thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn anh. Cô vẫn chỉ nhìn Decker. “Có lẽ ông ấy đang cố gắng bảo vệ mẹ tôi và tôi. Nếu ông ấy khai ra thì ‘bè lũ’ của ông ấy có thể hãm hại mẹ con tôi.”

Đó là khoảnh khắc Decker nhận ra anh đã thực sự đánh giá Mitzi Gardiner quá thấp.

“Đúng là một giả thuyết thú vị,” anh nói.

“Thật ư?” Cô hỏi. “Tôi lại nghĩ đây là giả thuyết duy nhất phù hợp với câu hỏi của anh chứ.” Cô lại quay xuống nhìn đồng hồ. “Được rồi, hết thời gian.”

“Vậy nếu chúng tôi cần hỏi thêm vài câu thì sao?” Decker nói.

“Anh có thể hỏi người khác để có lời giải đáp.”

Cô bước ra khỏi phòng, bỏ lại họ ở đó.

Một lúc sau, họ nghe thấy tiếng cửa mở rồi đóng lại. Sau đó, cửa garage ồ ồ quay ngược lên trên, một chiếc xe hơi vọt ra. Nhìn từ phía cửa sổ, hai người họ nhìn thấy cô ta lái chiếc xe Porsche SUV màu bạc ra thẳng cánh cổng. Cánh cổng mở ra, vài tích tắc sau, cô biến mất.

“Thưa hai ngài?”

Họ quay người ra thì trông thấy một phụ nữ mặc đồng phục hầu gái. “Bà Gardiner bảo tôi tiễn hai vị ra về.”

Khi hai người rời khỏi căn nhà đó, Mars nói, “Chúng ta vừa bị thua một trận sấp mặt phải không?”

“Phải, đúng rồi đấy.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »