Chuộc Tội

Lượt đọc: 12375 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38

DECKER ĐANG Ở TRONG NHÀ XÁC, trước mắt anh lại là một thi thể nữa.

Cô ta trông như đang ngủ, chứ không phải đã chết.

“Thực tình là số lượng thi thể đang nhiều dần lên đấy,” bác sĩ pháp y nói khi ông phủ lại tấm khăn lên Susan Richards.

“Nguyên nhân tử vong là gì?”

“Phỏng đoán hiện thời của tôi là dùng thuốc quá liều. Phụ nữ thường dùng cách sử dụng thuốc quá liều khi có ý định tự sát. Đàn ông thì thích dùng súng bắn vỡ đầu hơn.”

Richards được một công nhân xây dựng tìm thấy trong một căn nhà bỏ hoang. Anh ta đang làm việc gần đó thì ngửi thấy có mùi bất thường.

“Thời gian tử vong thì sao?” Decker hỏi.

“Xác không còn cứng nữa, nghĩa là cô ta đã chế khá lâu rồi. Lát nữa tôi sẽ ước lượng khoảng thời gian chính xác hơn.”

“Có khi nào thời gian tử vong của cô ta gần với thời gian mất tích không?”

Vị bác sĩ quan sát thi thể và xoa cằm. “Phải rồi, thật ra, rất có thể là như thế.”

Decker đã được thông báo và biết rằng chiếc vali được nhìn thấy bỏ vào xe không xuất hiện cùng thi thể.

“Có thể tìm thấy lọ thuốc nào cạnh cô ta không? Hoặc là thư tuyệt mệnh.

Vị bác sĩ lắc đầu. “Cả hai đều không.”

Cửa mở, Blake Natty đi vào, trông nhăn nhó và rầu rĩ. Anh ta bâng quơ nhìn thi thể của Susan Richards. “Vậy là cô ta tự sát sao?” Anh ta nói.

“Chưa khẳng định được,” Decker đáp.

Natty nói, “Ừm, nếu đúng là cô ta tự sát, chúng ta biết lí do: Cô ta đã sát hại Hawkins.”

“Nếu đúng là cô ta sát hại ông ấy, vậy thì cô ta đã giết lầm người,” Decker nói.

Natty xua tay. “Đó là giả thiết của anh.”

“Giờ không chỉ là giả thiết nữa rồi,” Decker đáp. Anh giải thích về bảng công tắc đèn tại căn nhà của gia đình Richards. “Và chúng trét vết máu của Katz lên công tắc nhằm thu hút sự chú ý của chúng ta và từ đó phát hiện ra dấu vân tay.”

“Anh nghĩ dấu vân tay và cái bảng công tắc đó từ đâu mà có?”

“Cách dễ nhất có lẽ là lấy từ nhà Hawkins. Tôi nghĩ chúng không vấy máu của Katz lên dấu vân tay bởi như thế có thể làm mờ các đường vân.”

“Thế còn mẫu DNA dưới móng tay của cô con gái thì sao?” Natty hỏi.

“Chúng lựa chọn cô bé bởi vì về thể hình cô bé nhỏ và yếu hơn những người khác. Chúng cần một kịch bản hợp lý để DNA dính được vào móng tay của cô bé. Vật lộn trong lúc bị siết cổ là hoàn toàn phù hợp với mục đích này.”

“Nhưng Decker,” vị bác sĩ pháp y nói, “Sau khi biết anh đang xét lại vụ án này, tôi đã lục tìm và xem lại hồ sơ. Nếu có ai đó cào Hawkins và sau đó chuyển những gì ở dưới móng tay của ông ta sang móng tay của Abigail Richards, anh có thể sẽ phát hiện ra cả DNA của người đó nữa.”

“Nếu người khác đó là một người trong gia đình, vậy có gì khác biệt không?” Decker hỏi, dù anh đã biết câu trả lời.

“Ồ, tất nhiên là có. DNA của nhân loại giống nhau đến 99,9%. Nhưng một phần mười còn lại thì rất khác nhau, trừ phi anh là đơn hợp tử hay còn gọi là sinh đôi cùng trứng. Nhưng kết quả xét nghiệm từ mẫu móng tay của Abigail có lẽ sẽ không nhận ra có mẫu DNA của một bên thứ ba, nếu người đó là người thân của Hawkins. Họ sẽ phải tiến hành thêm một số bước nữa. Thật ra, họ sẽ phải qua thêm nhiều bước để kiểm tra liệu có một bên thứ ba làm sai lệch kết quả hay không, bất luận có phải là người thân hay không?”

Natty nhìn Decker. “Anh đang muốn nói tới người thân nào?”

“Thực tế chỉ có thể là một người duy nhất: con gái ông ấy, Mitzi.”

“Tại sao cô ta phải gài bẫy ông già mình chứ?” Natty hỏi.

“Tôi không biết.” Anh nhìn sang bác sĩ pháp y. “Chúng ta có còn mẫu nào để đem đi xét nghiệm thêm không? Để xem liệu có phải DNA của Mitzi hay một bên thứ ba nào khác đã làm sai lệch kết quả. Tôi đã nhờ anh kiểm tra rồi.”

Bác sĩ pháp y gật đầu. “Tôi đã kiểm tra. Vẫn còn một ít mẫu. Tôi đang nhờ một chuyên gia ở Cincinnati, ở đó họ có thiết bị và quy trình tốt hơn để thực hiện các xét nghiệm tinh vi hơn. Họ có thể phân biệt được mẫu DNA giữa cha và con gái, cũng có thể xác minh được có hay không có sự hiện diện của một bên thứ ba. Nhưng sẽ cần một chút thời gian.”

“Hãy báo cho tôi biết ngay khi có kết quả nhé.”

“Anh thực sự nghĩ là con gái ông ta có liên quan sao?” Natty hỏi.

“Nếu đúng là cô ta, chúng ta sẽ giải thích được tại sao vũ khí giết người lại được tìm thấy ở tấm ván phía sau bức tường trong tủ quần áo của ông ấy. Tôi vừa mới đọc lại báo cáo của đội tìm kiếm khi họ lục soát nhà Hawkins. Họ viết rằng chính Mitzi đã khiến họ chú ý tới một vài vết không bằng phẳng trên tường. Họ không hỏi lí do vì sao cô ta biết về nó.”

“Thế anh có định hỏi cô ta về việc này không?” Natty nói.

“Tôi nghĩ nếu tôi mà quay lại chỗ đó thêm lần nữa, cô ta sẽ gọi luật sư mất. mà có khi là gọi rồi. giờ đây cô ta đã trót lọt rồi, hoặc cô ta nghĩ thế.”

Decker nhìn lại thi thể của Susan Richards. Anh nhắm mắt và nghĩ lại về điều mà một nhân chứng đã nói với anh. Anh nhịp nhàng tải thông tin xuống từ đám mây, xếp từng lớp từng lớp thông tin lên lời nói của nhân chứng. Cho tới khi có một điểm bất hợp lí xuất hiện. Đúng ra mà nói, điểm này rất nổi bật, giống như một bóng đèn đỏ đang nhấp nháy vậy.

Natty nói, “Thế nào, anh nghĩ cô ta không tự sát à?”

Decker mở mắt. “Tôi khác chắc là không phải.”

“Sao lại thế?”

“Bởi vì tôi nghĩ lúc rời khỏi căn nhà, cô ta đã chết rồi.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »