Chuộc Tội

Lượt đọc: 12374 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

MARS NHÌN DECKER VỚI VẺ khó hiểu. “Chờ chút, anh đang nói là anh ta không hề lái xe tới đây sao?”

“Xe của anh ta được lái tới đây, chắc chắn là thế, nhưng đâu có ai nói anh ta là người cầm lái? Bấy lâu nay là chúng ta cho rằng người lái là anh ta. Tôi nghĩ có thể anh ta đã bất tỉnh nằm trong cốp hoặc bị vứt ở ghế sau, rồi kẻ giết người hoặc những kẻ giết người đã lái xe đưa anh ta tới đây. Hàng xóm chỉ nhìn thấy chiếc xe, không thấy người lái. Họ không quen biết với Katz, thế nên kể cả nếu có nhìn thấy rõ mặt, họ cũng không thể nào xác định người cầm lái có phải anh ta hay không.”

Mars nói, “Và điều đó lý giải vì sao chúng đậu xe ở đằng sau và đi vào trong theo đường đó.”

“Đúng thế, chính xác là chúng không thể đưa Katz lúc này đã bất tỉnh vào trong nhà bằng cửa trước. Đồng thời giả thuyết này cũng lý giải được dấu vân tay từ bàn tay trái của anh ta trên chai bia. Chúng đã ấn tay của anh ta lên đó. Có thể chúng không hay biết anh ta thuận tay phải hay tay trái. Chúng chỉ muốn dàn dựng như thể anh ta đã tự nguyện tìm đến đây và đang thưởng thức một chai bia đến khi có người nổ súng bắn anh ta.”

“Nhưng anh đã nói là có một ít bia trong dạ dày anh ta.”

“Có thể chúng đã sốc cho anh ta tỉnh lại và bắt anh ta uống một chút, hoặc chúng rót vào họng trong lúc anh ta bất tỉnh. như thế cũng lý giải việc không có dấu vết của chiếc xe nào khác cũng như không có dấu vết của mưa do những kẻ giết người mang vào trong nhà. Chúng đã ở bên trong căn nhà trước khi cơn mưa trút xuống, không phải bởi vì chúng có mặt trong này trước khi Katz tới như anh suy đoán, mà bởi vì chúng có mặt trong này trước khi Katz tới như anh suy đoán, mà bởi vì chúng tới đây cùng với anh ta. Chúng rời khỏi căn nhà sau khi cơn mưa bắt đầu và do đó không để lại dấu vết nào của cơn mưa ở trong nhà.”

“Với lại nếu chúng rời đi từ phía sau mà bằng cách đi bộ, cơn mưa sẽ che đậy tất cả những dấu chân của bọn chúng.”

Decker gật đầu. “Và tôi đã bỏ qua tất cả những điều đó do thứ này.”

Anh dẫn Mars quay trở vào trong phòng khách và chỉ tay lên công tắc đèn trên tường. “Đó là nơi chúng tôi tìm được dấu vân tay. Tôi chỉ chú ý vào nói bởi vì có một đốm máu trên bảng công tắc đèn. Trên đó không có dấu vân tay, trông như thể có ai đó đã dùng cánh tay hoặc bàn tay chùi qua nó hay đại loại vậy. Nhưng ngay khi nhìn thấy vết máu, tôi đã yêu cầu kiểm tra dấu vân tay, rồi tìm ra được thật. dấu vân tay đó hoàn toàn trùng khớp với Hawkins. Quá đủ để anh đem ra làm bằng chứng trước tòa. Đúng là một phát ăn ngay. Ông ấy nói chưa từng đến đó, nhưng làm sau dấu vân tay lại xuất hiện tại đó trừ phi đêm ấy ông đã tới đó thật. điều đó chứng tỏ ông ấy đang nói dối, nên chi tiết này gần như đã định đoạt số phận của ông. Chi tiết đó và cả vết tích DNA dưới móng tay của A bigail nữa.”

“Thế mà anh nói làm giả dấu vân tay khó lắm.”

“Đúng thế. Nhưng để làm giả rất giống thật, anh cần phải có một số kiến thức về pháp y và cần sử dụng đến một số thiết bị đặc biệt cho một quy trình nhiều bước, và kể cả có đầy đủ tất cả những thứ trên, vẫn có thể xảy ra rất nhiều sai sót khác nhau.”

“Chết tiệt, tôi không biết lại phức tạp đến thế.”

“Chắc hẳn anh chưa từng xem qua CSI rồi.”

“Hầu hết quãng thời gian qua tôi ngồi trong tù mà Decker. Vì những lí do rất hiển nhiên mà CSI không phải là một chương trình phổ biến của các tù nhân.”

“Chưa kể là tôi rất tin tưởng vào chuyên gia đã kết luận rằng dấu vân tay của Hawkins là thật.”

“Vậy chắc chắn Hawkins đã tới đây, không thể nào khác được.”

Decker không nghe nữa. Mắt anh đang nhìn chết trân vào bảng công tắc. Rồi sau đó anh chạy ngược vào trong bếp và nhìn công tắc đèn trong đó. Một lúc sau anh vội vã chạy vào một căn phòng khác và có hành động tương tự. Mars chạy theo anh tới tất cả các phòng cùng vẻ hoang mang trên mặt.”

“Decker, anh ổn chứ?”

Decker quay trở lại phòng khách, thò tay vài trong túi, rút ra một cây dao gấp đa năng Thụy Sĩ. Anh mở lấy đầu tua vít.

“Chắc chắn trăm phần trăm bảng công tắc này vẫn là bảng công tắc trên tường đêm hôm đó.”

“Ừ, rồi sao?”

“Nó khác với các bảng công tắc ở những phòng khác.”

Decker tháo vít bảng công tắc đó và lấy nó ra khỏi tường. Bên dưới lộ ra vết hằn của một hình chữ nhất nhỏ hơn.

“Anh thấy chưa, Melvin?”

Mars nhìn anh. “Có, nhưng thế nghĩa là sao?”

“Bảng công tắc gốc nhỏ hơn. Có đường rìa giữa phần tường sơn màu và những gì bên dưới bảng công tắc. Anh sẽ thấy nước sơn đã phai màu do tiếp xúc với ánh sáng suốt nhiều năm. Chúng cần một bảng công tắc cùng kích cỡ hoặc lớn hơn để che đi.”

“Chờ chút đã nào, anh đang nói là có ai đó lấy đi cái bảng công tắc có dấu vân tay của Hawkins, mang nó tới đây rồi thay thế cái bảng cũ sao?”

“Phải.”

“Chết tiệt.”

“Đó là cách để dấu vân tay thật của ông ấy xuất hiện trên bề mặt nguyên gốc. Đó là lí do mà chuyên gia của tôi khẳng định chắc chắn dấu vân tay không phải giả mạo.” Anh dừng lại. “Chính xác thì nó là dấu vân tay ngụy tạo. Bọn chúng đem dấu vân tay tới hiện trường, nhưng theo cách nằm ngoài khả năng gây nghi ngờ. Một cái ly hay một thứ gì khác xuất hiện ở hiện trường rất có thể là được đặt vào đó. Nhưng còn bảng công tắc đèn thì sao? Nó có vẻ là một phần của ngôi nhà. Không thể di chuyển được. Nhưng sự thật không phải thế. Thật ra, chỉ cần hai con ốc mà thôi. Giống như tôi vừa mới tháo ra ấy.”

“Kẻ nào đó đã tốn rất nhiều công sức để đổ tội cho ông ấy.”

“Điều đó có nghĩa động cơ phải khá là nghiêm trọng. Nhưng không phải là nhằm vào Meryl Hawkins. Ông ấy chỉ là một con tốt thí. Ai cũng có thể trở thành con tốt thí này. Nhưng bọn chúng chọn ông ấy vì rất nhiều lí do. Và điều đó cho thấy vụ giết người ở đây không phải là hệ quả của một vụ trộm cắp ngẫu nhiên vượt tầm kiểm soát của một tên trộm. Trọng điểm bây giờ nên tập trung vào các nạn nhân. Là kẻ nào muốn họ phải chết?”

“Ừm, có bốn nạn nhân tất cả. Tôi đoán chúng ta có thể loại trừ hai đứa trẻ. Tôi không nghĩ lại có đứa học sinh cấp ba nào bị tổn thương đến mức gây ra chuyện này.”

Decker gật đầu. “Vậy là còn David Katz và Don Richards. Một trong hai hoặc cả hai.”

“Anh nói rằng họ làm ăn với nhau. Katz là doanh nhân còn Richards là nhân viên ngân hàng.”

“Đúng thế.”

“Họ có phải là bạn bè không?”

“Theo chúng tôi tìm hiểu thì không. Rachel Katz cũng nói vậy. Vợ chồng Richards lớn tuổi hơn và có con, còn cặp kia thì không. Thêm nữa là cả hai người họ đều quá bận rộn với công việc để có thể kết bạn kiểu đó, chí ít thì đó là những gì mà cô ta nói với tôi.”

“Có ai trong số hai người vợ nói vì sao Katz lại tới đây vào đêm hôm đó không?”

“Cả hai người đều không biết là anh ta tới đây. Nhưng nhắc lại, đó là lời họ nói. Không có gì chắc chắn là họ nói thật.”

“Vậy là Katz đột ngột ghé qua sao?”

“Có một cuộc gọi từ điện thoại di động của Katz tới điện thoại của Richards một ngày trước đó. Có thể họ đặt lịch hẹn gặp nhau vào lúc đó.”

“Katz là người gọi cho Richards, nên có thể anh ta là người đề xuất gặp mặt chăng?”

“Có thể là như thế, đúng vậy,” Decker đồng tình. “Nhưng kể cả là Katz gọi cho Richards, điều đó cũng không có nghĩa là anh ta đề nghị gặp mặt. Có thể anh ta chỉ vô tình gọi vu vơ thôi và rồi sau đó Richards đề nghị anh ta ghé qua.”

“Khi anh ta biết vợ mình sẽ đi ra ngoài - đó có phải là một chi tiết quan trọng không?” Mars hỏi.

“Có thể rất quan trọng đấy, đặc biệt là nếu xem xét tình hình hiện tại, Susan Richards đã mất tích.

Mars nói, “Ừm, Richards làm việc ở ngân hàng. Có thể có điều gì mờ ám đang diễn ra ở đó và anh ta muốn hỏi ý kiến Katz.”

“Và rồi có kẻ nào đó tới đây và sát hại họ. Sát hại luôn cả hai đứa trẻ nữa bởi vì có thể chúng đã chứng kiến tất cả. Nhưng như thế sẽ khá mạo hiểm. Tại sao không sát hại mục tiêu khi họ chỉ có một mình, không phải trong một căn nhà đầy người?”

“Có thể chúng đang rất cuống và lo sợ sẽ có ai đó phát giác ra chuyện chúng đang làm.”

Decker đau đớn nhìn cái bảng công tắc. “Nó chỉ là một khác biệt rất nhỏ, nhưng lẽ ra lúc trước tôi phải chú ý tới.”

“Chúng đã thao túng anh và tất cả những người khác.”

“Sai lầm sơ đẳng. Tôi đã tự suy diễn những điều đáng ra tôi không nên suy diễn.”

“Nhưng giờ anh đã nhận ra mọi chuyện và có cơ hội để sửa sai mà. Giống như anh đã làm với tôi. Anh đã cho tôi một cơ hội khác.”

“Anh đang khoan dung cho tôi nhiều quá rồi.”

“Ồ, đôi lúc bạn bè cần phải làm thế. Nhưng có lúc họ cũng phải thúc vào đít anh nữa. Tin tôi đi, khi nào cần tôi sẽ làm.”

“Tôi chẳng mong gì hơn, Melvin ạ.”

Điện thoại của Decker đổ chuông. Anh bắt máy. Đội trưởng Miller nói.

“Tìm thấy Susan Richards rồi.”

“Ở đâu thế?”

“Cách đây hai thành phố.”

“Ông đang đưa cô ta về à?”

“Ừ. Bằng xe chở xác. Cô ta tự sát rồi, Amos ạ.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »