Chuộc Tội

Lượt đọc: 12368 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

CHÍNH XÁC SÁU GIỜ BA MƯƠI PHÚT, Decker và Mars tiến xe vào căn nhà cũ của gia đình Richards. Decker đưa xe vào khu đậu đằng sau ngôi nhà và họ ra khỏi xe. Trời vẫn chưa mưa, nhưng dự báo nói sẽ bắt đầu sớm thôi, mây đen đang kéo đến càng khẳng định điều đó.

Mars nhìn căn nhà cũ. “Vậy đây là nơi toàn bộ sự việc đó xảy ra? Và cũng là nơi anh bắt đầu sự nghiệp thanh tra án mạng sao?”

“Có vẻ như là một khởi đầu không mấy may mắn,” Decker đưa ra lời nhận xét trong ủ rũ.

“Này, đó là lần đầu tiên của anh mà. Anh nghĩ lần đầu tiên tôi chạy bóng cho đội Texas cũng tốt như lần gần nhất hay sao? Ai cũng học hỏi từ những sai lầm cả Decker à, anh biết mà.”

“Ồ, tôi đã mắc nhiều lỗi sai trong vụ này để phải ôm hối hận cả đời.”

Anh dẫn Mars tới cánh cửa ngách. Theo phỏng đó, David Katz đi vào nhà bằng cánh cửa này. Decker có chìa khóa do Natty đưa cho. Anh mở khóa cửa và bước vào gian phòng chứa các máy móc tiện ích trong nhà. Tiến lên vài bậc cầu thang là bếp.

“Vậy là chúng ta tới đây để xem lại một lượt hiện trường vụ án à?” Mars nói.

Decker không trả lời ngay. Anh liếc nhìn xung quanh căn phòng nhỏ. thiết bị sưởi, điều hòa và thông gió, cũng như các đường dây nhợ cho máy giặt và máy sấy, vẫn ở trong đây.

“Tại sao Katz lại đậu xe ở đây để đi vào nhà nhỉ?” Anh đang tự hỏi mình điều này là chính chứ không phải nói với Mars.

“Ừm, có thể anh ta vẫn luôn luôn vào nhà bằng cách đó.”

“Không có dữ liệu nào về việc trước đó anh ta từng đến nơi này.”

Mars nhìn quanh căn phòng. “Ồ, vậy thì tôi nghĩ khá là lạ đấy. tại sao lại vào từ đây thay vì đi qua cửa chính?”

Họ bước lên cầu thang và đi vào bếp.

“Anh nghĩ có thể là nhà Richards đã bảo anh ta đi vào từ đường đó không?”

“Tôi không thể khẳng định được,” Decker đáp. “Tôi không biết là ai đã sắp xếp cuộc gặp hay lí do gặp là gì. Thậm chí cũng không biết liệu đó là một cuộc gặp nghiêm túc hay chỉ đại loại là kiểu gặp nhau để mà chém gió không thôi.”

Họ đi tới vị trí David Katz bị bắn gục.

“Anh ta ngã gục tại đây và chai bia mà anh ta đang uống dở rơi xuống đất nhưng không vỡ.”

“Được rồi. Còn Don Richards bị bắn...”

Decker giơ một tay lên. Anh vừa mới tải một thông tin từ “đám mây” trong đầu mình xuống và đang thấy nó thiếu hợp lý.

“Sao thế?’ Mars nói, anh đã từng thấy vẻ mặt này của Decker trước đây.

“Có hai điều. Chai bia đã uống gần hết khi nó rơi xuống đất.”

“Làm sao anh biết?”

“Dấu vết tràn đổ và lượng bia đọng lại trên sàn.”

“Có khi có chút bia bị khô đi chăng?”

“Chúng tôi có cân nhắc khả năng đó rồi.”

“Được rồi, vậy là số bia còn thiếu đã bị anh ta uống rồi.”

Decker lắc đầu. “Dạ dày của anh ta gần như không có bia khi được giải phẫu.”

“Thế thì thật vô lý. Còn điểm thứ hai là gì?”

Decker nhắm mắt lại và ngẫm nghĩ trong đầu hai hình ảnh.

“Katz thuận tay phải. Dấu vân tay tìm được trên chai bia là từ tay trái của anh ta.”

“Chà, thế thì lạ thật đấy. Hồi đó anh không nhận ra điều này sao?”

“Có, thật ra là tôi có nhận ra. Nhưng tôi không cảm thấy nó có gì quan trọng bởi vì đôi khi anh vẫn cầm đồ uống bằng tay không thuận. Tất cả chúng ta đều làm như thế.”

“Nhưng giờ thì sao?”

“Nhưng giờ tôi đang cân nhắc tất cả những chỗ có vẻ không ăn khớp.”

“Thế nó nói cho anh biết điều gì, khi nhìn nhận theo hướng đó?”

“Nó nói rằng có thể đã có kẻ nào đó ấn tay anh ta vào chai bia sau khi anh ta đã chết, nhưng ấn nhầm tay.”

“Để làm như anh ta đang uống dở chai bia sao? Tại sao phải làm thế?”

“Tôi không biết.”

Mars nhìn Decler đầy lo lắng. “Gần như không tìm thấy bia trong dạ dày của anh ta, thế chẳng phải là một dấu hiệu đáng chú ý sao?”

“Đáng lẽ phải chú ý,” Decker thừa nhận. anh nhìn xuống sàn nhà. “Nhưng nếu không phải là Katz đã uống bia, vậy thì là ai uống?” Anh nhìn bồn rửa bát. “Có thể là bị đổ xuống kia.”

“Để làm như thể anh ta đã uống gần hết những gì có trong chai sao?”

“Nếu kế hoạch của chúng là vậy, tức là chúng không biết công tác khám nghiệm tử thi được tiến hành ra sao. Nhưng thế cũng chẳng thay đổi được gì khi mà tôi hoàn toàn bỏ qua chi tiết này, bởi vì tôi không đọc kỹ báo cáo giải phẫu.” Anh đấm nắm tay lên tường rồi di di vết rách trên da mà cú đấm đã gây ra. “Sự thật là, tất cả đã thay đổi khi chúng tôi tìm được dấu vân tay, Melvin ạ. Tôi thực sự nôn nóng muốn tóm được kẻ đã gây ra việc này. Dấu vân tay đó dẫn trực tiếp tới Meryl Hawkins. Tới thời điểm đó, không còn gì khác đáng quan tâm nữa.”

“Tôi hiểu, Decker ạ. Tôi biết anh muốn đay nghiến bản thân mãi về chuyện này, có thể anh có quyền làm như vậy. Nhưng anh đã có cơ hội sửa sai, thế nên hãy để cho đầu óc tỉnh táo, vứt bỏ hết cảm giác tội lỗi và tập trung đi nào. Tôi biết anh có thể làm được, anh bạn ạ.”

Decker hít thở vài hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. “Được rồi, vấn đề ở đây vẫn luôn là kẻ sát nhân hay những kẻ sát nhân đã vào đây bằng cách nào? Chắc chắn chúng phải đi bằng con đường độc đạo dẫn vào ngõ cụt này và vì vậy đi ngang qua những ngôi nhà khác. Thế mà không một ai nhìn thấy chúng. Không có dấu vết của một chiêc xe nào khác, mà đáng lẽ ra phải có.”

“Có khi chúng đi bộ chăng?”

“Chắc chắn chúng phải tới ngôi nhà này sau khi mưa đã trút. Ấy thế nhưng không có lấy một vết tích nào của trận mưa trong căn nhà. Có thể chúng đã lau dọn rất kĩ càng, nhưng không để lại dù chỉ là một vết tích ư?” Decker lắc đầu, vẻ hoài nghi. “Không thể có chuyện đó đâu.”

“Ừm, lỡ như những kẻ sát nhân đã ở trong nhà trước khi trận mưa bắt đầu thì sao? Sau đó chúng phục kích Katz khi anh ta tiến vào nhà. Rồi sát hại tất cả những người còn lại.”

Decker suy nghĩ về khả năng này. “Thế có nghĩa là chúng phải vào trong nhà khi trời còn sáng tỏ và không có cơn mưa che chắn cho chúng. Như thế ắt hẳn phải có ai đó nhìn thấy chúng đi trên đường.”

“Có thể chúng tiến vào căn nhà từ phía sau và không đi trên đường.”

“Và chờ nhiều giờ để sát hại tất cả mọi người ư? Tại sao phải làm thế?”

“Tôi không biết,” Mars thừa nhận. “Có thể chúng cố moi thông tin gì đó từ họ trước khi sát hại họ.”

“Đó cũng là một khả năng, Melvin ạ. Một khả năng rất đáng suy ngẫm đấy.”

“Vậy là chiếc xe duy nhất được tìm thấy ở đây là của Katz sao?”

“Đúng thế. Susan Richards có một chiếc ô tô và chiếc còn lại đang ở cửa hàng để...”

Decker đứng đờ người khi một hình ảnh nữa từ đám mây của anh được tải xuống và chồng lên hình ảnh cũ.

“Sao thế, Decker?” Mars hỏi.

Decker thoát khỏi cơn mơ màng và chậm rãi nói, “Don Richards và con trai anh ta, Frankie, bị bắn một phát vào ngực, cả hai phát đạn đều xuyên qua tim. Không có khả năng sống sót. Nhưng Katz thì khác. Anh ta bị bắn vào đầu, những hai phát. Vào thái dương và từ ssau gáy.” Anh nhìn sang Mars. “Tại sao lại như thế? Tại sao phải thay đổi kịch bản cho Katz?”

“Có thể anh ta đã phải vật lộn với chúng, hoặc anh ta bỏ chạy, và chúng buộc phải nổ súng vào đầu anh ta. Bắn vào sau gáy rồi sau đó bắn vào thái dương.”

“Trật tự của các thương tích thật ra là ngược lại. Trước tiên là vào thái dương, rồi sau đó là vào sau gáy. Phát đạn vào thái dương không nghi ngờ gì là phát đạn lấy mạng anh ta. Chắc hẳn anh ta đã ngã gục xuống sàn. Vậy tại sao lại phải nổ súng thêm lần nữa vào đầu khi chúng biết rõ anh ta đã chết?”

Mars lắc đầu. “Không hiểu nổi.”

“Abigail bị siết cổ, theo tôi nghĩ, bởi vì đó là cách hợp lý nhất để lưu lại DNA của Hawkins dưới móng tay cô bé. Nếu chúng giết cô bé theo cách đó vì mục đích này, vậy thì có thể cũng có một lí do tương tự đằng sau việc chúng nổ súng hai lần vào đầu Katz.”

“Nhưng mục đích đó là gì?”

Decker giờ tay vờ như một khẩu súng và đưa nó lên thái dương của mình. “Bùm. Anh ta ngã xuống. Chúng cúi xuống nhìn anh ta và, bùm, thêm một phát vào sau gáy.”

“Ừ, nhưng tại sao?”

Decker đứng thẳng người và nhìn vào bàn tay của mình. “Bởi vì chúng muốn che đậy một thứ gì đó mà phát súng ở thái dương chưa làm được.”

“Đó là gì?”

“Có thể là một vết thâm tím ở sau gáy.”

“Do đâu mà có?”

“Do anh ta đã bị đánh ngất. Trước khi được mang tới đây để bị giết chết.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »