VỊ THẨM PHÁN PHẢI CÚI XUỐNG đọc bản cáo trạng rồi ngước lên nhìn Amos Decker đang đứng phía sau bàn luật sư tới tận hai lần.
Còn ở bên kia bàn công tố là Elizabeth Bailey - một công tố viên kì cựu vốn quen biết Decker đã lâu. Hồi anh vẫn còn trong lực lượng cảnh sát, hai người đã cùng nhau xử lý hàng đống vụ kiện.
Phía sau khu vực hàng rào dành cho công chúng, chỉ có hai người: Blake Natty và Chánh thanh tra Peter Childress, một người đàn ông cao to đẫy đà, khoảng gần sáu mươi, mái tóc muối tiêu cắt ngắn cũn, khuôn mặt béo phị vừa rỗ vừa sần. Ông ta mặc một bộ âu phục màu sẫm, bên trong là áo sơmi trắng muốt phẳng lì, cravat sọc xanh trắng và khăn cài túi ngực màu trắng.
“Anh Decker?” Vị thẩm phán lên tiếng. Ông ta có vóc dáng nhỏ bé, khoảng gần bảy mươi tuổi, cổ gầy như sếu, mái tóc trắng dày trông đối lập hẳn với chiếc áo choàng sẫm màu. Ông ngắm nghía Decker thật lâu qua cặp kính gọng đen dày cộp. “Anh Amos Decker?”
“Vâng, thưa Thẩm phán Dickerson. Chính là tôi.”
“Cáo buộc cản trở tư pháp sao?” Ông Dickerson nói tiếp, mắt liếc nhìn vào bản luận tội. “Cản trở công cuộc điều tra của cảnh sát? Tôi cứ ngỡ anh thuộc lực lượng cảnh sát chứ nhỉ?”
“Tôi đã rời lực lượng để gia nhập FBI vài năm trước, nhưng tôi vẫn là cảnh sát tuyên thệ ở Burlington.”
Môi Dickerson mấp máy đọc những thông tin được ghi trân tờ giấy trước mặt. Sau đó ông tháo kính ra, đặt nó xuống, mười đầu ngón tay chạm nhau tạo thành hình như mái tháp, chằm chằm nhìn ủy viên công tố.
Cô ta đứng trân ra đó, trông khá bồn chồn.
“Cô Bailey, cô có thể giải thích cho tôi tình cảnh gì đang diễn ra được không?” Ông Dickerson yêu cầu.
Bailey khoảng bốn mươi tuổi, khung xương to. Tóc có màu vàng hoe nhưng chân tóc lại nâu. Cô mặc bộ âu phục màu be, áo sơmi trắng, kết hợp với dây chuyền cổ nhỏ. Bailey quắc mắt nhìn Natty trong vài giây. Sau đó cô hắng giọng, quay lại nhìn vị thẩm phán.
“Anh Decker bị buộc tội cản trở tu pháp và cản trở công cuộc điều tra của cảnh sát.”
Trong chốc lát ai cũng tưởng rằng cô sẽ nói thêm gì đó, nhưng cô Bailey vẫn mím chặt môi và không hề hé thêm nửa lời.
Ông Dickerson lộ vẻ lúng túng. “Vâng, điều đấy thì tôi biết. Tôi vừa mới đọc lớn lời cáo buộc trong văn bản này. Ý tôi là tôi muốn có một lời giải thích cụ thể.”
“Anh Decker đã bị một người đàn ông tên là Meryl Hawkins tiếp cận.”
“Meryl Hawkins? Là cái ông Meryl Hawkins đó ư?”
“Vâng, thưa ngài. Ông ta được ra tù sớm bởi vì, ừm, bởi vì vấn đề sức khỏe. Ông ta đã gặp Thanh tra Mary Lancaster và anh Decker để khẳng định mình vô tội và yêu cầu họ trả lại sự trong sạch cho mình.”
“Rồi sau đó ông ta bị giết?” Ông Dickerson tiếp tục hỏi.
“Vâng.”
“Vậy làm sao chuyện đó lại khiến cho anh Decker có mặt ở đây hôm nay?”
“Anh Decker được Đội trưởng Miller yêu cầu tìm hiểu rõ vụ giết hại ông Hawkins và cũng suy xét lại vụ án cáo buộc ông Hawkins trước đó.”
Ông Dickerson đập đầu ngón tay lên thành ghế và kiên nhẫn nói, “Câu trả lời vẫn chưa thích đáng cho câu hỏi tại sao anh Decker lại có mặt ở đây hôm nay. Thực sự, cái lí do kia chỉ khiến tôi càng thêm mơ hồ, thưa cô Bailey.”
“Vâng, thưa quý tòa. Tôi có thể hiểu. Nhưng...”
Childress tóm chặt lấy thanh chắn hàng rào rồi đột nhiên đứng bật dậy. “Thưa ngài Thẩm phán, xin phép cho tôi được trình bày. Tôi có thể giải thích ngọn ngành.”
Ông Dickerson lướt ánh mắt về phía Childress. Decker cho rằng anh vừa nhìn thấy nét mặt vị thẩm phán thoáng sầm lại khi trông thấy vị chỉ huy sở cảnh sát Burlington.
Decker không phải người duy nhất nghĩ rằng ông Chánh thanh tra này vừa thiếu trình độ vừa kiêu ngạo, một kẻ khốn luôn hành động quá trớn mỗi khi có cơ hội làm lợi cho bản thân. Nhiều người đã rất kinh ngạc khi thấy Childress nhảy vượt mặt Đội trưởng Miller, người có thâm niên hơn hẳn, để giành được vị trí Chánh thanh tra. Có tin đồn rằng Miller đã từ chối vị trí này vì ông ấy muốn tiếp tục gần gũi với mọi người trong lực lượng. Mặc dầu Childress có thói quen đối xử tệ bạc với những người dưới quyền mình, nhưng ông ta tuyệt nhiên vẫn lịch sự và kính trọng những người có chức cao hơn mình, một cách có tôn ti trật tự. Ông ta có thể biến một câu chuyện nhảm nhí vô cùng trở nên hợp tình hợp lý. Decker nghĩ chắc là mình sắp sửa được dịp mục kích một chút tài năng “bẻ lái” ấy ngay bây giờ.
Dickerson nói, “Chỉ huy Childress, tôi đã không nhìn thấy ông ngồi đó. Ông có thể giải hích chính xác chuyện gì đang diễn ra không? Nếu Đội trưởng Miller đã ủy quyền cho Decker...”
“Chuyện đó hoàn toàn đúng sự thật, thưa ngài. Tuy nhiên sau khi xem xét kĩ lại vấn đề này, chúng tôi đã đi đến kết luận rằng nếu anh Decker, người không còn thuộc lực lượng cảnh sát, có những hành động ngoài vòng pháp luật trong khi làm việc trên danh nghĩa của Phòng thì có thể khiến cho thành phố Burlington gánh chịu không biết bao nhiêu là trách nhiệm pháp lý. Trên thực tế, anh ta đã bị phát giác lục soát nơi cư trú cũ của ông Hawkins mà không có giấy khám nhà.”
“Tôi không cần có giấy khi mà tôi đã có sự cho phép của chủ nhà,” Decker nói xen vào.
Childress tiếp tục nói rất trơn tru, “Cứ cho là thế, nhưng chúng tôi không thể liên tục chạy theo anh Decker khắp nơi để đảm bảo rằng anh ta tuân thủ đúng trình tự luật pháp. Thực tế, phòng cảnh sát đã chính thức thông báo với anh Decker rằng anh ta không được phép tham gia điều tra, ấy thế mà anh ta vẫn không tuân theo. Chúng tôi không còn biện pháp nào khác ngoài việc bắt giam anh ta, đó là lí do tại sao chúng ta có mặt tại đây ngày hôm nay.”
Thẩm phán Dickerson trông có vẻ dao động. “Như tôi nhớ, chẳng phải vài năm trước Thanh tra Decker là người xử lý vụ án đằng sau vụ xả súng kinh hoàng ở Trường trung học Burlington?”
“Thực tế đúng là vậy,” Childress đáp. “Phòng cảnh sát chúng tôi thực ra đã tuyên dương trao thưởng cho anh Decker vì đã đổ mồ hôi sôi nước mắt xử lý vụ án đó, tôi cũng giống như bất cứ ai khác, đều ở đó, khen ngợi anh hết lời. Vụ kiện hôm nay hoàn toàn không vì tư thù cá nhân gì cả, do tôi cũng là một người hâm mộ tài phá án của anh Decker đây. Nhưng chúng tôi còn có một phòng cảnh sát để điều hành, làm sao tôi có thể bình chân như vại nhìn anh ta phá hoại nó chứ.”
“Được rồi, tôi hiểu luận điểm của ông rồi.”
Bailey tiếp lời, “Thưa thẩm phán, đây chỉ là một phiên điều trần và là cơ hội cho anh Decker có lời bào chữa trước tòa.”
“Không có tội,” Decker lập tức trả lời.
“Anh có luật sư đại diện chứ, anh Decker?” Vị thẩm phán hỏi.
“Vẫn chưa có, thưa ngài. Tôi đang sắp xếp người nếu tình huống cần thiết.” Anh liếc sang Childress và thấy gã kia đang nhìn anh, nét mặt dữ tợn.
Bailey nhanh nhảu nói, “Bởi vì mối quan hệ trước đây của anh Decker với sở cảnh sát và công việc hiện tại với FBI, chúng tôi thấy hợp lý khi anh được thả ra sau khi cam kết trước tòa.”
Childress bước lên phía trước. “Tôi nghĩ cơ sở lập luận của cô Bailey đây cần được cập nhật thêm, thưa tòa. Anh Decker không còn ràng buộc gì với cộng đồng nơi này nữa. Anh ta đã chuyển đi hai năm trước. Hiện tại anh ta rõ ràng không còn làm việc cho phòng cảnh sát nữa, đó là một trong những lí do chúng ta có mặt ở đây ngày hôm nay. Tôi cũng có nghe từ một nguồn tin đáng tin cậy rằng thậm chí anh ta còn không làm việc cho FBI nữa, vậy nên luận điểm của cô Bailey về việc thả anh ta ra sau khi cam kết trước toà là không có hiệu lực.”
“Ông có thực sự nghĩ anh Decker là người dễ cao chạy xa bay không?” Ông Dickerson hỏi.
Childress xòe rộng hai bàn tay và nói bằng giọng vô cùng thành thật, “Xin nhắc lại lần nữa, khi anh ta còn ở trong lực lượng, người cổ vũ động viên anh ta nhiều nhất là tôi, thưa tòa. Nhưng anh ta đã ra đi rất lâu rồi. Tôi không dám khẳng định rằng tôi còn hiểu người đàn ông này nữa. Thẳng thắn mà nói, do nhận được lời cảnh báo không được tham gia phá án nên anh ta mới trở mặt ba que xỏ lá như vậy, chà, nghe là không thấy tin cậy lắm, tôi xin nói thẳng nói thật.”
Dickerson quay ra nhìn Decker. “Mọi điều ông ấy nói có đúng không?”
“Tôi vẫn làm việc cho FBI. Và tôi vẫn còn mối liên hệ với cộng đồng này.”
Childress nhảy chồm vào. “Tôi e rằng điều này không đúng. Anh ta không có nhà hay tài sản ở đây. Không có công việc. Không...”
“Gia đình tôi được chôn ở đây,” Decker khẽ giọng nói, không nhìn về phía Childress mà ngước mặt ngó thẳng vị Thẩm phán Dickerson. “Đó là lý do tôi quay lại thị trấn. Để đến thăm mộ của vợ tôi và con gái. Năm nay là sinh nhật thứ mười bốn của con bé.” Anh dừng lại. “Vì thế mối liên hệ của tôi với thành phố này rất sâu đậm. Trên thực tế là quá sâu sắc.”
Natty vừa tặc lưỡi vừa đảo mắt ngán ngẩm. Còn Childress rõ ràng trông bực bội ra mặt khi nghe thấy câu nói đó. Thế nhưng hai mắt Bailey đã ầng ậc nước, cô cúi xuống nhìn bàn tay mình.
Thẩm phán Dickerson gật đầu. “Anh Decker, tôi chấp nhận lời biện hộ không-có-tội của anh, và anh sẽ được thả mà không cần phải cam kết trước tòa. Ngày xét xử sẽ được ấn định. Tôi chỉ yêu cầu rằng nếu anh có ý định rời khỏi thành phố này, anh sẽ thông báo cho toà án biết.”
“Tôi sẽ không đi đâu hết, thưa ngài, cho đến khi mọi sự được sáng tỏ.”
Ông Dickerson biến mất vào trong phòng thẩm phán. Ngay khi cửa phòng vừa đóng lại, Chidress đã bước thẳng đến trước mặt Decker, nhìn anh từ đầu xuống chân. Giờ vị thẩm phán không còn có mặt ở đây nữa, toàn bộ cử chỉ của ông ta đã thay đổi từ chuyên nghiệp và chân thật sang kiêu ngạo và hèn hạ.
“Thật không có lời nào để diễn tả tôi vui sướng đến nhường nòa khi thấy cậu quay lại thành phố đâu, Decker ạ. Bởi cuộc đời cậu sẽ kết thúc vì vụ này.” Ông ta quay ra nhìn Natty. “Quy tắc bắt giam với tội danh này như thế nào nhỉ, Natty?”
“Một đến ba năm. Tăng gấp đôi với trường hợp nghiêm trọng.”
Childress hăm hở nhìn Decker. “Vậy thì hi vọng là sẽ thuộc vào trường hợp nghiêm trọng.”
Decker nhìn ông ta dò xét. “Phải chăng ông không muốn giải quyết vụ sát hại Hawkins?”
“Sao cậu lại nói thế chứ?” Childress đáp lại, nụ cười toa toét vẫn hằn trên khuôn mặt.
“Ông phân công cho Natty phụ trách. Anh ta thậm chí còn không thể xử lý nổi điều bí ẩn về việc tại sao ông lại khốn nạn đến thế.”
Bailey ho một tiếng rồi quay đi, đưa tay dụi mắt.
“Cậu nghĩ cậu thông minh hơn tất cả mọi người, hả?” Childress quát tháo.
“Không. Nhưng tôi biết tôi đã phạm sai lầm trong vụ án mạng gia đình Richards và Katz. Tôi ở đây để sửa chữa việc đó.”
“Việc duy nhất mà cậu nên làm là lo xử lý cái cáo buộc cản trở tư pháp và can thiệp việc điều tra của mình đi.”
“Tôi nghĩ cái cáo buộc rồi đâu cũng sẽ vào đấy thôi.”
“Ồ, cậu nghĩ thế thật à?” Childress đáp, cái miệng vốn đang cười lại rộng ngoác hơn khi ông ta liếc sang nhìn Natty rồi quay lại nhìn Decker. “Vì sao cậu lại nghĩ thế nhỉ?”
“Tôi không muốn lãng phí thời gian giải thích với ông, bởi ông sẽ không hiểu được.”
Childress nhấn đầu ngón tay lên ngực Decker. “Tôi đủ thông minh để làm Chánh thanh tra của cái phòng cảnh sát chết tiệt này đấy.”
“Không, thực sự không hề. Tất cả là do ông được hưởng lợi từ một nguyên tắc.”
“Cậu nói quá đúng, tôi là con người có đầy nguyên tắc.”
“Không, tôi nói là một nguyên tắc . Số ít.”
Childress nhìn anh đầy lạ lùng. “Cậu muốn nói cái quái gì thế?”
“Thật ra là một nguyên tắc được đặt theo tên ông đấy, Childress à.”
“Nguyên tắc gì?”
“Nguyên tắc Peter 1 . ” Decker quay người lại nói Bailey. “Tôi nghĩ luật sư của tôi, khi nào tôi tìm được, sẽ sớm liên hệ với cô, cô Beth.”
1. Nguyên tắc Peter (tiếng Anh: Peter Principle) là khái niệm rằng trong các tổ chức phân cấp, một người khi hoàn thành công việc xuất sắc trong vị trí hiện tại sẽ được thăng chức lên một vị trí khác, mãi rồi cuối cùng người ấy sẽ được đề bạt đến một vị trí nằm ngoài năng lực của mình, từ đó không thể thăng tiến thêm được nữa. Hàm ý trong ngữ cảnh là muốn mỉa mai năng lực của Peter Childress.
Cô gật đầu. “Cảm ơn, anh Amos. Tôi sẽ giới thiệu cho anh vài người.”
Decker chuyển sang nhìn Natty. “Khi nào tôi tìm được hung thủ giết Hawkins, gia đình Richards và Katz, tôi sẽ báo cho anh biết.”
“Anh không được nhúng tay vào các vụ này,” giọng Natty giận dữ.
“Có người đã cố giết tôi,” Decker nói. “Tôi sẽ không nương tay đâu.”
“Chúng tôi đang điều tra vụ đó,” Natty nói tiếp.
“Có đầu mối gì không?” Decker hỏi tiếp.
“Chúng tôi đang điều tra,” Natty nhắc lại. “Tôi không ưa gì anh, Decker. Anh biết điều đó. Nhưng tôi càng không ưa những kẻ muốn giết cảnh sát hơn cả. Tôi sẽ tóm bằng được kẻ nào đã làm chuyện đó.”
Childress có vẻ vẫn còn chú tâm vào điều Decker vừa nói với ông ta.
“Không có điều luật nào cấm đặc vụ FBI điều tra một vụ án cả,” Decker nói.
“Tôi biết anh không xử lý vụ này dưới quyền FBI,” Natty nói.
“Dựa trên cơ sở nào?” Decker nói.
“Dựa trên... dựa trên... dựa trên lời tôi vừa nói đấy thôi.”
Bailey đảo mắt chán ngán trước lời nói này, cô cầm cặp tài liệu lên và nói với Childress vẫn còn đang bối rối bằng một giọng đầy hoài nghi, “Có biết Nguyên tắc Peter không?” Khi Childress vẫn còn cái vẻ rối trí trên mặt, cô nói thêm, “Ôi Chúa tôi, tự đi mà dò trên Google đi.”
Cô bước ra ngoài.
Decker đi theo sau.
“Anh nghĩ mình đang đi đâu thế hả?” Childress cáu bẩn.
Decker vẫn không dừng bước.