ĐÔI KHI VIỆC CHỈNH TRANG MỘT KHU nghèo khó thành một nơi giàu có chẳng phải là việc gì tốt đẹp, bởi nó khiến cho giá nhà ở những nơi này vượt quá khả năng chi trả của những người từng sống ở đây trước khi thị trường đất cát trở nên sôi động, và sau khi đã đập bỏ những gì cũ kĩ, tất cả những người có tiền đều muốn chuyển vào khu dân cứ mới xa hoa.
Decker đang suy nghĩ như vậy khi anh nhìn quanh khu vực này, nơi Hawkins được đưa đi đêm hôm đó với tư cách là nghi phạm của một vụ sát hại bốn mạng người.
Ngày đó khu vực này có thể được coi là vùng chiến sự ở Burlington. Buôn bán ma túy diễn ra tại đây, những băng nhóm đấu đá, tranh giành địa bàn, tranh giành khách hàng. Những chiếc ô tô từ các vùng ngoại ô xếp hàng dài trên các con phố, như những giáo dân đang chờ đến lượt bỏ tiền quyên góp, chỉ có điều tiền mà họ bỏ vào không mang đến cho họ sự khuây khỏa và sự giúp đỡ cho người khác, mà đổi lại sẽ là thuốc phiện và nỗi thống khổ kéo dài. Những căn nhà hay cửa hàng không người ở được dùng làm chỗ tụ tập cho những kẻ hút xách, tiêm chích hoặc là hang ổ cho các băng nhóm. Thân là một cảnh sát và sau này là thanh tra. Decker đã có nhiều thời gian hoạt động tại khu vực này của thị trấn. có mấy năm, cứ mỗi tuần lại có một vụ giết người. Ai ai cũng có súng và không ngại ngần sử dụng chúng.
Giờ đây nơi này toàn là những căn hộ cao cấp và những cửa hàng kinh doanh nhỏ làm ăn phát đạt. Quỷ thần ơi! Thậm chí còn có cả một quán Starbucks ở đây nữa. Nơi từng là một cái nhà kho bỏ hoang được niêm phong kĩ càng nay đã được xây thành công viên. Decker phải thừa nhận là nơi này đã đẹp hơn ngày xưa rất nhiều.
Người ta có thể dùng khu này để làm bối cảnh quay một bộ phim cho kênh Hallmark 1 mà không cần thay đổi một thứ gì.
1. Kênh Hallmark là một kênh truyền hình cáp trả phí ở Hoa Kì. Kênh này nổi tiếng vì chuyên chiếu các bộ phim Giáng sinh với nội dung nhẹ nhàng, tích cực, dễ xem, tập trung vào đề tài gia đình, tình yêu và tình bạn.
Anh và Lancaster đã từng tới đây sau khi thẩm vấn Hawkins tại đồn. Trong tâm tưởng của Decker, khu vực này đã quay trở lại cái trạng thái khốn cùng mười ba năm về trước. Không còn công viên nữa, những khu nhà mới đã biến mất, các con phố lại phủ đầy rác rưởi và trở về trạng thái đổ nát. Những kẻ nghiện ngập loạng choạng lê bước trên các con phố, những kẻ buôn thuốc lẩn khuất trong các con ngõ tối đen và hối hả bán hàng. Kẻ mua bước vào hẻm mang theo tiền mặt, rồi đi ra với thứ thuốc mà họ lựa chọn.
Có cả gái điếm nữa, bởi theo như Decker nhận thấy, lẽ tự nhiên là mại dâm hay đi đôi với ma túy. Gần như tất cả những cô gái điếm cũng đều là con nghiện, và họ bán dâm để lấy tiền mua thuốc dùng hằng ngày. Tòa nhà căn hộ có gác lửng xa hoa mà anh đang đứng trước mặt đã trở lại là cái xưởng may bỏ hoang, bên trong vứt đầy nệm. Đây là nơi đàm phán và sau đó là thực hiện giao kèo của ngành công nghiệp tình dục.
Vượt qua tất cả những thứ này, Meryl Hawkins bước đi trong khi cơn mưa dội xuống người, mặc dù do thời tiết xấu, họ chẳng thể tìm bất cứ một người nào ở ngoài đường làm chứng cho hành động này của ông ấy. Thế nhưng nếu ông ấy đã nói thật và thực sự đã đi dưới cơn mưa như trút đó, thì lí do là gì? Tại sao ông ấy không kể cho Decker và Lancaster trong quá trình thẩm vấn? Bất kì điều gì mà ông ấy kể cho họ sẽ giúp được ông trong quá trình tố tụng. Im lặng chỉ làm hại ông ấy mà thôi. Ông ấy có thể kể tên một người mà ông đã gặp, họ có thể tiếp tục tìm hiểu dựa trên thông tin đó, rồi biết đâu ông ấy đã được tự do.
Decker lục lại một chi tiết trong kí ức của mình. Một chi tiết mới xảy ra gần đây.
“Đêm hôm đó bà ấy phải truyền nước. Tôi nhớ có nhìn thấy.”
“Phải, ừm, quá nữa thời tian trong cái túi dung dịch truyền đó chẳng có thuốc giảm đau đâu. Họ không đủ tiền mua. Cái lũ công ty bảo hiểm chó chết. xin lỗi, nhưng với tôi đó vẫn là một câu chuyện khiến tôi đau đớn.”
“Vậy ra mẹ cô từng có bảo hiểm à?”
“Cho đến khi cha tôi mất việc. Sau đó họ không có tiền để tiếp tục đóng bảo hiểm. Thêm nữa do ung thư là một tình trạng bệnh đã có từ trước. Thế nên dù sao họ cũng không thể mua thêm bảo hiểm khác được nữa.”
“Ông ấy xử trí ra sao?”
“Ông ấy làm đủ mọi công việc linh tinh kiếm được và dùng tiền lương để mua bất cứ thứ gì có thể từ các bác sĩ trong vùng.”
Có thật là Meryl Hawkins đã ở ngoài đường suốt đêm hôm đó để đi tìm thuốc giảm đau lậu cho người vợ đang vật vã của ông ấy không? Luật sư của ông ấy đã từng đề cập đến khả năng đó ở phiên tòa xét xử. Nếu đúng là vậy, ông ấy vẫn có thể thực hiện vụ giết người. Có thừa thời gian để ông ấy làm việc đó và rồi đi tới khu vực này của thành phố.
Ấy thế nhưng nếu ông đã kiếm được thuốc giảm đau, tại sao lại không tìm thấy thuốc trên người ông ấy. tại sao ông lại không thể kiếm nổi dù là một liều rất ít ở cái nơi có thể coi là chợ trời thuốc phiện hàng đầu ở Burlington? Nhưng ngẫm lại, ông ấy cần phải mua hàng một cách cẩn trọng. Quá nữa những thứ đáng nguyền rủa được bán ở đây có thể giết một mạng người, dù cho người ấy có khỏe mạnh đến đâu đi nữa.
Decker nghĩ lựa chọn có khả năng nhất sẽ là Morphine. Đây chắc chắn là loại thuốc được các bác sĩ trong những bệnh viện tế bần dùng cho bệnh nhân của họ. Nhưng Hawkins phải đảm bảo về nguồn gốc của thuốc. Chắc chắn ông ấy sẽ không cho vợ mình dùng một thứ thuốc vớ vẩn được điều chế gia công, mà ngày đó thì có nhan nhản những loại thuốc như vậy.
Decker nhớ lại, ngày đó có một số kẻ buôn bán hàng tinh khiết. Chúng không tự điều chế thuốc trong mấy cái phòng pha chế sau bếp; chúng đánh cắp thuốc từ các hiệu dược phẩm và phòng vật tư của bệnh viện. Chúng đòi giá rất đắt, do mức độ tinh khiết cao. Chất lượng thì ưu việt hơn hẳn và ta sẽ biết rõ thứ mình tiêm vào người là gì. Điều đó có nghĩa là khả năng ta có thể sống thêm một ngày nữa, với tư cách một con nghiện, là rất cao.
Decker quả quyết là Hawkins đã đang trên đường tìm kiếm thứ thuốc ấy. Một điều anh nhận ra về ông thông qua quá trình điều tra và xét xử là Meryl Hawkins dành toàn tâm toàn ý cho người vợ. Thế nhưng không có bất cứ một liều thuốc nào được tìm thấy trên người ông.
Decker nhắm mắt. Năm trăm usd được tìm thấy trên người Hawkins. Đó có phải là tiền ông ấy thu được từ những đồ ăn cắp không?
Nhưng người ta không thấy một chiếc xe nào khác vào đêm hôm ấy, làm thế nào ông ấy có thể vận chuyển được tất cả những thứ mà người ta cho là ông ấy đã ăn cắp? Có thể là ông đã lái một chiếc xe được đánh cắp tới đó mà không bị ai chú ý thấy. rồi sau đó ông ấy chỉ đơn giản là lái xe ra khỏi khu vực ấy, đến đây, rồi cố đổi chác đồ ăn cắp lấy thuốc. Ông ấy có tiền mặt, vậy có thể là ông ấy đã đi bộ dưới cơn mưa sau khi bán được đồ, rồi khi đang trên đường đi tìm mua loại thuốc thích hợp cho vợ dùng thì cảnh sát ập đến và đưa ông ấy đi.
Nhưng khi xét đến quá khứ chưa từng phạm tội dù là một vé phạt đậu xe, thì dường như việc Hawkins có thể giữ bình tĩnh, tiếp tục thực hiện công việc bán đồ ăn cắp và đi mua thuốc giữa trời mưa gió sau khi đã giết chết bốn người thật chẳng hợp lí chút nào. Ông ấy phải biết là cảnh sát sẽ truy tìm kẻ sát nhân chứ.
Decker mở mắt.
Khi họ thẩm vấn Hawkisn tối muộn đêm hôm ấy, có vẻ ông ấy thực sự ngỡ ngàng khi bị kết tội giết người. Khi đó Decker và Lancaster chỉ cho rằng ông ấy đang nói dối giống như mọi kẻ sát nhân khác.
Decker nhắm mắt lại lần nữa và anh quay trở lại căn phòng thẩm vấn đó, ngồi đối diện với người đàn ông bị buộc tội giết hại bốn mạng người, trong đó có hai đứa trẻ.
Decker đẩy sang phía đối diện hình ảnh của những người bị giết.
“Ông nhận ra những người này chứ, ông Hawkins?”
Ông ấy không nhìn vào những bức ảnh.
“Nhìn họ đi, ông Hawkins.”
“Tôi không nhìn đâu và anh không thể ép tôi.”
Nhưng Decker đã để ý thấy người đàn ông liếc xéo vào bức ảnh của Abigail Richards và nhăn mặt, trông gần như thể ông ấy cảm thấy ghê rợn muốn nôn mửa. Ngày đó Decker đã nhìn nhận đó là dấu hiệu cắn rứt lương tâm của một kẻ có tội.
Nhưng còn bây giờ thì sao?
“Cho chúng tôi một cái tên đi, ông Hawkins,” Lancaster đã nói. “Bất kì ai ông có thể đã nhìn thấy hoặc gặp hồi tối hôm nay. Hoặc ai đó có thể đã nhìn thấy ông. Chúng tôi có thể tìm hiểu dựa trên thông tin ấy, và nếu như được xác nhận, ông sẽ được thả tự do.”
Hawkins chưa từng đưa ra một cái tên. Khi Decker tập trung trí nhớ của mình vào chính xác khoảnh khắc đó, anh nhớ là đã nhìn thấy một vẻ mặt mà anh chưa từng nhìn thấy trước đây.
Vẻ cam chịu.
“Này, Decker!”
Decker ngoái nhìn thấy chiếc xe vừa mới đậu bên cạnh anh. Người lái xe hạ kính và gọi to tên anh.
Decker lẩm nhẩm chửi thầm trong miệng.
Đó là Blake Natty với cái vẻ kênh kiệu như thường lệ.
“Tôi nghĩ tôi đã nói rõ ràng rồi cơ mà, Decker.”
“Anh giải thích rõ hơn cho tôi được không, Natty.”
Rồi anh nhìn qua Natty và bất ngờ khi trông thấy Sally Brimmer đang ngồi ở ghế lái phụ, trông cô ta có vẻ không thoải mái.
Natty nói, “Tôi bảo anh là anh không thể điều tra mấy vụ án này.”
“Không, anh bảo tôi là tôi không thể can thiệp việc điều tra của anh.” Decker làm động tác như đang nhìn xung quanh. “Chẳng thấy có gì gọi là can thiệp cả. Tôi chỉ đang lang thang đi bộ thôi. Còn cô thì sao hả cô Brimmer? Cô có thấy ai can thiệp vào việc điều tra của cảnh sát ở quanh đây không?”
Brimmer trông như thể đang muốn đào lỗ ngay dưới sàn xe, giấu mặt vào đó cho đỡ ngượng. Cô ta mỉm cười yếu ớt và nói, “Tôi không muốn can dự vào chuyện này đâu, các anh ạ.”
“Thông minh lắm,” Natty nói kèm theo một nụ cười nhe nhởn đầy lươn lẹo trước khi quay lại phía Decker. “Có khi anh cũng nên thông minh như thế. Tôi không muốn phải nhốt anh vào tù đâu.”
“Tôi dám chắc là thế. Ý tôi là, sao anh lại muốn một vụ kiện tụng cấp liên bang giáng xuống Phòng như một quả bom hạt nhân chứ? Kể cả anh có làm bao trò phỉnh nịnh với cấp trên suốt những năm qua cũng chẳng đủ để cứu vớt anh đâu.”
“Liệu hồn đấy, thằng khôn lỏi.”
“Hiển nhiên rồi, Natty ạ, ngày nào tôi chẳng lo liệu cho bản thân.”
“Nếu như còn xấc xược thêm lần nào nữa, là cái đít bự của anh sẽ bị xách vào khám đấy. Tôi cam đoan như thế.”
“Vậy thì trước tiên anh sẽ bị kiện vì vi phạm Tu chính án thứ nhất. Tôi không nghĩ Phòng có luật sư để theo hầu tất cả mấy thứ ba xàm đó đâu, mà với lại có thể nó sẽ thành tin sốt dẻo cho báo chí cả nước cũng nên.” Decker đưa mắt vượt qua anh ta để nhìn Brimmer. “Cô làm Quan hệ công chúng cho cảnh sát đấy. Cô chẳng muốn can dự vào chuyện như vậy đâu nhỉ, cô Brimmer?”
Cô ta giơ hai tay tỏ ý đầu hàng và nhìn đi chỗ khác.
Decker nhìn xuống bàn tay đeo nhẫn của Natty và rồi nhìn sang Brimmer. “Chờ đã Natty, chẳng phải anh vẫn đang có vợ sao?”
Natty quát lên, “Liên quan quái gì đến anh?” Anh ta liếc nhanh sang Brimmer. “Anh định bóng gió cái khỉ gì đây? Tôi... tôi chỉ cho cô ấy đi nhờ... về căn hộ của cô ấy thôi.”
Decker lại liếc nhìn Brimmer lần nữa, cô lúc này đang nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ. Rồi anh giơ tay lên ra vẻ xem đồng hồ. Lúc này đã gần tám giờ tối rồi.
“Ờ, lúc anh về nhà sau khi ghé qua căn hộ của cô Brimmer, bảo Fran tôi gửi lời chào nhé.”
“Cuốn xéo đi, đừng có ngáng đường tôi nữa, Decker, nếu không đừng có trách.”
Natty đạp ga và chiếc xe vút đi.
Decker chăm chú nhìn theo chiếc xe và anh nghĩ đã nhìn thấy Brimmer nhìn theo mình qua gương chiếu hậu. Mặc dù trong bóng tôi, anh không dám chắc có đúng vậy không.
Natty cặp với Brimmer à? Ai mà đoán trước được cơ chứ?