“ANH TA ĐANG LÀM QUÁI GÌ ở đây vậy?”
Sáng hôm sau, khi Decker, Mars và Lancaster đi vào trong sở thì thấy Childress hùng hổ từ sảnh trước phi tới, mặt đối mặt với họ.
Decker đưa mắt nhìn vị Chánh thanh tra đang lườm lườm nhìn anh với ánh mắt thù hằn. “Tôi đang quan sát,” anh đáp. “Tôi được báo là có thể làm thế. Natty cũng đồng ý rồi.”
“Tôi cóc quan tâm, Natty có đồng ý hay không.” Childress chỉ thẳng ngón tay vào mặt Decker. “Và tôi biết thừa còn lâu cậu mới chịu ngồi yên ‘quan sát’ không thôi. Cậu đang nhúng mũi vào vụ này, tôi biết chắc chắn là cậu đang làm vậy, bởi vì tôi biết cậu quá rõ rồi.”
“Vậy thì ông cũng biết là tôi muốn tìm ra sự thật.”
Bằng giọng chế giễu, Childress nói, “Cậu nghĩ cậu có thể lả lướt quay về đây và thế là có thể làm thay việc của chúng tôi sao? Chúng tôi hoàn toàn có đủ khả năng tự mình điều tra vụ án này. Chúng tôi không cần cậu hay FBI trợ giúp.” Ông ra liếc sang Mars. “Anh có phải FBI không?”
“Không, chỉ là một anh dân phòng thân thiện thôi.”
“Có người hợp tác thì có sao đâu,” Decker ngắt lời. “Vẫn thế suốt mà.” Anh liếc nhìn sang Lancaster nhưng không lấy gì làm ngạc nhiên khi thấy chị vẫn giữ im lặng. Đây là công việc của chị, là kế sinh nhai, là thứ giúp chị nuôi sống gia đình mình. và với tình hình sức khỏe như bây giờ, Childress có thể khiến cuộc sống của chị trở nên khốn khó.
Lúc này Childress chỉ thẳng vào mặt Decker. “Hãy nhớ là chúng tôi vẫn đang buộc tôi cậu đấy nhé. Và hãy nhớ ngày ra tòa. Đã thuê luật sư chưa? Bởi vì cậu sẽ cần đến đấy.”
“Ồ, tôi sẽ không thuê Ken Finger đâu.”
Childress lùi lại. “Sao không? Danh tiếng của anh ta tốt mà.”
“Ồ, anh ta giải quyết vụ Meryl Hawkins quá là đỉnh.”
“Chết tiệt! Kể cả luật sư số một thế giới cũng chẳng thể giúp Hawkins thoát đâu cậu ạ. Bằng chứng còn hơn cả xác đáng.”
“Ông nghĩ thế sao?”
“Cậu là người tổng hợp bằng chứng cho vụ đó mà, Decker.” Childress gắt.
“Có điều tôi đã tổng hợp sai .”
Childress định nói gì đó lại thôi. “Cậu muốn nói gì?”
“Tất cả chúng ta đều bị đánh lừa, đó là điều tôi muốn nói.”
“Cậu điên rồi. Bằng chứng không thể nói dối được.”
“Bằng chứng thì không. Nhưng con người thì có. Thường là vậy.”
“Chả hiểu cậu nói cái quái gì.” Childress lườm Lancaster. “Thế quái nào mà cô làm việc được với anh này vậy hả Mary?”
“Anh ấy làm được việc. Anh hiểu rõ điều đó hơn tôi.”
Childress quay sang Decker. “Bước quá giới hạn một bước. Chỉ một thôi. Rồi cậu sẽ biết tay tôi.”
“Ồ, nghe khá cám dỗ đấy,” Decker đáp.
Childress trông như sắp sửa muốn đấm người, nhưng bằng cách nào đó ông ta nén được cơn giận và hùng hổ bỏ đi.
“Ông ta vẫn luôn vui tính thế hả?” Mars hỏi.
“Thật ra là đã đỡ hơn nhiều rồi đấy,” Lancaster nói. “Từ quỷ Sâtn giờ chỉ còn là một thằng bẩn tính.”
“Anh sẽ bị xét xử thật hả, Decker?” Mars hỏi. “Tôi cứ nghĩ chỉ là đùa.”
“Tạm thời bây giờ thì thật. Nhưng tôi nghĩ sẽ chẳng phải ra tòa thật đâu.”
“Đừng có chủ quan, nếu Childress giở trò thì cũng chẳng biết thế nào,” Lancaster nói.
“Hắn sẽ cố. Còn chúng ta thì cần phải ‘cố’ tập trung vào vụ án.”
“Bước tiếp theo là gì?” Lancaster hỏi.
“Có kẻ đóng giả Susan Richards vào cái ngày cô ta biến mất.”
“Vẫn chưa chứng minh được mà,” Lancaster nói. “Đó chỉ là suy đoán thôi.”
“Được rồi, bất luận có phải là suy đoán hay không, chúng ta vẫn phải đi theo giả thiết này.”
Mars nói, “Tại sao hai người không giải quyết nó đi? Còn tôi sẽ thử liên hệ với Rachell. Cô ta cho tôi số điện thoại.”
“Chúng tôi muốn có mặt khi anh liên hệ với cô ta,” Decker nói.
“Được thôi, nhưng hai người không thể quanh quẩn bám theo tôi được. Tôi sẽ thông báo cho hai người biết tôi sắp xếp được những gì.”
“Chúng ta có thể lại lắp máy nghe lén cho anh.”
Mars lắc đầu. “Không, tôi không muốn chẳng may cô ta phát hiện ra có máy nghe lén trên người tôi. Thế thì sẽ phá hỏng tất cả.”
“Được thôi,” Decker miễn cưỡng nói. “Nhưng hãy cẩn thận.”
Mars giơ ngón tay cái lên với anh rồi rời đi.
Lancaster nhìn theo anh. “Đừng lo, Decker ạ. Trông anh ấy có vẻ có thể tự chăm lo cho mình được.”
“Tôi sẽ bớt lo hơn nếu là anh ấy lao vào quán bar đánh nhau với nằm thẳng to xác. Chắc chắn trận đó Melvin sẽ thắng.”
“Vậy anh còn lo lắng gì nữa? Anh ấy đâu có đánh nhau với năm thằng nào đâu. Anh ấy chỉ gặp mặt có một người phụ nữ thôi mà.”
“ Thế nên tôi mới lo đấy.”
“Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp?”
“Một việc mà cô không thể giúp được tôi.”
“Tại sao lại không?”
“Như tôi đã nói, việc này có liên quan tới Susan Richards. Điều tôi muốn kiểm tra cũng có liên quan tới Rachel Katz. Cô không thể tham gia phần này của vụ án do Earl.”
“Earl là nhân chứng cho Rachel Katz trong vụ sát hại Meryl Hawkins. Không phải cho những gì xảy ra với Richards.”
“Nhưng cô có nghĩ Childress chịu chấp nhận như thế không?”
“Quan tâm làm quái gì?” Với giọng nói có chút châm biếm, chị nói thêm, “Giờ này năm sau khéo tôi còn chẳng nhớ hắn là ai.”
“Được thôi, nếu cô nhất định muốn thế.”
“Tôi muốn chứ. Nhưng Katz có liên quan gì đến việc Richards mất tích và bị sát hại?”
“Một kẻ nào đó đã đóng giả làm Richards để bà Agatha Bates nhận nhầm. Cả Rachel Katz lẫn Mitzi Gardiner đều cùng tầm cao và tạng người với cô ấy. Từ một khoảng cách xa, cùng với áo khoác dài và nón, người ta có thể nhìn nhầm hai người đó thành Susan Richards, đặc biệt với một người thị lực không còn tốt, như bà Bates.”
“Anh thực sự nghĩ là một trong hai người đó đã sát hại Richards, nhét xác vào trong vali rồi giả dạng thành người phụ nữ đó sao?”
“Hoặc ta điều tra theo hướng này hoặc là không làm gì cả.”
“Ai trước? Katz hay Gardiner?”
“Bây giờ chúng ta tạm để Katz cho Melvin. Tới nói chuyện với Gardiner đi.”
“Cô ta không có trách nhiệm phải kể cho chúng ta bast cứ điều gì.”
“Cứ nghe xem cô ta nói gì.”
“Anh định buộc tội trực tiếp người phụ nữ đó sao?”
“Cô chẳng bao giờ đề cao cái khía cạnh tế nhị trong tính cách của tôi cả, Mary ạ.”
Lancaster trông rất ngạc nhiên. “Thì chắc là do tôi chẳng bao giờ thấy anh tế nhị cả, Amos ạ.”
“Ồ, vậy thì chờ đấy, bởi vì cô sắp thấy rồi đây.”