Chuộc Tội

Lượt đọc: 12365 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33

MARS NẰM NGỦ SAY NHƯ CHẾT trên giường Decker. Lúc này đã là hơn hai giờ sáng, thế mà Decker vẫn còn tỉnh như sáo, anh ngồi trên ghế, chúi mũi vào màn hình máy tính. Anh nghiền ngẫm toàn bộ dữ liệu được lưu trong chiếc USB mà Brimmer đưa cho.

Bao đựng súng cùng khẩu súng mới, thay thế cho cái bị hỏng sau trận giằng co trong ngõ, đã được cởi bỏ và đặt trên chiếc tủ đầu giường. Anh vẫn còn buồn bực vì đã để tên bắn súng chạy thoát.

Anh và Mars đã đọc những dữ liệu này nhiều giờ liền cho đến khi Mars bắt đầu thấy sức lực cạn kiệt và “sập nguồn” ngay trên giường Decker thay vì trở về phòng mình. Ngoài kia trời vẫn mưa tầm tã, Decker có thể nghe thấy tiếng mưa rơi lộp bộp bên khung cửa sổ như bị người ta ném sỏi. Ấy là do trận bão thường thấy ở Ohio Valley, chẳng biết ở đâu ra cứ thế lao tới và nghiền nát cả bang này một hồi lâu.

Hiện tại, anh đã không còn để tâm đến cơn bão nữa mà dành toàn tâm toàn ý đến các chi tiết quan trọng trong vụ án từ hơn mười ba năm trước.

Cuộc điện thoại gọi đến 911 báo có vụ náo loạn trong nhà Richards đổ chuông lúc 9:35. Đáng nhẽ ngày xưa anh nên chú ý điểm nghi vấn đó cũng như nhiều chi tiết đáng ngờ khác nữa mới phải.

Ai đã gọi điện báo? Có vụ náo loạn gì?

Thậm chí chẳng có người hàng xóm nào để ý thấy điều bất thường trong đêm hôm đó. Ngoại trừ xe của David Katz, không có dấu xe ô tô nào ra vào căn nhà đêm hôm ấy. Trong thời tiết mưa gió và bùn đất như thế thì phải có dấu lốp xe hằn lại. Vậy là đã không có chiếc xe nào khác đến căn nhà đó.

Điểm tiếp theo mới là đáng ngờ nhất. Decker đang xem toàn bộ thời gian tử vong được cung cấp bởi người giám định pháp y, người này đã hoàn thành các báo cáo chi tiết về bốn thi thể. Nhân viên giám định đã nói rằng toàn bộ bốn nạn nhân đều bị giết vào khoảng tám giờ ba mươi phút tối. Trong hồ sơ lưu trữ có ghi rõ rằng anh ta đưa ra kết luận dựa vào một vài dấu hiệu, một trong số đó chính là nhiệt độ của thi thể khi được phát hiện. Decker biết dấu hiệu thân nhiệt rất phức tạp và có thể bị ảnh hưởng bởi vô vàn yếu tố khác nhau. Thông thường thì cứ mỗi giờ sau thời điểm tử vong thân nhiệt sẽ giảm đi 0,83 0 C.

Tuy nhiên, nhân viên pháp y chủ yếu kết luận dựa trên thức ăn bên trong dạ dày của gia đình Richards. Susan Richards xác nhận rằng cô đã nấu bữa tối cho gia đình và sau đó để đồ ăn ở trong lò nướng trước khi ra ngoài. Cô nói rằng gia đình cô thường ăn tối khoảng sáu giờ. Bản khám nghiệm tử thi của cả gia đình Richards cho thấy nếu họ đã thực sự ăn tối lúc sáu giờ, thì dựa trên lượng thức ăn tồn đọng trong dạ dày, thời điểm tử vong là khoảng hai tiếng ba mươi phút sau khi dùng bữa. Nhân viên pháp y đã rất cẩn trọng nhấn mạnh rằng thời điểm tử vong được xác định không hẳn là chính xác, nhưng anh ta thấy tự tin với kết luận này. Theo lời anh ta thì không thể nào lại tính lệch hẳn một tiếng được.

Theo lời khai của bà DeAngelo, Katz xuất hiện khoảng sáu giờ ba mươi. Có thể phỏng đoán được vào thời điểm đó bữa tối đã dùng xong và bếp đã được dọn sạch. Decker còn kiểm tra cả máy rửa bát và nhìn thấy ba chiếc đĩa trống, cùng với mấy ly nước và thìa dĩa bên trong máy. Từ đó có thể xác nhận rằng nhà Richards đã thực sự ăn tối vào khoảng sáu giờ. Nếu Katz xuất hiện lúc cả nhà vẫn đang ăn tối thì có thể họ đã mời anh ta cùng dùng bữa, nhưng số thìa dĩa bên trong máy rửa bát chứng minh rằng không xảy ra tình huống đó. Chắc chắn anh ta đã đến khi gia đình họ đang dọn dẹp sau khi ăn tối xong.

Richards mời anh ta uống bia, bọn trẻ thì lên trên tầng. Sau đó có người đến và giết hết bọn họ.

Thế nhưng kể từ thời điểm này trở đi, mọi thứ bắt đầu trở nên kì lạ.

Bởi vì như thế có nghĩa là bốn người họ đã nằm chết trong nhà hơn một tiếng đồng hồ rồi mới có người gọi điện cho 911 báo có vụ náo loạn. Lại còn gọi từ một chiếc điện thoại không ai có khả năng truy vết được.

Lúc này, khi Decker xem xét một cách khách quan và riêng lẻ tất cả chi tiết, những lỗ hổng trong vụ án hiện lên quá rõ ràng. Anh thực sự phải rên thành tiếng vì cái sự thiếu năng lực của mình.

Được rồi, thời gian tử vong không trùng khớp với thời gian xảy ra cuộc gọi 911 báo có vụ náo loạn. Bốn thi thể không thể nào gây náo loạn một tiếng sau khi tử vong được.

Bỗng nhiên một giả thuyết thay thế hiện lên trong đầu anh. Có khi nào một tiếng sau có người đột nhập vào nhà và tình cờ phát hiện ra bốn thi thể, rồi chính người đó đã gọi cho 911? Nếu người đó là Meryl Hawkins thì sao? Như thế có thể giải thích cho việc dấu vấn tay của ông ấy được tìm thấy trên công tắc đèn. Nhưng thế vẫn chưa đủ để lí giải tại sao DNA của ông lại xuất hiện trong móng tay của Abigail Richards. Với lại làm thế nào Hawkins có thể sở hữu một chiếc điện thoại không thể bị truy vết?

Decker gạt bỏ những nút thắt đó sang bên và tập trung vào một nút thắt khác. Họ thực sự không biết thứ tự tử vong của từng nạn nhân. Họ chỉ suy luận rằng các thi thể ở tầng một đã bị xử lý trước khi sát nhân đi lên tầng để kết liễu mạng sống của hai đứa trẻ.

Đó mới là nút thắt khó gỡ, Decker biết. hồi xưa anh đã nghĩ đến, thế nhưng cuối cùng anh cũng chọn không suy nghĩ nhiều đến tầm quan trọng của khúc mắc này. Tên sát nhân bắn chết hai nạn nhân ở tầng một thì phải có âm thanh ồn ào, không chỉ riêng tiếng súng. Sẽ có tiếng người la hét, hoặc có lẽ phải có sự xô xát. Căn nhà đó không được gọi là quá rộng rãi. Những âm thanh đó chắc chắn sẽ vọng lên tầng trên.

Chỉ có một cái điện thoại bà ở tầng trên, trong phòng ngủ của hai vợ chồng, họ cũng xác định rằng không đứa trẻ nào ở nhà Richards có điện thoại di động. Tuy thế, đáng nhẽ ra bọn trẻ có thể tìm đến điện thoại trong phòng ngủ và gọi báo cảnh sát, sau đó trốn vào đâu đó hoặc nhảy qua cửa sổ thoát thân. Vậy mà chúng đã không làm thế.

Anh hình dung rằng Frankie Richards, cậu anh trai, sẽ có khả năng phản ứng nhanh nhạy với những tình huống như thế hơn so với em gái. Cậu ta là người sử dụng chất gây nghiện, đồng thời là tay buôn thuốc cò con, vì lẽ đó cậu đã quen với việc tiếp xúc với những tên tệ hại và đối mặt với những rủi ro ở một mức độ nhất định. Đội điều tra phát hiện ra cậu ta để tiền mặt và “hàng nóng” trong nhà mình. Cậu ta ắt hẳn phải biết sẽ có kẻ mò đến nhà và cố gắng cướp một trong hai thứ đó. Ngày xưa, để bị trộm viếng tận nhà như thế thì không cần có đến vài nghìn usd hoặc vài bánh thuốc phiện. Có kẻ dám giết người chỉ vì năm mươi usd và một tép thuốc phiện.

Liệu có phải âm thanh của cơn bão đã át tiếng hai người bị giết ở dưới tầng không? Có phải bọn trẻ không biết chuyện gì xảy ra cho đến khi quá muộn không?

Decker bỏ qua những khúc mắc đó để nghĩ đến câu hỏi tiếp theo, trong khi ngoài cửa sổ trời vẫn mưa như trút nước. Tại sao Abigail lại bị siết cổ còn những nạn nhân khác lại bị bắn? Decker nghĩ anh biết câu trả lời.

Tuy nhiên, khi đôi mắt anh vô thức nhìn màn hình máy tính, tâm trí anh đột nhiên chật ních vô số hình ảnh mờ ảo đến độ anh cảm thấy buồn nôn.

Trong tâm tưởng của mình, anh đang đứng ở nhà vào đêm mà anh tìm thấy gia đình mình đã chết. cái sắc xanh ánh điện đang dội xuống anh từ mọi phía. Anh đã từng luôn có thể xua đuổi, hay ít nhất là tạm gác kí ức này đi bằng cách trục xuất nó tới nơi sâu kín nhất trong tâm trí. Ấy thế mà giờ đây, thật lạ thường làm sao, anh không thể nào làm như thế được nữa. Như thể anh không còn kiểm soát được tâm trí mình. tâm trí anh giống như một hố rác dữ liệu khổng lồ không kiểm soát nổi trong máy tính.

Anh đứng trên đôi chân run rẩy và tự hỏi rằng liệu anh có thể bước đến kịp nhà tắm trước khi nôn thốc nôn tháo ra không. Thế rồi bụng dạ anh êm xuống, nhưng tâm trí thì không được như vậy.

Anh liếc nhìn Mars vẫn đang ngủ say sưa trên giường.

Một phần Decker muốn đánh thức người bạn dậy, giải thích tình trạng anh đang mắc phải và xin sự giúp đỡ. Nhưng Mars có khả năng giúp đỡ anh như thế nào đây? Thậm chí Decker còn cảm thấy ngại không dám hỏi.

Thay vào đó, anh loạng choạng bước ra khỏi phòng, đi dọc hành lang rồi xuống tầng dưới. anh đi qua lối cửa sau mà anh đã kể cho Lancaster. Anh lảo đảo bước đến chỗ bãi đổ rác và thùng rác tái chế. Trời vẫn mưa tầm tã, chỉ trông có vài giây cả người Decker đã ướt sũng từ ngoài vào trong.

Cuối cùng anh ngồi co ro dưới mái nhà kim loại đang che một phần sân sau của tòa nhà. Trong đầu anh cứ tái hiện mãi hình ảnh chính anh đi khắp căn nhà cũ, căn nhà giờ đây đã thuộc quyền sở hữu của gia đình Henderson. Từng bước từng bước.

Đầu tiên là người anh vợ trong nhà bếp.

Vợ anh nằm trên sàn nhà cạnh giường, chỉ nhìn thấy đôi chân cô ấy khi anh bước vào phòng.

Cuối cùng là Molly bị trói vào bồn cầu trong phòng tắm bằng cái đai từ áo choàng tắm. Con bé cũng bị siết cổ chết, giống như Abigail Richards.

Tất cả bọn họ đều chết vì...

Mình .

Decker đặt cả hai tay lên đầu và ngồi trên mặt đường buốt giá, mưa vẫn nện rầm rầm xuống mái hiên kim loại trên đầu.

Anh nghĩ anh đã chạm đáy nỗi đau khi anh mất gia đình, mất việc, mất nhà. Anh không có gì cả.

Thế nhưng khi những hình ảnh kí ức ấy cứ bung ra hết lần này đến lần khác trong đầu anh, bắt đầu từ ông anh vợ và kết thúc bằng cô con gái, anh thầm nghĩ:

Đây... đây mới là chạm đáy nỗi đau.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »