“RỒI, TÔI CÓ TIN XẤU và tin không hay, anh muốn biết cái nào trước?”
Decker đang nói chuyện với Alex Jamison qua điện thoại.
“Ồ, tin nào cũng như nhau thôi, chẳng phải sao?” Anh nói.
“Được rồi, bọn tôi không tìm được gì về mấy công ty ma mà anh bảo. Không thâm nhập được.”
“Ừ.”
“Còn về hình xăm trên người hai kẻ bị giết. Tôi đã cho quét thử trên các cơ sở dữ liệu có liên quan và kết quả cho ra là không. Ý tôi là hầu hết các hình xăm nếu tách riêng ra thì phổ biến. Nhưng ở Cục chưa từng thấy trường hợp nào tất cả lại dính vào nhau như thế. Nó giống như trộn lẫn nhiều nhóm thù ghét với nhau. Phát xít, Da trắng thượng đẳng, thành viên hội kín 3K.”
“Ừm, cảm ơn đã kiểm tra giúp.”
“Không, anh không hiểu rồi, Decker ạ. Có mấy người ở đây phát hoảng lên rồi. Khi FBI không tìm ra một thứ gì đó, đấy là một chuyện rất lạ. Mọi người cũng đang lo rằng có thể những nhóm thù ghét này đang tập hợp lại với nhau, chia sẻ nguồn lực, hợp tác để thực hiện các hành động khủng bố, làm những việc kinh khủng hơn so với khi chúng hoạt động riêng lẻ.”
“Ý cô là các công ty ma đó khó tiếp cận một cách bất thường và các hình xăm có thể là tượng trưng cho một mối đe dọa khủng bố mới?”
“Chính xác. Khi tôi nói chuyện này với Bogart, anh ấy thực sự rất lo ngại.”
“Ừm, tôi cũng thấy lo.”
“Có tin gì từ Rachel Katz chưa?”
“Cô ta vẫn chưa tỉnh lại. Các bác sĩ đang tỏ ra lo lắng hơn.”
“Anh còn làm gì được nữa?”
“Tôi có thể tìm hiểu tầng hầm của American Grill có gì.”
“Anh không xem trên phim à? Đừng bao giờ đi xuống tầng hầm.”
“Ở thị trấn Baron tôi đã làm rồi đấy thôi.”
“Đấy, tôi muốn nói đến điều đó đấy.”
Decker cúp máy và đi tìm Lancaster, anh tìm được chị đang pha cà phê trong phòng nghỉ.
“Muốn một tách không?” Chị hỏi.
Anh lắc đầu. “Chúng ta cần tới ngân hàng.”
“Làm gì, anh cần tiền à?”
“Không, cần những câu trả lời.”
Trên đường lái xe tới ngân hàng cũ của Don Richards, Decker nói, “David Katz sở hữu một chiếc sedan Mercedes mẫu mới nhất khi anh ta bị sát hại. Đó là chiếc xe mà tôi nghĩ kẻ sát nhân đã dùng để chở anh ta tới nhà Richards. Katz và vợ lúc đó sống trong một căn hộ sang trọng trong thành phố. Anh ta nắm quyền sở hữu nhà hàng American Grill sau khi xây dựng nó bằng một khoản vay xây dựng và vận hành. Và có thể anh ta còn vay những khoản khác nữa.”
“Rồi sao?”
“Làm sao cô có thể vay một khoản lớn như thế nếu không có gì thế chấp?”
“Có thể anh ta có thế chấp chăng?”
“Thế tức là bản thân anh ta cũng có tiền.”
“Ừ thì đúng rồi. Anh ta chuyển đến thành phố này khi đã giàu có. Anh biết điều đó mà. Duncan Marks có nhắc tới chuyện này trong bữa ăn.”
“Ừ, tất cả mọi người đều nói với tôi chuyện đó. Nhưng không ai có thể nói cho tôi biết tiền đó đến từ đâu .”
“Ừm, có thể ngân hàng sẽ giúp được chúng ta.”
“Đó là lí do duy nhất mà chúng ta tới đó. Nếu không thì còn lâu tôi mới đặt chân vào chốn ấy.”
“Anh không thích ngân hàng sao?”
“Không còn thích kể từ ngày họ tịch thu căn nhà của tôi ở đây và thu hồi xe của tôi. Với lại nhìn cái điểm tín dụng bần tiện của tôi, họ cũng chẳng thích tôi đâu,” Decker đáp.
Bart Tinsdale là phó giám đốc ngân hàng. Anh ta đã ở đây rất lâu nên biết Don Richards. Tinsdale cao và gầy lêu nghêu, nhưng bộ vest mà anh ta mặc thì quá là cọc cạch, ống quần và ống tay áo khoác đều quá ngắn so với chân tay. Đôi giày anh ta đi đã cũ và rách bươm, đôi tất trông như đã dão hết cỡ.
Tuy nhiên, anh ta có cặp mắt hết sức linh hoạt và một cái bắt tay đầy nội lực, anh ta nhanh chóng dẫn hai người vào phòng làm việc nhỏ quây bằng vách kính ở phía sau sảnh chính. Tại đây họ ngồi vây quanh bàn làm việc của anh ta.
Anh ta chỉ tay ra ngoài cửa sổ. “Mỗi lần tôi nhìn ra ngoài ô cửa sổ đó và nhìn thấy nhà hàng Grill, tôi lại nghĩ tới Don và David.”
“Vậy là anh quen cả hai người họ?” Decker hỏi.
Tinsdale gật đâu. “Ngày đó tôi chỉ là một nhân viên ngân hàng.”
Lancaster nói, “Ồ, thế là anh thăng tiến tốt đấy chứ. Giờ đã là phó giám đốc rồi.”
Mặt Tinsdale nhăn nhúm. “Thằng chột làm vua xứ mù thôi. Nhưng tôi hoàn toàn hài lòng. Đây là một nơi thích hợp để nuôi dạy con cái. Tôi có năm đứa.”
“Ồ, tôi chỉ có một, và đôi lúc tôi vẫn cảm thấy quá sức.”
Vị phó giám đốc gật đầu đồng tình. “Vợ tôi đúng là một vị thánh. Và bọn trẻ lớn khỏe phần nhiều là nhờ cô ấy chứ chẳng phải tôi. Nhưng tôi cũng có huấn luyện đôi chút cho tụi nhóc. Bóng đá và bóng chày. Tôi cũng là trợ lí huấn luyện viên trong giờ bóng rổ nữa. Tôi từng chơi trong đội của trường phổ thông. Lịch trình khá là dày đặc.”
“Tôi hiểu mà.”
Anh ta rướn người ra trước. “Nhưng anh chị tới đây đâu phải để biết mấy việc này.”
Decker nói, “Không. Chúng tôi đã mở lại cuộc điều tra về vụ án mạng liên quan đến David Katz và Don Richards. Chúng tôi cũng đang điều tra về vụ mưu sát Rachel Katz.”
Tinsdale bất chợt rùng mình. “Quanh đây xảy ra nhiều vụ giết chóc quá.” Anh ta hướng ánh mắt sang Decker. “Anh có mặt ở đây khi vụ nổ súng ở trường cấp ba xảy ra. Con gái lớn nhất của tôi vừa mới nhập học năm đầu khi sự việc xảy ra. Tạ ơn Chúa là con bé không sao.”
“Vâng, tạ ơn Chúa,” Lancaster nói.
“Vậy tôi có thể làm gì cho anh chị?” Tinsdale hỏi.
“Trước hết, chúng tôi muốn biết thêm về khoản vay mà Richards cung cấp cho David Katz. Anh có hồ sơ về việc này không?”
“Ồ, chúng nằm trong máy tính. Tất cả mọi thứ đều nằm trong máy tính. Kể cả những hồ sơ từ ngày xưa.” Anh ta nhìn bàn phím một lát trước khi ngước mắt lên. “Anh có cần xin lệnh không nhỉ?”
“Anh Katz chết rồi. tôi thấy việc xem xét các hồ sơ ngân hàng từ ngày xưa không có tổn hại gì cả.”
“Tôi nghĩ cũng đúng.” Tinsdale gõ mật khẩu và thực hiện một vài thao tác trên màn hình. “Được rồi, chính xác thì anh chị muốn biết chuyện gì?”
“Khoản vay trị giá bao nhiêu?” Decker hỏi.
Tinsdale đọc thông tin trên màn hình. “Hai phẩy năm triệu.”
Lancaster há hốc. “Khoản vay như thế được xem là khá lớn, phải không?”
“Ồ, tôi đã từng xử lý khoản vay lớn hơn thế. Nhưng đó là một khoản tương đối lớn dành cho một nhà hàng ở Burlington, tôi phải thừa nhận với anh chị như vậy, nhất là khi khoản vay này được thực hiện từ rất nhiều năm về trước. Có vẻ như việc xây dựng nơi đó tương đối là tốn kém.”
“Anh từng tới quán Grill chưa?” Decker hỏi.
“Tôi từng đến rồi.”
“Trông nó cũng tương tự như cả triệu nhà hàng khác mà tôi từng tới. không phải loại cao cấp.”
Tinsdale vừa gật đầu vừa nói tiếp. “Tôi phải thừa nhận là tôi cũng từng có suy nghĩ tương tự. Nhưng khoản vay đó đã được duyệt rồi.”
“Anh ta có phải thế chấp gì cho khoản vay không?”
“Ừm, chúng tôi yêu cầu thế chấp đối với đất đai, tất nhiên rồi, và phần cải tạo thêm. Thông lệ là thế. Và có, tôi đoán anh ta phải thế chấp một khoản tiền khác của riêng mình nữa. Thông thường chúng tôi sẽ không cung cấp toàn bộ vốn cho những dự án như thế này. Chúng tôi muốn người vay tiền cũng phải chia lửa cùng, tức tự bỏ tiền túi một phần, có thể nói là vậy. Anh ta xin vay vốn để xây dựng lẫn vay vốn vận hành để khai trương và duy trì hoạt động kinh doanh. Khoản vay không thể được hoàn trả ngay từ ngày đầu trong lúc vẫn còn đang trong quá trình xây dựng. Phải tính thêm lãi suất cộng với tiền vốn nữa, từ đó mới tính ra được số tiền cần phải hoàn trả là bao nhiêu. Xin chờ chút, để tôi kiểm tra một vài chi tiết nữa.” Anh ta kéo đọc thêm vài trang khác. “Được rồi, đúng là như vậy, anh ta có bỏ vào một ít tiền riêng. Hơn năm trăm ngàn một chút. Tiền đó dùng để mua đất. Và anh ta cũng tự mình đứng ra bảo lãnh khoản vay.”
“Người ta có thường hay làm thế không?” Lancaster hỏi.
Tinsdale nhìn chị với vẻ khẳng định. “Ồ, có. Đặc biệt là với một nhà hàng. Tỉ lệ thất bại với những dự án này thực sự rất cao. Nếu khách hàng không trả được nợ, ngân hàng cũng không hề muốn phải lo liệu cho vật thế chấp. Chúng tôi không hành nghề kinh doanh nhà hàng. Vả lại giá phát mãi cho một nhà hàng kinh doanh thất bại thì không thể cao. Lỗ nặng là chắc. Nếu đã biết nhà hàng ở chỗ này làm ăn thất bại, tại sao cứ phải cố đấm ăn xôi.”
“Thế tức là nếu anh ta tự mình đứng ra bảo lãnh cho khoản vay, chắc hẳn anh ta phải có của cải gì đó,” Lancaster nói.
“Chắc chắn là vậy. Chúng tôi chắc hẳn đã phải thẩm tra tài chính toàn diện đối với anh ta. Chắc anh ta đã trình ra bằng chứng các khoản tài sản thế chấp và chúng tôi cũng phải lập ra các hồ sơ biện pháp bảo đảm đối với các tài sản này. Cổ phiếu hoặc trái phiếu hoặc tài khoản tiền mặt hoặc bất cứ hình thức thế chấp nào khác, cho phép ngân hàng có quyền lợi bảo đảm đối với các tài sản đó trong trường hợp khách không trả được nợ.”
“Anh có thể nói cho chúng tôi biết giá trị ròng của anh ta hồi đó là bao nhiêu không?” Decker hỏi.
Tinsdale gõ một vài phím nữa. “Để xem nào. Được rồi, chúng tôi có chú ý đến một vài chứng chỉ tiền gửi của anh ta, có giá trị là tám mươi phần trăm khoản vay. Tổng cộng lại, nó cho thấy giá trị ròng của anh ta hồi đó là khoảng chín triệu usd.”
“Ôi giời,” Lancaster nói. “Có ngần ấy tiền, tại sao không tự bỏ vốn ra mà xây nhỉ?”
Tinsdale mỉm cười tỏ vẻ hiểu biết. “Quy tắc số một trong làm ăn, nếu có thể, hãy dùng tiền của người khác.”
“Phải rồi.”
“Phần lớn tài sản của anh ta có nguồn gốc từ đâu?” Decker hỏi.
“Có vẻ chủ yếu là từ cổ phiếu và trái phiếu. Một vài dòng niên kim. Tất cả đều là lưu động.”
“Nhưng cái đó có cho biết tài sản ban đầu của anh ta từ đâu mà có không?”
“Không. Nhưng tất cả tài sản đều đứng tên anh ta hợp pháp.”
“Và anh ta là người đứng vay duy nhất à?”
“Phải, khi thực hiện giao dịch này anh ta chưa kết hôn.”
“Và Don Richards làm tất cả theo quy định sao?” Lancaster hỏi.
“Hoàn toàn theo quy định. Tất cả đều được thực hiện theo các yêu cầu cho vay của ngân hàng.”
“Lý lịch của Katz thế nào? Trình độ học vấn? Nơi sinh? Quá khứ?”
Tinsdale nhìn màn hình. “Trên đơn xin vay trong này nói rằng anh ta có một bằng cử nhân xã hội và một bằng thạc sĩ kinh doanh. Anh ta khai nghề nghiệp là doanh nhân.”
“Nhưng cũng không nói tài sản của anh ta từ đâu mà có mà chỉ nói con số ròng thôi nhỉ?”
“Phải, đó là tiền của anh ta . Việc này đã được xác nhận. Có thể anh ta được thừa kế.”
“Tôi đoán sau khi anh ta chết, khoản vay đã được chuyển sang cho người vợ góa của anh ta?”
“Không phải.”
“Tại sao thế?”
“Đó là một khoản vay xây dựng được chuyển sang thành khoản vay năm năm với lãi suất cố định. Nhưng Katz đã trả hết xong xuôi khoản vay ấy khoảng sáu tháng sau khi nhà hàng mở cửa.”
“Anh ta làm thế bằng cách nào?” Decker hỏi.
Tinsdale chăm chú nhìn màn hình một lúc nữa. “Trong này không nói rõ ràng, nhưng có vẻ như anh ta huy động một vài khoản tiền cá nhân từ các nhà đầu tư và dùng nó để trả toàn bộ khoản vay.”
“Và sau đó anh ta có vay thêm khoản nào khác của ngân hàng không?”
“Anh ta đăng kí hai hạn mức tín dụng, mỗi cái một triệu usd vào khoảng cùng thời điểm đó. Anh ta rút hết cà hai và sau đó trả lại đủ. Sau đó anh ta mua một nhà máy sản xuất cũ với giá khoảng ba triệu usd, dự định biến nó thành nhà ở và khu bán lẻ. Anh ta cũng làm thủ túc vay để thực hiện việc này. Tòa nhà xây xong sau khi anh ta qua đời.”
“Khoản vay này vẫn còn chứ?”
Tinsdale kéo qua vài trang khác. “Không. Katz cũng đã trả hết khoản đó.”
“Từ khi nào?”
“Để tôi xem. Trong này ghi là khoản vay được trả hết một năm sau khi vay.”
“Nhưng anh mới nói là sau khi anh ta chết thì tòa nhà mới hoàn thành mà.” Decker nói.
“Đúng là thế. Họ mới chỉ xây xong chừng một nửa khi anh ta bị sát hại.” Tinsdale nhún vai. “Có vẻ như anh ta có tiền đầu tư rót vào và họ trả được hết nợ.”
“Don Richards là người xử lí tất cả các giao dịch này?”
“Đúng thế. Anh ấy kiểu như là giao dịch viên quen của Katz ấy.”
“Rachel Katz có làm thủ tục vay nào với ngân hàng không?”
“Không. Cô ấy thậm chí còn không mở tài sản cá nhân ở chỗ chúng tôi. Tôi nghĩ sau lưng cô ấy có đại gia lắm tiền nào đó. Không cần nguồn cho vay nữa. Cô ấy bây giờ có vẻ đang ngập trong của cải.”
“Kiếm tiền kiểu ấy dễ như bỡn nhỉ,” Lancaster nói, giọng không cảm xúc.
Ra đến bên ngoài, Decker nhìn lên trời. “Chúng ta bị dẫn dắt để tin rằng giao dịch duy nhất mà Katz và Richards thực hiện với nhau là khoản vay cho nhà hàng American Grill. Nhưng sự thật không phải thế. Còn có các hạn mức tín dụng và cái nhà máy cũ nữa.”
“Được rồi, nhưng chúng ta biết thêm được gì chứ? Ngoại trừ việc biết được rằng trên đời có người vừa có số hưởng vừa ngập trong của cải?” Lancaster hỏi.
“Khi có người có thể liên tục trả hết những khoản vay lớn một cách sớm bất thường bởi vì họ có ‘tiền đầu tư’ từ các công ty ma, thì từ đó tôi suy ra được một điều.” Anh nhìn người cộng sự của mình.
Lancaster gật đầu. “David Katz đang rửa tiền.”
“Chính xác. Và tôi thắc mắc liệu Rachel Katz có tiếp quản công việc rửa tiền đó sau khi chồng cô ta chết hay không?”