Chuộc Tội

Lượt đọc: 12348 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

DECKER ĐÃ NHÌN THẤY ÁNH ĐÈN PHA tiến đến gần, anh cứ nghĩ người đó sẽ chạy chậm lại và lùi xe.

Nhưng sự việc không diễn ra như thế. Hoàn toàn không.

Cú đâm đầu tiên làm cho cả thân hình to lớn của anh xô về phía trước. Túi khí phía trước và túi khí rèm hai bên bung mở, khi ga được dùng để bơm căng các thiết bị an toàn này thoát ra ngoài khiến cho anh cảm thấy da mình bị châm chích và sau đó là bỏng rất nhẹ.

Bị mất phương hướng trong phút chốc do va chạm, Decker nhìn qua gương chiếu hậu và thấy ánh đèn lại tiến đến thêm lần nữa. Đèn pha của chiếc xe đó ở vị trí cao hơn đèn sau xe anh.

Xe tải. một chiếc xe lớn. Anh nghĩ mình nhìn thấy được cái cản trước khổng lồ bằng kim loại ngay trước khi...

Cú đâm tiếp theo xảy đến khiến cho phần sau chiếc xe của anh bị nhấc bổng khỏi mặt đường.

Những túi khi trên xe đã được mở bung sẵn, Decker cảm thấy ngực mình đập vào trục lái sau khi anh xô vào và làm nổ tung cái túi khí. Thế nhưng cái túi hơi vẫn giúp anh tránh được những chấn thương nghiêm trọng.

Anh đánh lái sang bên phải, rồi sang bên trái. Chiếc xe tải dịch chuyển theo mọi chuyển động của anh. Anh ngửi thấy mùi xăng.

Chết chưa, ắt hẳn là bình xăng của anh đã bị rò rồi.

Anh đạp ga và chiếc xe lao thẳng về phía trước.

Chiếc xe tải cũng tăng tốc để bắt kịp tốc độ đột ngột của anh.

Decker thò tay vào túi tìm điện thoại. Những ngón tay của anh gõ lên màn hình.

Giá mà anh có thể kịp bấm 911...

Rồi chiếc điện thoại bắn khỏi tay anh khi chiếc xe tải đâm sầm vào thêm lần nữa. Cú đâm này khiến xe anh xoay vòng vòng. Anh cảm thấy mình như một tay đua trong giải NASCAR bị xe sau đâm vào đuôi trong một vụ va chạm tốc độ cao. Loạng choạng, hoàn toàn mất kiểm soát. Không phải cảm giác gì tuyệt vời cho lắm.

Nhưng Decker đã từng tham gia những cuộc truy đuổi tốc độ cao khi còn là cảnh sát. Anh biết cách xử lí tình huống. Anh không cố vặn tay lái mà thay vào đó đánh lái theo hướng của cú xoay để giành lại quyền kiểm soát chiếc xe.

Anh trượt ra khỏi mặt đường nhựa, bánh xe bốc khói, xăng dầu rò rỉ. Decker lo sợ rằng nhiệt tỏa ra từ cú trượt có thể làm kích cháy vết xăng dầu.

Trượt được khỏang chừng mười lăm mét thì chiếc xe dừng lại. anh gạt cái túi khi đã bung mở sang bên và nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chiếc xe tải cỡ lớn đang hướng về phía anh, chắc chắn đang có ý định thực hiện một cú đâm ngang sườn.

Đời nào tao chịu để yên cho mày làm vậy.

Decker rút súng ra, hạ kính xuống, ngắm bắn rồi nổ súng, đầu tiên là vào bộ tản nhiệt, tiếp đó hướng xuống bánh xe và cuối cùng là hướng lên kính chắn gió. Ba hình tròn nát bươm in hằn trên kính tại vị trí đạn bán trúng.

Chiếc xe lập tức xoay vòng, lao sang vệ cỏ, lốp xe lấy lại được ma sát, kéo nó quay lại mặt đường, xe chao đảo, lúc này đã có khói bốc lên từ chỗ động cơ xe.

Decker không biết anh có bắn trúng kẻ lái xe hay không. Anh chỉ có thể cầu trời là mình đã bán trúng đích.

Khi anh đang phân vân không biết có nên đuổi theo chiếc xe tải hay không thì mùi xăng đột nhiên nồng nặc hơn.

Anh nhanh chóng tháo dây đai an toàn, cúi xuống nhặt lại chiếc điện thoại, đá bung cửa xe, rồi vội vã lao ra. Anh bấm số 911 và báo cho tổng đài biết những việc đã xảy ra, mô tả vị trí của mình chính xác nhất có thể. Sau đó anh nhìn theo với một cảm giác cồn cào trong bụng khi ngọn lửa bùng lên từ phía đuôi của chiếc xe anh vừa mới cầm lái.

Ngay lập tức anh quay người và bỏ chạy thật nhanh, thật xa khỏi chỗ chiếc xe. Vụ nổ xảy ra làm chấn động cả bầu trời đêm tĩnh mịch, anh bị thổi bay đi, bắn về phía trước và cà thẳng mặt xuống vệ đường cứng gồm toàn đất, cỏ với sỏi.

Đó là nơi cảnh sát đã tìm thấy anh khi họ tới nơi sau đó.

“Anh đúng là không thể tránh xa rắc rối, có phải không?”

Decker nằm trên giường bệnh, chếnh choáng ngước mắt lên trông vào bóng Lancaster đang lượn lờ trước mặt anh vẻ giận dữ, miệng nhai kẹo cao su ngấu nghiến.

“Có tìm thấy chiếc xe tải không?”

Chị lắc đầu.

“Tôi nghĩ có thể tôi đã bắn kẻ lái xe bị thương,” Decker nói khi anh chạm tay lên trán và sờ thấy một miếng băng trên đó. “Tôi nhắm ba phát vào kính chắn gió ngay phía trước chỗ ghế ngồi của tài xế.”

“Cảnh sát tiểu bang đang kiểm tra tất thảy. Cá mười ăn một sẽ tìm ra được chiếc xe đó. Anh có nghi ngờ ai không?”

Decker hơi nhổm dậy một chút. “Là một kẻ hoặc đi theo tôi đến tận Trammel hoặc bắt đầu bám đuôi sau khi tôi rời khỏi nhà Mitzi Gardiner.”

“Buổi gặp mặt với cô ta thế nào rồi?”

Decker kể cho chị nghe về cuộc nói chuyện.

“Anh nghĩ cô ta nói thật chứ?”

“Gần như chẳng có ai kể hết toàn bộ sự thật đâu. Ai cũng đều xuyên tạc các thông tin để làm mình trông có vẻ tử tế hơn hoặc có vẻ vô tội, hoặc cả hai.”

“Nhưng mà nghe có vẻ như đúng là cô ta đã làm lại được cuộc đời đấy chứ,” Lancaster nói, nghe hơi có chút bâng khuâng.

“Có nghĩa là cô ta có rất nhiều thứ để mất,” Decker căn vặn.

“Anh nghĩ cô ta đã cho người bám đuôi sau khi anh rời đi à?”

“Cô có thể thử cho kiểm tra lịch sử cuộc gọi của cô ta. Mặc dù có vẻ sẽ hơi quá lộ liễu nếu như ngay sau khi tôi rời khỏi nhà cô ta lại có kẻ cố tìm cách hạ sát tôi. Cô ta phải biết là mình sẽ nằm trong phạm vi bị tình nghi chứ.”

“Thêm nữa, với cuộc sống mới, thời thượng như bây giờ, có thể cô ta không dễ dàng tiếp cận những kẻ giết thuê.”

“Có thể bọn chúng chỉ muốn cảnh cáo, chứ không phải sát hại tôi.”

Chị nhìn anh. “Tôi nghĩ anh cần suy xét lại. Từ những gì tôi được nghe kể, suýt chút nữa thì anh đã bị nướng chín trong cái xe đó đấy.”

“Suýt thật,” Decker thừa nhận. “Có tiến triển gì ở bên cô chưa?”

“Không có gì đáng kể.”

“Ừm, hành động cố lấy mạng tôi đã nói cho chúng ta biết một điều,” Decker nói.

“Điều gì?”

“Có vẻ như Meryl Hawkins đã nói sự thật.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »