Chuộc Tội

Lượt đọc: 12540 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 73

“SẠCH BONG,” Bogart nói qua điện thoại với Decker. “Văn phòng của Gardiner chẳng còn gì ở trong đó cả. Chắc hẳn hắn đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch thoát thân. Ngay khi anh đánh động, có lẽ hắn đã quét sạch nơi này. Tương tự với căn hộ của Peyton. Chẳng còn gì cả, nếu như trước đó có gì.”

Decker nói, “Chúng ta cần tìm hiểu tất cả những gì có thể về bọn này, Ross ạ. Vả lại nhà riêng với văn phòng của hắn chắc phải lưu lại rất nhiều dấu vân tay. Căn hộ của Peyton hẳn cũng thế.”

“Tôi đã cử một đội tìm kiếm rồi. Còn về những kẻ ‘học việc’ mà anh kể ở American Grill ấy?”

“Ừ sao?”

“Tôi không nghĩ chúng sẽ đi làm đâu. Có thể Peyton đã cảnh báo chúng. nhưng tôi vẫn sẽ cử người ở đấy phòng khi có kẻ nào xuất hiện. Và chúng tôi sẽ truy lùng nơi chúng ở và lục soát cả những nơi đó nữa.”

“Báo cho tôi biết nếu anh tìm được gì nhé,” Decker nói.

“Anh định làm gì?”

“Tôi sẽ dạo thăm quá khứ một chút.”

Decker ngồi đối diện với Lancaster ở nhà của chị. Sau lưng anh nghe thấy tiếng Earl và Sandy đang chuẩn bị để ra ngoài.

Sandy lao vào trong phòng. Cô bé là một quả cầu lửa rực tràn năng lượng, lúc nào cũng vui tươi, cho tới khi rơi vào bóng tối của muộn phiền, cô bé có khi chuyển đổi qua lại giữa hai trạng thái này chỉ trong tích tắc. Chiếc áo khoác đang mặc dở, còn cái nón len thì trùm qua mắt cô bé.

Cô bé kéo nó lên và cất tiếng. “Cháu biết chú,” cô bé nói với Decker. “Chú là đồng nghiệp của mẹ cháu. Chú là Amos Decker.”

“Còn cháu là Sandra Lancaster.” Đó là một nghi thức nhỏ mà hai người vẫn luôn làm với nhau.

Earl vội vã chạy vào túm lấy tay Sandy.

“Hai cha con sẽ quay lại sau nhé,” anh nói, liếc nhìn Decker và vợ mình.

“Vâng, anh yêu, cảm ơn anh,” Lancaster nói.

Sau khi hai người rời đi, Decker lại tập trung vào người cộng sự cũ. “Mọi chuyện ổn chứ?” Anh hỏi.

“Chúng tôi đang đón nhận nó từng ngày từng giờ. Tôi phải nói với anh, Earl đã bật khóc khi tôi nói với anh ấy những lời anh nói với tôi lúc ở sân bóng tối hôm đó. Anh ấy rất biết ơn vì anh đã giúp tôi nghĩ thông suốt.”

“Đó chỉ là ý kiến của riêng tôi thôi, Mary ạ. Tôi không phán xét cô, bởi vì tôi không ở trong hoàn cảnh của cô.”

“Ồ, tôi nghĩ anh đã ngăn tôi phạm một sai lầm lớn. khi gặp phải chuyện không may, anh cần tới gia đình. Anh không thể đẩy họ ra xa.”

“Tôi không có gì để phản bác.”

“Được rồi, vụ án sao rồi?”

“Bắt đầu sáng tỏ rồi, nhưng vẫn còn một vài lỗ hổng.”

“Một vài lỗ hổng sao?”

“Chúng ta biết rằng Meryl Hawkins bị vu oan. Cô con gái đã giúp sức dàn cảnh để đổ tội sát hại bốn mạng người cho ông ấy. Chúng ta không biết chính xác động cơ giết người là gì, nhưng chi tiết Katz vận hành một ổ gián điệp bên dưới tầng hầm nhà hàng của hắn đưa chúng ta đến gần hơn với sự thật. Hoặc là hắn nảy sinh bất đồng hoặc đòi hỏi thêm tiền, hoặc kẻ giết hắn cảm thấy bị đe dọa.”

“Ừ.”

“Tua nhanh đến hiện tại. Hawkins biết được sự thật này từ Karl Stevens. Ông ấy ra tù, quay trở lại đây, mong có được sự trợ giúp của chúng ta để chứng minh ông ấy vô tội. Vào đúng đêm hôm đó có kẻ đã sát hại ông ấy.”

“Chúng ta vẫn chưa biết kẻ đó là kẻ nào.”

“Chúng ta biết được rằng ổ gián điệp này, hay bất luận nó là gì đi nữa, vẫn đang hoạt động ở Burlington. Nên tôi cảm thấy có nhiều khả năng ổ gián điệp này chính là thủ phạm. Rồi chúng ta có Rachel Katz. Cô ta là người kết nối cho một liên doanh các công ty ma mà Bogart đã phát hiện ra có quan hệ với người Nga. Rồi, Rachel đang tiết lộ gì đó. Hãy nhớ lại cuộc nói chuyện của cô ta với Melvin. Có thể chúng sợ rằng cô ta sẽ phản bội. thế nên chúng tìm cách sát hại cô ta. Chúng cũng tìm cách giết tôi nữa. Chúng đã sát hại thành công Sally Brimmer.”

“Bởi vì cô ấy đã đóng giả Susan Richards. Nhưng chúng ta vẫn chưa biết chúng ép cô ấy làm việc đó bằng cách nào.”

“Phải, chúng ta không biết. Đó vẫn là một câu hỏi để ngỏ, nhưng có thể chúng đã hăm dọa cô ấy bằng cách dọa rằng sẽ nói cho vợ Natty biết về quan hệ tình cảm giữa hai người họ. Đến lượt Mitzi Gardiner, lý trí bị lấn át với cảm giác tội lỗi, cố tự tử bằng thuốc. Tôi nghĩ cô ta gặp may khi có súng trong tay.”

“Tại sao lại thế?”

“Nếu không, gã chồng yêu có lẽ đã tiễn cô ta đi một đoạn trước rồi.”

“Anh nghĩ có thể hắn sẽ ra tay với cô ta sao?”

“Thực lòng tôi không thể nghĩ ra lời giải thích nào khác. Chúng ta tìm ra được căn phòng ngầm, tất cả mọi bằng chứng dưới đó đều hướng tới một tổ chức gián điệp nào đấy. Thế là Peyton bỏ trốn, Brad Gardiner cũng vậy. Giờ chúng ta đang chờ họ tỉnh lại để kể cho chúng ta nghe những gì họ biết.”

“Đấy là nếu họ tỉnh lại được. Vả lại nếu có tỉnh, cũng chẳng có gì dám chắc họ sẽ kể cho chúng ta nghe điều gì.”

“Chúng ta nắm đằng chuôi. Mitzi đã cố giết tôi. Còn Rachel thì không đời nào có thể đưa ra lời giải thích hợp lý để chối bỏ việc cô ta biết về căn phòng dưới tầng hầm American Grill. Nếu họ chịu nói, họ sẽ có được thỏa thuận. nếu không chịu, họ sẽ phải ngồi tù rất lâu đấy. Nhưng tôi không muốn dựa cả vào họ. Chúng ta phải tiểp tục tự thân vận động.”

“Có thể FBI sẽ tìm được gì đó có ích cho chúng ta.”

“Có thể. Nhưng cũng có khi họ chỉ tìm được con số không trìn trĩnh. Bọn chúng hiển nhiên đã có sẵn kế hoạch rút lui rồi, và chúng hơi bị đỉnh trong khoản ấy đấy.”

“Thế tức là rất có thể chúng ta sẽ quay trở lại vạch xuất phát, sau ngần ấy công sức.”

“Có thể là không.” Anh nói.

“Ý anh là sao?”

“Tôi chợt nghĩ toàn bộ chuyện này nghiêm trọng hơn những gì tôi nghĩ trước đây. Tôi cảm thấy có người nào đó liên quan đến việc này đang ẩn mình ngay trước mắt chúng ta.”

“Được rồi, làm sao để tìm ra ai là kẻ đó?”

“Chúng ta sẽ để chúng tự ra mặt,” Decker nói một cách bí ẩn.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »