Chuộc Tội

Lượt đọc: 12404 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 54

ANH LÁI XE ĐI TỚI NƠI mà tối nay anh vừa mới suýt mất mạng. Nhưng anh không quay trở lại vào trong tòa nhà bị bỏ hoang. Anh liều lĩnh tiến vào trong tòa nhà căn hộ của Rachel Katz. Sau khi đã trình đủ giấy tờ chứng minh cho cậu cảnh sát bảo vệ bên ngoài hiện trường vụ án, anh đi thang máy lên tầng trên.

Đội pháp chứng vẫn đang thu thập bên trong. Decker gật đầu chào Kelly Fairweather, lúc này cô đang phân tích dấu máu trên ghế sofa. Trong một góc khác của căn hộ, Natty đang nói chuyện với kĩ thuật viên thứ hai. Anh ta nhìn thấy Decker và nhanh chóng tiến lại.

“Hú hồn, hút chết nhỉ,” Natty nói.

Decker gật đầu. “Thực sự là Mary đã cứu sống tôi.”

“Và cô ấy hạ được thằng khốn đã giết Sally,” Natty nói cùng một nụ cười buồn.

“Có tin gì từ Rachel Katz chưa?”

“Vẫn đang phẫu thuật. Lần cuối được thông báo là cô ta sẽ qua khỏi. Nhưng rất hiểm hóc, viên đạn bắn trúng rất gần một động mạch. Anh bạn của anh đã cứu mạng cô ta.”

“Tôi biết. giờ Melvin đang ở bệnh viện cùng cô ta, có lẽ để bổ sung thêm một lớp bảo vệ nữa.”

“Gã đó có một khẩu súng bắn tia rất xịn và ống nhắm công nghệ cao.”

“Cái ống ngắm laser đó đã cho tôi chút lợi thế.”

“Ồ, thế à, gã đó có thể nổ súng từ khoảng cách xa hơn gấp ba lần mà vẫn trúng đích, quá dễ dàng. Theo lời chuyên gia vũ khí bên tôi nói.”

“Có cơ may nào xác định được danh tính hắn không?”

“Chúng tôi đang cho chạy dấu vân tay trong hệ thống.”

“Hắn có tương đối nhiều hình xăm giống với Karl Stevens.”

“Phải, Mary đã nhắn tin cho tôi biết. Anh nghĩ giữa chúng có mối liên hệ, hiển nhiên là thế rồi.”

“Chúng tôi nói chuyện với Stevens và rồi hắn bị giết. Có kẻ nổ súng sát hại Sally và sau đó suýt giết hại Katz. Phải, tôi nghĩ chúng ta có thể khẳng định chắc chắn chúng có mối liên hệ với nhau. Nhưng những hình xăm này có thể giúp chúng ta thu hẹp phạm vi tìm kiếm xuống còn một băng đảng nào đó. Chúng có vẻ như là một tập hợp kì lạ gồm những kẻ theo chủ nghĩa Quốc xã kiểu mới và những kẻ thuộc KKK.”

“Một sự kết hợ tuyệt với,” Natty nói với giọng châm biếm. “Nhưng vấn đề là, Decker này, từ mười ba năm trước đã có cái băng đảng kiểu đó hoạt động ở đây sao? Ý tôi là, tôi không nhớ hồi đó có kiểu băng đảng nào như thế hoạt động ở Burlington cả.”

“Tôi cũng vậy. nhưng hãy nhớ là rất có thể chúng mới được kết nạp thêm bởi những kẻ đã gây ra tất cả những chuyện tồi tệ này từ mười ba năm trước.”

“Phải rồi.”

Decker nhìn anh ta. “Bữa trưa của anh với vợ thế nào?”

Lúc đầu, nhìn Natty trông như sắp sửa phun trào giận dữ, nhưng khi anh ta tập trung nhìn vẻ mặt chân thành của Decker, anh ta nói. “Ổn.”

“Cô ấy có biết... gì không?”

“Không. Tôi không nghĩ cô ấy biết. Có thể cô ấy từng nghi ngờ. Nhưng nghe này, Decker. Sally và tôi, chúng tôi chưa từng, anh biết đấy, chưa từng tiến xa đến thế. Chúng tôi chỉ là bạn thôi. Được rồi, có thể là trên tình bạn một chút.” Anh ta thở dài một hơi, đầy vẻ bực bội. “Do công việc chết tiệt này đấy.Nó vắt kiệt sinh lực của anh. Không phải tôi nói ra việc này để lấy cớ bao biện cho mình.”

Decker nghĩ tới Lancaster và cuộc hôn nhân của chị. “Công việc lấy mất sinh lực của rất nhiều người, Natty ạ.”

“Vậy đấy, thế thì chúng ta nên làm gì đây? Chúng ta biết xử trí nó thế nào?”

“Nếu tôi có được câu trả lời, tôi đã đi làm tư vấn tâm lí cho cảnh sát rồi. Sẽ kiếm được ối tiền. Nhưng dành thời gian cho vợ là bước khởi đầu rất tốt cho anh. Anh không phiền nếu tôi đi quanh xem thử chứ?”

“Tự nhiên đi. Chỉ cần đừng giữ những gì anh ‘quan sát’ được cho riêng mình.”

Decker gật đầu và bắt đầu đi khám phá.

Anh đi vào trong phòng ngủ và nhìn quanh khu vực này. Anh không biết chính xác mình đang muốn tìm cái gì. Anh đồ rằng Katz sẽ chẳng để lại một cái hộp với dòng chữ Bí mật khắc trên nắp hộp cho anh đến tìm, bật mí hết tất cả đâu.

Nhưng Katz là một kế toán viên có đầu óc tổ chức. Cô ta là người ngăn nắp, để ý đến chi tiết. Chỉ cần nhìn quanh căn nhà là có thể khẳng định được điều này. Thế nên có thể cô ta có thứ gì đó mà bản thân cảm thấy cần phải giữ. Có thể là để bảo vệ nó khỏi một ai đó.

Anh mở xem tất cả các ngăn kéo tủ và cũng tiến hành khám xét tương tự đối với tủ quần áo của cô ta. Cô ta có rất nhiều áo quần và giày dép giống như Susan Richards, đến cả Decker cũng có thể nhận thấy đồ mà Katz sở hữu đắt đỏ hơn rất nhiều những thứ ở trong tủ đồ của Richards.

Anh lục lọi đến tít tận phía trong cùng của tủ quần áo, mở xem từng cái hộp và túi, nhưng nửa giờ sau, anh chui ra mà chẳng tìm được gì để đền đáp lại công sức đã bỏ ra.

Anh đi vào trong nhà tắm và lục soát. Khi đi tới tủ đựng thuốc, anh phát hiện ra Rachel Katz được kê đơn thuốc giảm lo âu. Điều này chẳng có gì là bất thường. Rất nhiều người phải uống loại thuốc giống như thế. Nhưng kể cả thế, anh vẫn tự hỏi chính xác thì chuyện gì đã khiến cô ấy lo lắng đến vậy.

Ừm, việc có người cố tìm cách giết cô ta cho thấy nỗi lo lắng của cô ta là hoàn toàn chính đáng.

Anh cầm chiếc túi xách tay được đặt ở tủ đầu giường lên. Bên trong đó có ví, một bộ chìa khóa và một tấm thẻ an ninh ra vào tòa nhà. Anh bỏ chúng vào túi của mình, quay trở lại khu vực chính của căn hộ và nhận ra Natty đã rời khỏi đây để quay về đồn. đội pháp chứng cũng đã xong việc, còn Kelly Fairweather đang gói ghém lại bộ dụng cụ của mình.

“Có tìm được gì đáng quan tâm không?” Decker hỏi.

“Chỉ có máu thôi. Và một viên đạn. Nó ghim vào sofa.” Cô giơ lên một cái lọ nhỏ bằng nhựa có nắp ở trên.

Decker đón lấy nó và nhìn viên đạn, vẫn còn nguyên vẹn.

“Bảy phẩy sáu hai mili,” Decker quan sát cỡ nòng.

Cô gật đầu. “Đúng thế. Nó được gọi là đạn NATO. Rất nhiều lực lượng quân sự sử dụng, bao gồm quân đội của ta. Nếu viên đạn này mà trúng đầu cô ta thay vì trúng vai, thì giờ này cô ta đã ở trong nhà xác chứ không phải bệnh viện.”

Decker nhìn cô với vẻ mặt lạ thường.

“Anh ổn chứ?” Cô hỏi.

“Chừng nào chúng ta phá được vụ án này thì tôi mới ổn.”

Anh rời khỏi tòa nhà và đi xuống phố. Còn một nơi nữa anh phải tới kiểm tra, đó có thể là nơi Katz cất giữ thứ gì đó có giá trị: Văn phòng làm việc. Nó chỉ cách căn hộ một vài tòa nhà, thế nên Decker dự định đi bộ.

Khi anh tới đó, anh nhận thấy cánh cửa dẫn vào tòa nhà đã khóa. Anh lấy tấm thẻ khóa, giơ nó lên trước đầu đọc và cánh cửa bung mở. Anh xem bảng chỉ dẫn ở sảnh để tìm số văn phòng của Katz rồi đi thang máy lên. Tất cả các văn phòng khác mà anh đi ngang qua đều có cửa kim loại bình thường. Văn phòng của Katz thì có cánh cửa bằng gỗ chắc chắn và đắt đỏ hơn nhiều, khung cửa cùng tông gỗ. Biết cô ta vốn thích những thứ như thế, anh không cảm thấy ngạc nhiên.

Anh thử một vài chìa trong chùm chìa khóa mà anh đã lấy được từ trong túi xách của cô ta cho tới khi tìm được đúng chìa. Anh mở khóa và đi vào trong. Anh quyết định sử dụng đèn pin thay vì bật đèn trong văn phòng. Có một bàn tiếp tân ở ngoài cùng, bên tay phải là một dãy hành lang ngắn. Qua hành lang này là hai phòng làm việc và kế đó là một cái bếp kiêm phòng làm việc chung có cửa dẫn ngược trở ra khu vực lễ tân. Ổ khóa điện tử đóng trên tường bên cạnh cánh cửa này, đèn nháy xanh phát ra từ chiếc máy.

Anh quay vào phòng làm việc đầu tiên và mở cửa. Phòng này chắc chắn là của Katz. Nó rộng hơn phòng còn lại và được bố trí các giá sách đặt đóng riêng, khu vực ngồi có ghế bọc nhung xa hoa, một cái bàn giám đốc cầu kì. Trên các giá sách sắp đầy các loại giấy khen ghi nhận thành tích hành nghề, các tấm ảnh chụp Katz đứng cạnh nhiều quan chức thành phố cùng những người khác mà anh đoán là đối tác của cô ta. Cũng có những bức ảnh khác chụp những thứ trông như là các dự án thương mại và dự án đất đai. Trong mỗi bức ảnh, Katz đều đang mỉm cười rạng rỡ, trong đắc chí và hạnh phúc.

Ấy thế nhưng, khi Decker nhìn sát hơn, anh cảm thấy vẻ mặt trong những tấm ảnh ấy thật trống rỗng, mỗi bức hình lại ẩn chứa đằng sau một nỗi sầu muộn. Có thể đó chỉ là vì anh đang gán những gì bây giờ anh đã biết lên những hình ảnh của người phụ nữ đó. Hoặc cũng có thể không phải vậy.

Rồi anh nhận thấy một sợi dây sạc điện nằm trên mặt bàn. Dây sạc của một chiếc máy tính xách tay, nhưng trên mặt bàn chẳng có cái máy tính nào. Ở nhà riêng của Katz cũng không có. Anh mở một vài ngăn kéo đựng tài liệu và nỗi nghi ngờ của anh càng tăng cao.

Một kẻ nào đó đã lục soát kĩ lưỡng phòng làm việc này mà không để lại dấu vết nào. Anh đóng ngăn kéo lại và nhìn hệ thống giá sách được gắn chặt với tường. Anh nhận ra nó, bởi vì Katz cũng có một cái giá y hệt như thế này ở căn hộ của mình.

Nhưng không hẳn giống nhau đến từng chi tiết.

Anh bước lại gần hơn và để ý thấy có một tấm ván nằm giữa hai giá sách mở. Cũng cùng loại với tấm ván ở căn hộ của cô ta. Nhưng có một điểm khác biệt. Tấm ván trong căn hộ của cô ta có tay nắm cửa ở trên. Decker đã cho rằng đó là bởi vì tấm ván đó thực chất là một cánh cửa và phía sau đó là nhà kho. Mà đúng thật là như thế bởi vì anh đã thử quan sát đằng sau tấm ván.

Thế nhưng tấm vàn này thì không có tay nắm cửa. Anh lùi ra sau và quan sát cả cụm giá sách thêm một lần nữa. Bằng khuôn mẫu trong trí nhớ của mình, anh lấy giá sách trong căn hộ của Katz và áp nó vào những gì snh đang thấy trước mắt. Thiếu tay nắm cửa là điểm khác biệt duy nhất.

Anh bước lên trước và sờ xung quanh rìa tấm ván, thăm dò bằng các đầu ngón tay. Anh nhấn phía bên tay trái dưới cùng của miếng gỗ, chỗ này thấp hơn những chỗ còn lại, rồi cánh cửa bật mở. Bên dưới là một không gian chất đầy hồ sơ và tài liệu.

Anh rút hết hồ sơ ra và đặt chúng lên bàn. Anh đang định xem xét chúng thì bỗng dừng tay, đứng dậy và rời khỏi căn phòng, rồi đi vào khu vực bếp.Ttrên bức tường là cái ổ khóa điện tử.

Tại sao nó bị tắt rồi?

Decker không tắt nó đi. Anh không biết mã số. Anh biết có khả năng Katz có hệ thống an ninh độc lập dành riêng cho phòng làm việc của mình. Bên ngoài tòa nhà có hệ thống an ninh. Cửa ra vào văn phòng của cô ta đã bị khóa. Thế nhưng hệ thống an ninh lại không được kích hoạt.

Do anh sơ suất bỏ qua, hay là...?

Tiếng xì của một cái gì đó bị đốt cháy và mùi khói mà anh ngửi thấy sau đó vài giây đã trả lời gãy gọn cho câu hỏi đó của Decker.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »