Chuộc Tội

Lượt đọc: 12495 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56

“ERIC TYSON. Cựu binh. Bị buộc thôi học ở trường huấn luyện biệt động quân và sau đó bị đuổi khỏi quân ngũ.”

Lancaster ngẩng đầu khỏi tờ báo cáo. Decker ngồi đối diện tại bàn làm việc của chị. Đã qua sáng ngày hôm sau.

Lancaster ngẩn tội phạmg đầu khỏi tờ báo cáo. Decker ngồi đối diện tại bàn làm việc của chị. Đã qua sáng ngày hôm sau.

“Chúng ta vừa mới nhận được tin này từ phía quân đội. chúng tôi đã cho chạy dấu vấn tay của hắn ở tất cả các cơ sở dữ liệu và có được một kết quả. Tyson bị bắt với cáo buộc gây thương tích cách đây khoảng mười năm, khi hắn vẫn còn tại ngũ. Sự việc diễn ra ngoài doanh trại, với một dân thường. Đó là lí do chúng tôi tìm ra được dấu vân tay của hắn. Chúng tôi đã liên hệ với quân đội, báo cho họ chuyện đã xảy ra và họ gửi cho chúng tôi tài liệu này.”

“Có kĩ năng đặc biệt gì không?”

“Được huấn luyện để trở thành xạ thủ bắn tỉa. Thế nên anh đã đúng. Phát đạn mà hắn lấy mạng Sally không phải nhằm vào anh. Hắn có thể bắn trúng cô ấy từ cách đó cả cây số. Tyson cách mục tiêu của mình chưa đến năm mươi mét.”

“Vì sao hắn bị đuổi khỏi quân đội?” Decker hỏi.

“Có vẻ là qua lại với bạn bè xấu. Bị tước danh hiệu quân nhân.”

“Vậy là hắn bị cho ra quân. Hắn đã làm gì kể từ ngày đó.”

Lancaster nhún vai. “Không rõ nữa. Chúng tôi đang tìm hiểu đây. Hi vọng sẽ sớm tìm ra được gì đó. Chúng tôi không tìm được dữ liệu nào cho thấy hắn từng ngồi tù.”

“Ừm, cứ nhìn cái đống hình xăm trên người hắn, hẳn là hắn không dây vào chuyện gì đàng hoàng đâu, kể cả chưa từng vào tù bao giờ.”

Lancaster ngả lưng vào ghế. “Được rồi, nhưng tại sao lại phải giết Sally Brimmer? Tối qua anh chưa nói.”

“Tôi không biết. Nhưng tôi là một mục tiêu quá lớn. Hắn gần như không thể bắn trượt tôi. Sally đang ôm tôi thì phát đạn bắn đến. Nhưng tôi cao hơn cô ấy tới hơn hai chục phân. Và to béo hơn rất nhiều. Bất luận cô ấy có ở sát tôi đến mức nào, hắn không thể bắn trượt được, nếu như tôi là mục tiêu.” Anh vỗ mạnh cả lòng bàn tay xuống mặt bàn. “Đáng lẽ tôi phải nhìn ra điều này từ lâu rồi.”

“Tôi cũng vậy thôi. Nhưng chúng ta vẫn chưa biết vì sao cô ấy lại thành mục tiêu.”

“Cô ấy lấy cho tôi những tài liệu mà tôi yêu cầu, sau khi cô bị đá ra khỏi vụ án.”

“Làm sao anh liên hệ được với cô ấy?”

“Cô ấy tới thăm khi tôi đang bị tạm giam. Tôi đề nghị cô ấy giúp và cô ấy đồng ý. Chúng tôi gặp nhau trong công viên. Chúng tôi đang rời đi thì cô ấy bị bắn.”

“Nếu chúng biết cô ấy đang cung cấp thông tin cho anh, tại sao không bắn cả hai và lấy lại thông tin đó nhỉ?”

“Tôi không nghĩ nguyên nhân là do chuyện đó,” Decker nói.

“Tại sao?”

“Bởi vì nếu chúng biết cô ấy đang đưa tin cho tôi, có thể chúng biết đó là gì: tài liệu cảnh sát. Quan trọng gì chứ? Tại sao đó lại là lí do cô ấy phải chết chứ? Có đầy cách để tôi có được những tài liệu này. Sát hại cô ấy đâu có ngăn được việc đó.”

“Vậy ý anh nói là cô ấy, sao nhỉ, có dây dưa vào việc gì khác nữa sao?”

“Hoặc cô ấy biết gì đó có thể gây hại cho một nhóm khác.”

Lancaster nhìn anh. “Nhóm nào?”

Decker liếc nhìn quanh bốn bức tường của căn phòng trống. “Cô ấy làm việc ở đây.”

Giọng Lancaster hạ xuống thành tiếng thì thầm. “Decker, anh có biết anh đang nói gì không?”

“Người xấu có ở khắp mọi nơi, Mary ạ. Đâu có loại trừ cảnh sát, cô biết mà.”

Chị lắc đầu. “Cứ cho là vậy đi, nhưng thật là quá vô lý.”

Rất có lý đấy. Chỉ là chúng ta vẫn chưa tìm ra thôi. Có thông tin gì về vụ cháy ở văn phòng của Rachel Katz chưa?”

“Có thông tin sơ bộ từ đội điều tra phóng hỏa rồi. Họ tìm được một thiết bị gây cháy đính kèm hẹn giờ. Chắc hẳn chúng đã đặt nó ở đó sau khi lục lọi xong văn phòng của cô ta. Anh ghé thăm qua đó không đúng lúc.”

Anh đứng dậy.

“Anh đi đâu đấy?”

“Tới bệnh viện thăm Katz và Melvin.”

“Chỉ thế thôi à?”

“Sau đó tôi sẽ đi gặp Mitzi Gardiner.”

“Anh muốn tôi đi cùng không?”

“Chẳng phải cô đang bận việc giấy tờ do đã bắn chết tên kia sao?”

“Ờ thì...”

“Lúc nào quay lại tôi sẽ nói chuyện với cô.”

“Họ nghĩ cô ấy rồi sẽ ổn thôi,” Mars nói.

Anh và Decker đang ngồi trong phòng khách viếng thăm bên ngoài khu chăm sóc đặc biệt của bệnh viện.

“Họ nghĩ hả?”

“Ừ thì, cô ấy ổn định, ổn định trong tình trạng hiểm nghèo , nhưng chí ít thì cũng ổn định.”

“Ừ.”

Mars day day mắt.

“Anh trông mệt mỏi đấy, Melvin ạ. Nghỉ ngơi một chút đi chứ?”

“Không, tôi ổn. Tôi ngủ một chút trên ghế rồi.” Anh vươn hai cánh tay dài. “Họ bố trí cảnh sát canh gác bên ngoài phòng cô ấy.”

“Ừ, tôi biết.”

Mars lắc đầu. “Tại sao tôi cảm thấy như do lỗi của tôi nên cô ấy mới nằm trong kia nhỉ?”

“Lỗi của anh? Sao anh lại nghĩ thế?”

Mars nói, “Kẻ bắn cô ấy đấy? Chúng biết cô ấy đang nói chuyện với tôi. Chúng sợ có thể cô ấy sẽ mở lòng. Thế nên chúng quyết định hạ sát cô ấy. Nếu tôi không dồn ép, cô ấy đã không sao.”

“Chuyện này khá là rối rắm, Melvin ạ. Và nhầm rồi. Là anh đã cứu mạng cô ấy. Cô ấy bị bắn không phải vì anh.”

“Tôi nhìn thấy cái chấm đổ bay qua bay lại trên mặt cô ấy. Chúa ơi, nó làm tôi sợ chết khiếp. Thế rồi tôi tóm lấy cô ấy và đẩy ngã ngay khi tôi nghe thấy tiếng kính vỡ. Tôi đã nghĩ là cô ấy ổn. Anh biết không? Rồi... rồi sao đó máu của cô ấy ướt đẫm trên người tôi.”

“Cô ấy đã nói gì với anh, trước khi trúng đạn?” Decker hỏi.

“Cô ấy thật sự lo lắng. Lo lắng cho tính mạng của mình.”

“Ồ, và hóa ra là cô ấy đã đúng. Còn gì nữa không?”

“Tôi nghĩ cô ấy muốn nói chuyện. nhưng chưa thể mở lòng. Cô ấy nói gì đó về việc ‘sự thật có nhiều sắc thái’.”

“Sự thật có nhiều sắc thái? Thế nghĩa là sao?”

“Tôi không biết.”

“Có thể là lương tâm cảm thấy tội lỗi chăng?”

Mars tỏ vẻ đau khổ trước khả năng này. “Có thể. Và cô ấy nói rằng đôi lúc người ta phải làm những thứ mà trong mắt người khác có thể là sai trái, nhưng dường như đối với người ấy không còn cách nào khác. Và còn nói rằng sự thật có thể buộc chân anh.”

Decker ghi nhận tất cả những lời này và nói, “Anh biết đấy, cô ấy có thể là người đã đóng giả Susan Richards. Mitzi Gardiner là đối tượng tình nghi còn lại, nhưng cô ta có bằng chứng ngoại phạm.”

“Nếu đúng là như thế, vậy tức là Rachel biết về vụ sát hại Richards. Đó có thể được coi là cắn rứt lương tâm.”

“Phải, có thể. Chúng ta cần nói chuyện với cô ấy ngay khi cô ấy có thể nói năng lại được.”

“Giờ có lẽ cô ấy sẽ nói cho chúng ta nghe sự thật.”

“Ừ, suýt bị giết chắc sẽ là một động lực lớn,” Decker đáp. “Và chúng đốt rụi văn phòng của cô ấy sau khi lục lọi xong. Thế nghĩa là bọn này không gớm tay đâu.”

Mars trợn tròn mắt nhìn anh. “Đốt rụi văn phòng á?”

“Vừa đúng lúc tôi vô tình ở trong đó. Tôi phải nhảy ra từ cửa sổ đấy.”

Mars há hốc miệng. “Anh nhảy qua cửa sổ thật hả?”

“Từ tầng năm xuống. Vấn đề là, tôi không nghĩ bây giờ Katz còn lựa chọn nào khác.”

“Và nếu thật ra cô ấy có tội gì thì sao?”

“Chúng ta sẽ đưa ra thỏa thuận. cô ấy khai báo trước thì sẽ được nhận thỏa thuận tốt nhất.”

Decker đứng dậy, định rời đi. “Anh có cần gì không?”

“Giá như đời tôi bớt náo động hơn một chút thì tốt hơn.”

“Thế thì anh sẽ phải tránh xa tôi ra, hiển nhiên là thế.”

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »