CĂN NHÀ ẤY.
Cơn mưa.
Decker ngồi trong xe quan sát căn nhà cũ của mình từ phía bên kia đường.
Màn đêm thật ra cũng không quá tối tăm, nhưng lòng anh cảm thấy thật ảm đạm.
Anh đã tự nhủ rằng anh có thể sống trong quá khứ hoặc trong hiện tại, nhưng anh không thể sống cùng lúc trong cả hai.
Mình sẽ chọn cái nào đây? Đáng lí ra đây sẽ là một quyết định dễ dàng. Nhưng tại sao lại khó khăn đến vậy?
Vụ án của anh đang đi vào ngõ cụt, mà không phải chỉ cụt một hướng. Gardiner là chìa khóa và trông chẳng có vẻ gì là cô ta sẽ chịu hợp tác. Trừ phi Rachel Katz có thể tỉnh táo trở lại và sẵn sàng giúp đỡ, Decker không dám chắc liệu anh có thể tìm ra được sự thật hay không.
Thế nên anh mới tới đây. Quay trở lại nơi khởi nguồn cho nhiều thứ của mình.
Anh nhìn thấy đèn sáng ở gian phòng phía trước nhà. Thấp thoáng có bóng người qua lại. Là cô bé mà anh đã gặp. Rồi sau đó là cha mẹ bé.
Gia đình Henderson. Họ vừa bắt đầu cuộc sống mới của mình, giống như Decker và gia đình của anh ngày xưa. Xây dựng những giấc mơ và tô vẽ thêm những kí ức mà sau này sẽ tồn tại trong trí óc họ suốt cả cuộc đời.
Giáng sinh cuối cùng anh ở bên gia đình là một kí ức rất đáng nhớ. Decker được xin nghỉ vài ngày, may mắn thay không ai giết ai vào mấy ngày cận kề dịp nghỉ lễ đó.
Họ đã cùng tới xem Molly biểu diễn một vở kịch ở trường. Đó là vở Peter Pan phiên bản dành cho Giáng sinh. Molly đóng vai Wendy. Cô bé phải tập dượt lời thoại suốt hai tuần, tập đi tập lại với một trong hai vị phụ huynh nào khi ấy đang có mặt bên cô bé. Molly còn xen ngang lúc anh đang cạo râu, hoặc thậm chí là đang mặc dở đồ.
Cô bé đã diễn một lèo không vấp, thậm chí còn giúp những bạn khác diễn tròn vai của mình nữa, bởi vì cô bé thuộc hết cả thoại của những người khác.
Một trí nhớ cực tốt.
Cô bé không thừa hưởng điều này từ cha mình. trước khi bị chấn thương, trí nhớ của Decker tương đối bình thường. Anh không dám nghĩ anh có thể di truyền khả năng có được từ chấn thương não bộ sang cho con mình.
Anh ngồi bên Cassie dưới khán phòng đêm hôm đó, xem cô con gái bé bỏng diễn bằng hết tâm sức và làm anh ngạc nhiên bằng bản năng đã thêm vào màn biểu diễn của mình. Có lẽ cô bé nếu lớn lên sẽ trở thành một nữ diễn viên tài năng.
Nhưng giờ đây không ai có thể biết điều đó có thành sự thật hay không.
Phải, đó là một lễ Giáng sinh tuyệt vời. Họ đã cùng nhau đi ăn tối ở ngoài sau vở kịch và ăn mừng màn biểu diễn của Molly. Họ đã cụng li với cô bé bằng món kem vani.
Decker thích thú tận hưởng từng khoảnh khắc, nhưng tất nhiên anh đã tin rằng anh sẽ có thêm nhiều, rất nhiều những khoảnh khác như thế. Đủ nhiều để có thể lấp đầy kí ức của cả một đời người, đủ nhiều để lấp đầy được cho cả người có một bộ não như anh. Cô bé sẽ lớn lên, kết hôn, có con, rồi anh sẽ trở thành ông ngoại rất yêu chiều các cháu, hoặc ít ra cũng gần với hình ảnh một người ông như thế hết sức có thể.
Một lần nữa anh đưa mắt nhìn ô cửa sổ và trông thấy cô bé đang ngồi trên ghế sofa bên cạnh mẹ. Một cuốn sách được mở trước mặt họ. Họ đang đọc truyện.
Decker nổ máy và rời đi.
Anh chẳng nhìn thấy đường nữa vì mắt đã nhòa lệ.
Anh không nên quay trở lại đây nữa, không bao giờ. Nó xé nát tâm can anh theo đúng nghĩa đen, vào những lúc anh không đủ sức gắng gượng.
Nhưng vẫn luôn phải nhường chỗ cho vụ án tiếp theo, chẳng phải sao? Kể cả khi Cassie và Molly còn sống. Anh chưa bao giờ suy nghĩ quá nhiều vào khoảng thời gian mà anh đã bỏ lỡ với họ bởi vì luôn có những kẻ xấu anh cần phải truy đuổi. Có những đêm anh về nhà khi hai mẹ con đã lên giường đi ngủ từ lâu. Sáng hôm sau anh lại dậy và rời đi trước khi họ thức giấc.
Mình đã ngỡ là mình còn có nhiều thời gian bên họ. Rằng mình còn... có nhiều thời gian.
Thế nhưng, không ai biết chắc được rằng mình còn có ngày mai nữa hay không. Với gia đình anh thì hiển nhiên là không.
Cùng với đó, anh cũng vậy.
May mắn thay, càng lái xe đi xa thì những suy nghĩ này càng nhanh chóng buông tha anh. Tạm thời là vậy.
Anh lái xe vào trung tâm thành phố và dừng xe phía trước tòa nhà mà anh suýt bỏ mạng tại đó. Bên kia đường là nơi mà Rachel Katz tí nữa thì cũng chầu trời, một sự trùng lặp thật kinh khủng.
Anh làm thủ tục xin được vào trong với viên cảnh sát đang canh giữ căn hộ của cô ta rồi bắt đầu xem xét xung quanh. Anh liếc nhìn ô cửa sổ bị bắn vỡ nát, vết máu trên ghế và trên sàn. Tất cả những thứ này là một phần của một câu chuyện mà anh đã biết rõ nội dung.
Katz có những người chống lưng bí ẩn, những công ty ma ở nước ngoài rót tiền cho những dự án khổng lồ ở thành phố Burlington bé nhỏ và già cỗi ở bang Ohio này. Cái thành phố này có gì đáng thu hút chứ?
Quả là ai cũng sẽ thấy thắc mắc.
Rồi còn có nhà hàng American Grill. Trên khắp đất nước này có hàng nghìn những quán xá khác tương tự như quán này. Những chiếc burger to dày, khoai chiên ngồn ngộn, cánh gà rán, bia bán theo vại, tivi màn hình rộng để xem thi đấu thể thao. Lượng khách hàng cho những chỗ đó thì đều đặn, những chẳng chủ quán nào có thể làm giàu từ một nơi như thế, như Katz đã kể với Mars.
Anh lại lục soát căn hộ của cô ta một vòng nữa và kết quả là chẳng biết thêm được gì hơn so với lúc bước vào.
Họ sẽ phải chờ cho tới khi cô ta tỉnh lại.
Đây là một vụ án bế tắc bởi vì dường như anh chẳng có manh mối gì để bám theo. Anh không thể bắt Mitzi Gardiner khai ra thêm gì nữa. Và anh chẳng có gì để buộc tội cô ta. Hoàn toàn thiếu bằng chứng. Anh biết cô ta đã gài bẫy và đổ tội cho cha mình, nhưng anh không thể chứng minh được điều đó. Cô ta đã được trả thưởng rất hào phóng, với một cuộc đời hoàn toàn mới. Ấy thế nhưng khi anh rời khỏi nhà cô ta, anh đã bỏ lại phía sau một người phụ nữ rõ ràng đang ngập chìm trong tội lỗi.
Nhưng điều đó chẳng có nghĩa lý gì cho việc thu thập bằng chứng. Anh sẽ phải tìm một con đường khác để tìm ra sự thật được pháp luật công nhận. Hiển nhiên không thể thông qua Mitzi Gardiner mà tìm ra con đường này được.
Anh ngồi xuống một chiếc ghế trong bếp và suy nghĩ về các khả năng khả thi. Cũng không có nhiều, nên anh không tốn bào nhiêu thời gian. Anh nhanh chóng chọn ra một khả năng.
Sally Brimmer.
Cô ấy bị sát hại là có lí do. Anh cần phải tìm ra lí do đó là gì.
Anh có thể bắt đầu từ một trong hai nơi.
Anh chọn một nơi, gọi báo Lancaster gặp anh ở đó, rồi lên đường.