Chuộc Tội

Lượt đọc: 12379 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42

“ANH NGHĨ THẾ NÀO?” Mars hỏi. anh và Decker đang cùng lái xe quay lại khu Residence Inn.

“Tôi nghĩ anh có tài thẩm vấn đấy.”

“Tôi không muốn Katz nghĩ rằng tôi đang moi thông tin từ cô ta.”

“Ý tôi không phải thế. Một người đặt câu hỏi thông minh là người không ra vẻ gì là đang dò hỏi. Cách anh làm giống như thế. Anh đã làm tốt việc tạo dựng sự tin tưởng với cô ta mà không gồng mình quá nhiều.”

Mars cụng tay với Decker. “Xin cảm ơn. Còn gì nữa không? Anh nghĩ cô ta có liên quan đến cái chuyện mà ta vẫn chưa biết là chuyện gì sao?”

“Cô ta đang giấu diếm điều gì đó. Chỉ là tôi không biết đó là gì. Mitzi Gardiner cũng thế. Và thú thực mà nói, có thể cả Susan Richards cũng vậy.”

“Ở thành phố này có khối người ém nhẹm chuyện xấu.”

“Chẳng có gì mới cả,” Decker càu nhàu. “Thành phố nào cũng có.”

Mars kiểm tra đồng hồ. “Nửa đêm rồi đó. Ngủ chút không? Chúng ta làm gì còn trẻ trung như ngày xưa nữa, anh biết mà.”

“Chắc chắn rồi,” Decker vẫn trả lời cho dù trong tâm trí anh, đi ngủ là việc anh không muốn làm nhất bây giờ.

Sau khi Mars quay trở lại phòng mình ở khu Residence Inn, Decker lại trở lại khu đậu xe, trèo lên xe ô tô rồi khởi hành. Anh đánh xe ra khỏi trung tâm thành phố, tâm trí không suy nghĩ gì mà cứ lái một mạch đến khu dân cư và căn nhà mà hơn một thập kỉ trước anh từng gọi là tổ ấm.

Anh tấp vào lề đường, quay cửa sổ ô tô xuống, tắt động cơ và đèn xe. Anh dõi vào căn nhà xưa cũ tối tăm, nguồn ánh sáng duy nhất lúc này là ánh trăng và chiếc đèn đường lẻ loi.

Anh thực sự không biết tại sao mình lại đến đây. Nhìn lại nơi chốn này quả là một sự đày đọa. Những kí ức ồ ạt tràn về trong tâm trí anh đơn giản như việc hít thở. Anh nhắm mắt lại thì những hình ảnh ấy bỗng nhiên tràn đến không kiểm soát như lần trước; chúng lao đến trong tâm trí anh như những đàn chim bay vùn vụt hay những viên đạn được xả ra không ngừng. Anh không tài nào khiến chúng dừng lại được. Anh cảm thấy trái tim mình run rẩy, bụng dạ nôn nao.

Mồ hôi bắt đầu tuôn ra, đọng đầy trên trán, làn da bắt đầu lạnh dần và ẩm ướt, hai bên nách bỗng nhiên sũng nước, mùi hôi thối đột ngột xộc thẳng vào hai lỗ mũi.

Giờ đây, tim anh đập liên hồi, anh nghĩ mình sắp sửa bị nhồi máu cơ tim mất thôi. thế nhưng dần dần, từng chút một, trong lúc anh siết chặt lấy vô lăng như thể hành động này cho anh chút gì đó gọi là kiểm soát đối với tình hình hiện tại, mọi thứ trong tâm trí anh dần lắng xuống. Cuối cùng Decker cũng có thể ngồi dựa người ra ghế, cảm giác toàn thân rã rời mặc dù không hề vận động chút nào. Anh thò đầu qua cửa xe, hít lấy một làn không khí mát lạnh sảnh khoái trong khi hơi ẩm trên da bốc hơi hết.

Căn nhà này ngày càng tàn tạ. Mình cũng vậy.

Anh lắc đầu, nhổ một bãi mật dạ dày ra ngoài cửa sổ, rồi hít thở sâu liên tục. Anh vẫn nhớ khoảnh khắc anh vừa thoát khỏi trạng thái hôn mê ở bệnh viện, sau khi bị nghiền nát trên sân bóng vào ngày đầu mùa giải. Một đám người mà anh không quen biết đang vây quanh anh, hỏi anh biết bao nhiêu câu hỏi. anh có một dây đường truyền tĩnh mạch và các dây theo dõi sinh hiệu chạy khắp người. anh cảm thấy mình cứ như Gulliver 1 vừa mới tỉnh dậy, phát hiện mình là tù nhân của người Lilliput.

1. Nhân vật trong tác phẩm Gulliver du kí của nhà văn người Ireland, Jonathan Swift.

Sau đó anh được biết rằng anh đã chết trên sân, tận hai lần, chỉ tỉnh lại nhờ có huấn luyện viên. Anh đã bị va chạm mạnh đến nỗi nón bảo hiểm bay văng ra ngoài, lăn trên bãi cỏ cách xa khỏi người mình. Đám đông vẫn cứ hò reo vì cú cản bóng từ đằng sau cho đến khi tất cả nhận ra anh đang ngồi dậy. Khi huấn luyện viên bắt đầu nhấn mạnh lên ngực anh, cả đám đông bảy mươi nghìn người bỗng lặng như tờ. Hệ thống truyền hình đã chuyển kênh sang trận đấu khác. Một giải đấu tên tuổi như Giải Bóng bầu dục Quốc gia mà trình chiếu hình ảnh các cầu thủ đã chết nằm trên sân cỏ là không hay ho chút nào.

Anh được biết mình đã bị chấn thương não bộ. Không lâu sau, anh phát hiện ra não của mình đã tự tái thiết lại phần bị hư hại, tiếp cận vào khu vực chưa bao giờ được chạm đến trước đây. Chấn thương này đã khiến anh mắc phải hai tình trạng: hội chứng trí nhớ siêu phàm và hội chứng cảm giác kèm.

Thế nhưng cho đến mãi về sau anh mới biết mình mắc phải các chứng này. Các tình trạng này không thể được phát hiện bằng phương pháp chụp Xquang hay các phương pháp thông thường khác. Lần đầu tiên tâm trí anh bị vây lấy bởi một màu sắc, gắn liền với một thứ cũng không kém phần quái gở khác - một con số, Decker thực sự nghĩ mình đã phát điên.

Sau đó, khi anh có khả năng nhớ lại mọi sự kiện mà trước đó anh chưa bao giờ ghi nhớ được, các bác sĩ bắt đầu kiểm tra khả năng nhận thức của anh. Khi nhìn vào các mặt giấy ghi đầy chữ số và từ ngữ, anh đều có khả năng lặp lại toàn bộ các con số và từ ngữ ấy, bởi anh có thể nhìn thấy chúng trong đầu, như thể chúng được đặt nằm trên trang giấy. Rồi anh chuyển đến viện nghiên cứu nhận thức đặc biệt ở Chicago, nơi này chuyên xử lý các trường hợp đặc biệt như trường hợp của anh.

Quách Cẩm Phương (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »