Vén Màn Bí Mật

Lượt đọc: 1853 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Ông George đang kéo thùng rác ra ngoài khi tôi về nhà, để sẵn cho sáng hôm sau. Nhìn ông kéo chúng trên vỉa hè làm tôi thầm mong mình cũng khoẻ mạnh, cường tráng như thế khi đã vào độ tuổi của ông. Ông chờ tôi ra khỏi xe.

“Ngày hôm nay tốt chứ?” Ông hỏi.

“Vâng. Không tồi ạ.” Tôi hạ giọng. “Hãy chắp tay mong nó sẽ tốt hơn nữa.”

“Ồ?”

“Jeff và Lizzy sẽ đi xem vài ngôi nhà ngày hôm nay, nên cháu đang hi vọng sẽ lấy lại nhà mình sớm thôi.”

“Thật à? Ta không thấy họ ra ngoài. Không hẳn là ta buộc phải thấy,” ông vội thêm. “Ý ta là, không phải ta cứ ngồi săm soi nhà cháu cả ngày đâu.”

Mắt tôi liếc qua đề can Khu dân cư Cảnh giác trên cửa sổ trước nhà George và Edith. “Có tin gì về vụ bí ẩn trong nhà kho của ông Singh chưa ạ?”

“Chưa. Ông ấy đã thử gọi cảnh sát nhưng bọn họ không quan tâm. Ông ấy đang nói về chuyện lắp đặt cả đèn và camera an ninh, cứ như ai đó sẽ quay lại và cuỗm nốt chỗ thuốc diệt cỏ cùng chậu hoa thừa của ông ấy vậy.” Ông gõ lên một bên đầu. “Chỉ ta biết với nhau thôi nhé, ta sẽ không ngạc nhiên nếu ông ấy đặt nhầm cái búa và các thứ khác ở đâu đấy. Chuyện xảy ra khi ta đến độ tuổi của ông ấy.”

Tôi chắc chắn ông Singh chỉ nhỉnh hơn George vài tuổi nhưng tôi không nói gì.

“Nói đến thuốc diệt cỏ, Chút Chít thế nào rồi?” Ông hỏi kèm một cái nháy mắt.

“Dạ?”

Ông cười khúc khích. “Edith và ta bắt đầu gọi bố mẹ vợ cháu như thế đấy.”

“Hay đấy ạ. Có khi cháu nên bắt đầu dùng từ đó.” Tôi thoáng nghĩ đến việc kể cho ông nghe về cái thước dây nhưng thực sự không muốn bị kéo vào một cuộc nói chuyện dông dài về Jeff và Lizzy.

“Nhân tiện,” George nói, “ta đang định hỏi cháu có thể giới thiệu một nhà hàng tốt không. Tuần sau là kỉ niệm đám cưới của ta và Edith, ta muốn đưa bà ấy đến chỗ nào đó đặc biệt. Một chỗ đắt đỏ.”

“Ồ, hay quá ạ.” Tôi đọc nhanh vài địa chỉ mà tôi nghĩ là ông sẽ thích. “Bao nhiêu năm rồi ạ?”

“Bốn mươi chín.” Ông cười toe. “Ta biết, trông ta không già đến thế nhỉ? Ta mới hai mươi mốt hồi chúng ta cưới nhau, Edith thì hai mươi. Thời đại khác. Cháu biết đấy, bà ấy là người phụ nữ duy nhất ta từng có.”

Tôi hơi giật mình bởi sự thẳng thắn của ông. “Ồ.”

“Và cháu biết sao không? Ta đã không cảm thấy thiếu thốn. Bà ấy là người phụ nữ tuyệt vời nhất. Và trên hết, bà còn là người bạn thân thiết nhất.” Ông gật đầu với chính mình. “Sang năm sẽ là đám cưới Vàng. Chúng ta sẽ tổ chức một bữa tiệc lớn và khởi hành đến mọi nơi mà chúng ta luôn ao ước. Một chuyến du lịch vòng quanh thế giới. Rồi chúng ta sẽ ở lại với Terry và lũ trẻ ở Úc một thời gian.”

“Nghe tuyệt quá.”

Ông đang nhìn xa xăm, có lẽ bắt đầu mường tượng ra bữa tiệc thịt nướng trong khu vườn của con trai ông ở Melbourne. Ông trở lại với thực tại. “Cháu cố giữ lấy Gemma nhé. Ta thấy con bé có vẻ là người tốt, kể cả khi bố mẹ nó có hơi nhây.”

“Bác đừng lo. Cháu định thế đấy.”

Tôi vào nhà. Tâm trạng lúc đi qua cửa của tôi rất tốt, vì cảm động trước những gì George đã nói và tự hỏi liệu mình có nên mua tặng họ một món quà vào lễ kỉ niệm. Bốn mươi chín năm… Thật khó mà hiểu nổi khoảng thời gian dài như thế trải qua với ai đó khác. Gemma và tôi mới biết nhau vài tháng và còn quá nhiều điều về nàng mà tôi cần phải hiểu. Nhưng tôi thấy thích thú với ý tưởng biết ai đó từ trong ra ngoài, cuộc đời và cái tôi của cả hai quấn quít vào nhau như ông George và bà Edith. Tôi tự hỏi liệu bố mẹ mình có còn bên nhau đến giờ nếu họ không mất sớm.

Tôi thấy Jeff và Gemma đang ngồi ở bàn bếp, nhìn qua cửa sổ sau nhà ra vườn. Tôi có thể trông thấy hình ảnh phản chiếu của ông ta trên kính cửa và giật mình bởi sự biến chuyển trên đó khi ông ta nghe tiếng tôi vào. Ông ta đã cau có - gần như giận dữ - nhưng đến lúc quay đầu lại thì ông ta đang mỉm cười. Không thấy Lizzy đâu.

“Công việc thế nào em?” Tôi hỏi Gemma trong lúc lấy một chai bia ra khỏi tủ lạnh. Gemma đã có sẵn ly vang trắng vơi một nữa trước mặt.

Nàng thở dài. “Tệ lắm. Ai đó mang đến một chú chó đốm bị ô tô cán. Con chó đẹp biết bao.” Mắt nàng ngấn nước.

“Họ không cứu được nó sao?”

Nàng thì thào đáp lại. “Không.”

“Đáng lẽ đến giờ con phải quen với việc đó rồi chứ,” Jeff nói. “Con thì lúc nào cũng ủy mị khi dính đến lũ động vật. Nhớ con chuột hamster đó không, Chips?”

Gemma đứng dậy. “Con không muốn nói về chuyện đó, bố.” Cái nhìn nàng dành cho bố làm tôi bị sốc. Nó ẩn chứa sự khinh miệt. Nàng bỏ ra khỏi phòng mà không nói thêm lời nào.

Tôi định đi theo nàng nhưng Jeff nói “Mặc nó. Nó sẽ ổn thôi. Nước trong ấm vừa sôi đấy, nếu con muốn một chén.”

Tôi không muốn “một chén”. Tôi giơ chai bia của mình lên. “Con uống cái này thôi.”

“Hợp với con quá thế.” Ông ta rót cho mình một cốc trà. Nhìn ông ta hớp trà trong ánh sáng nhân tạo của căn bếp, tôi chợt thấy ghê sợ. Ông ta bốc mùi Brylcreem* nồng nặc và sau mỗi lần uống trà, lưỡi ông lại liếm qua liếm lại môi như thằn lằn. Ông ta đang mặc chiếc áo thun tay bó làm cơ bắp như được bơm đầy, cứ như ông ta đã tập thể hình cả ngày. Bên cạnh ông ta, tôi thấy mình lẻo khoẻo và thiếu tập luyện, bất chấp tuổi trẻ. Có lẽ chính sự bất an đã khiến tôi sợ sệt như vậy. Hay có lẽ đó là dư âm từ cảm giác kì cục của tôi khi mới bước vào nhà. Người đàn ông này và vợ, và ở một mức độ nhẹ hơn là đứa con gái lánh đời của họ, đã khiến tôi cảm thấy mình là người lạ trong chính nhà mình.

“Hôm nay thế nào ạ?” Tôi hỏi.

“Hửm?”

“Những căn nhà bố mẹ định đi xem ấy. Chúng như thế nào? Bố tìm được nơi nào muốn thuê chưa?”

Ông ta cười nhếch mép. “Nghe chừng cậu thực sự muốn thoát khỏi chúng ta đấy, Elliot.”

“À, bố đâu có muốn ở đây suốt đời, đúng không nào?”

Ông ta dằn cốc xuống đánh cạch. “Tất nhiên là không. Nhưng chúng ta đã phải huỷ hẹn.”

Keo tạo kiểu tóc của nam giới.

Tôi không buồn che giấu sự khó chịu của mình. “Sao cơ? Tại sao?”

“Vì Lizzy không khoẻ.”

“Không khoẻ?”

“Ừ. Bà ấy phải nằm trên giường suốt ngày, tội nghiệp. Nói là cảm thấy rệu rã. Con biết đấy, đau đớn và yếu ớt vì cái bụng không ổn. Bà ấy còn bị đau họng và tai nữa. Lại còn đau đầu.”

Thế thì tiện quá.

“Ta nghĩ chắc bà ấy lây bệnh của Chloe rồi.” Ông ta đảo mắt. “Đúng là đàn bà? Phái yếu. Ta đoán Gem sắp lây đấy. Thực ra, ta sẽ chẳng ngạc nhiên nếu nó đã bị rồi, theo cái cách nó cư xử.”

Tôi nhìn chằm chằm vào ông ta. “Nhưng bố thì không sao à?”

“Ồ không. Khoẻ như trâu, ta ấy.” Ông ta nheo mắt. “Kể ra chính con trông cũng hơi xanh xao, Elliot ạ. Mặc dù ta đoán lúc nào trông con chả thế nên khó nói lắm. Con nên cẩn thận nếu bắt đầu thấy ốm. Con không muốn lây hết sang lũ trẻ con ở lớp đâu nhỉ?”

Charlie chui vào qua cửa sập của mèo và nhảy lên chiếc bàn cạnh tôi. Tôi lơ đãng vuốt ve nó.

“Bố không thể tự đi xem nhà được à?” Tôi hỏi.

“Cái gì? Ta ư, chọn một nơi sinh sống cho chúng ta mà lại không có Lizzy ư? Rõ ràng con không hiểu nhiều về phụ nữ nhỉ?” Ông ta cười. “Hơn nữa, ta phải ở lại để chăm sóc bà ấy. Từng ly từng tí theo những cơn thèm chết tiệt.”

Chú mèo nhảy ngang qua phòng và hạ cánh bên cạnh Jeff. Trước sự kinh hoàng của tôi, Charlie cọ má vào cánh tay Jeff và Jeff gãi tai nó. Charlie bắt đầu kêu gừ gừ thích thú.

Jeff nháy mắt với tôi. “Con biết không? Thực ra ta khá là thích khi Lizzy ốm, yếu đuối và mong manh như thế. Rất gợi tình đúng không?”

Charlie tiếp tục cọ người nó vào tay Jeff. Tôi muốn giật lại con mèo của mình và cấm nó le ve gần người đàn ông này.

Jeff liếc đồng hồ trên tường. Đã bảy rưỡi. “Trận đấu sắp bắt đầu nên nếu con không phiền…” Ông ta ra cửa và trước sự hoảng hốt của tôi, Charlie cũng nhảy xuống và đi theo.

“Nhưng còn…?”

Ông ta đã đi mất.

Orkid (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »