Tôi cần nói chuyện với Gemma. Tôi lên gác, bước tránh bậc thang cọt kẹt và lúc đến được tầng hai, tôi đã có thể nghe tiếng nàng đi lại trong phòng ngủ của chúng tôi, vừa đi vừa hát theo bài nhạc pop cũ. Chắc nàng đã thấy vui hơn hoặc có lẽ nàng đang cố làm mình vui lên. Đó là việc tôi thường làm khi buồn: bật nhạc và nhiệt tình hát theo dù lỗi nhạc. Có lẽ tôi nên lên trên đó và tham gia. Hát với nàng. Nhưng khi đi qua cánh cửa phòng ngủ chính, tôi chợt nảy ra một quyết định. Tôi gõ nhẹ vào cửa.
“Ai đó?”
“Elliot. Con chỉ muốn xem mẹ sao rồi.”
Tôi đi vào. Lizzy đang ngồi trên giường, đọc một cuốn sách bìa mềm. Chắc hẳn bà đã tìm thấy nó trên giá sách của tôi dưới nhà, một cuốn tiểu thuyết kinh dị tên là Sweetmeat. Ngay khi tôi vào phòng, bà đã đặt nó sang một bên và kéo cái chăn lên ngang vai. Bà đang mặc một thứ trông giống pyjama của đàn ông. Bà khụt khịt và ho một cách thảm thiết.
“Mẹ thấy sao rồi?” Tôi hỏi.
“Như quỷ ấy. Cuốn sách này chẳng giúp được gì. Nó làm ta hồi hộp và không phải theo cách tích cực.” Bà ta đẩy sách rơi xuống sàn. “Thế tốt hơn.”
Tôi đến bước lại gần giường nhưng không quá gần. Nếu bà ta bệnh thật, tôi không muốn bị lây.
“Mẹ có nghĩ mẹ bị bệnh giống Chloe không?” Tôi hỏi.
Bà cau mày. “Có thể. Nhưng ta đoán khoảng một, hai tuần gì đó là ta ổn thôi.”
Một tuần.
“Con chắc là mẹ sẽ sớm khỏe lại. Nhưng có khi mẹ nên đi gặp bác sĩ.”
“Vì bị dính virus? Chẳng ích gì đâu. Hơn nữa, ta không đăng kí bảo hiểm ở đâu cả.”
Bà ta nằm xuống, ngước nhìn tôi qua viền chăn. Căn phòng mang mùi nằng nặng của người bệnh và nhìn xuống bà ta như thế, yếu ớt với đôi mắt đờ dẫn, tôi cảm thấy hơi tội lỗi vì đã nghi ngờ bà già bệnh.
Tôi nhặt cuốn sách lên. Gáy sách đã bị gãy và bà ta đã gặp góc vài trang. “Nhân nói đến Chloe, con bé sao rồi ạ? Con gần như không gặp nó kể từ khi mọi người đến.”
“Nó không quá tệ. Còn hơi một tí thôi.”
“Có lẽ con bé nên ra ngoài, hít thở chút không khí?” Tôi gợi ý “Nó sẽ làm con bé thấy khá hơn.”
“Không.”
Bà ta đã vùi nửa đầu dưới chăn và tôi không chắc mình nghe đúng. “Không ư?”
“Nó không cần không khí gì cả. Nó cần nghỉ ngơi thôi. Giống ta.”
Tôi lùi khỏi phòng và đóng cửa lại sau lưng. Trên gác, Gemma đã đang hát theo một bài khác, bài nào đó của The Cure. “Tôi đang sống trong một trại thương điên,” tôi tự nhủ, mắt tôi dán lên cánh cửa văn phòng. Tôi đi đến và ghé tai vào đó. Bên trong không có động tĩnh gì.
Lizzy sai rồi. Bị nhốt trong căn phòng đó chẳng làm Chloe khá hơn chút nào. Và tôi đã mệt mỏi với việc có người khác trong nhà mà hiếm khi nói với nhau một lời. Thực ra, tôi không nhớ nổi chúng tôi từng nói chuyện hay chưa. Tôi gõ nhẹ lên cửa gỗ.
Không có tiếng trả lời. Tôi đứng đó một lát, cố quyết định phải làm gì. Tôi không muốn xâm phạm sự riêng tư của Chloe, nhưng tôi tự nhủ rằng đây là nhà tôi. Chuyện cô ta gần như không rời phòng kể từ khi đến đây đã đủ quái lạ rồi. Lỡ cô ta ốm nặng? Cô ta có thể mang về mầm bệnh chết người nào đó từ Pháp, lây cho cả nhà, từng người một thì sao? Tôi cần tự xem cô ta thế nào.
Tôi thử vặn tay nắm cửa nhưng nó vẫn còn khoá. Tôi chậm rãi khuỵu gối và nhìn lén qua lỗ khoá. Tôi đã nghĩ nếu cô ta khóa cửa phòng thì chiếc chìa sẽ chắn tầm nhìn của tôi, nhưng tôi có thể nhìn thẳng qua đó.
Căn phòng được chiếu sáng lờ mờ - tôi đoán là đèn chính đã tắt nhưng đèn bàn vẫn còn - khiến tôi khó nhìn hơn. Tôi chớp mắt đến khi những hình dạng trong phòng lọt vào tầm nhìn.
Chiếc giường trống không, chăn đã được kéo ra và vùi thành một đống giữa đệm. Tôi có thể thấy phần rèm đã được kéo sang bên trái và trong lúc tôi nheo mắt nhìn vào căn phòng tối, tấm rèm lay động bởi một cơn gió nhẹ, cho thấy cửa sổ đang mở.
Tôi đứng dậy và gõ cửa lần nữa. “Chloe? Cô có ở đó không?”
Im lặng.
Cô ta ở chỗ quỷ nào? Tôi đột ngột tin chắc rằng cô ta đã bỏ đi, trèo qua cửa sổ. Nhảy xuống. Tôi có cảm tưởng điên rồ là cô ta đã bay mất, như Wendy bay đến Never Never Land. Điên thật đấy nhưng tôi tin rằng có gì đó rất sai. Tôi cần vào phòng.
Khi tôi mới chuyển đến đây, có một lọ gốm trong bếp chứa chìa khoá của tất cả các phòng trong nhà, do người chủ trước đánh dấu. Đó là chỗ tôi tìm được chìa khoá văn phòng. Mặc dù tôi chưa từng dùng những cái khác, tôi biết hầu hết các ổ khóa trong nhà đều có hai bộ chìa nên nhiều khả năng tôi sẽ tìm được chìa sơ cua của căn phòng trong cái lọ ấy.
Tôi rón rén đi qua phòng Lizzy đang nằm, không muốn bà ta ra ngoài và can thiệp. Tôi cần phải thấy tận mắt. Dưới nhà, Jeff đang hò hét với cái ti vi, bảo trọng tài là đồ khốn, và ông ta đã không để ý thấy tôi đi qua phòng khách.
Lọ đựng chìa khóa nằm trong cái ngăn kéo mà tôi cất trữ mọi thứ lặt vặt có thể hữu dụng vào một ngày nào đó. Tôi đặt chùm chìa lên mặt bàn và tìm tòi. Tôi đã gặp may. Tôi thấy chìa văn phòng - gắn nhãn phòng trống 2 - và nắm chặt nó trong lòng bàn tay, vội vã lên gác, tra nó vào ổ khóa và xoay. Cánh cửa mở ra với một tiếng kẹt.
“Chloe?” Tôi khẽ hỏi khi đi vào, để lại chìa trong ổ. Bàn làm việc nằm bên tay phải và đúng như tôi đoán, đèn bàn vẫn bật, lấp đầy căn phòng bằng ánh sáng nhợt nhạt, sóng sánh của nó. Mùi mồ hôi và cơ thể người sộc vào mũi tôi. Có cả thứ gì khác nữa, mùi thịt ôi, và tôi nhanh chóng xác định được nguyên nhân: một chiếc bánh mì kẹp thịt nguội nằm trên đĩa trên bàn, trông như đã ở đó nhiều ngày, nó khô lại và cong queo ở mép. Tạ ơn Chúa vì cả hai thứ mùi này đều đã được cơn gió thổi qua cửa sổ làm loãng bớt phần nào.
Bộ quần áo Chloe mặc hôm đến đang chất đống ở chân giường nhưng ngoài cái đó và chiếc bánh thiu, căn phòng gần như chưa hề bị chạm đến. Tủ dựng hồ sơ bên cạnh bàn làm việc, các ngăn kéo còn đóng chặt.
Tôi nhìn trái nhìn phải rồi đi đến cửa sổ, nhìn ra khu vườn tối. Bên dưới cửa sổ, hiên nhà được đèn bếp thắp sáng, và tôi gồng mình trông đợi một thân người rúm ró. Nhưng ở đó không có gì. Hẳn là cô ta đã ra ngoài.
Tôi sắp bỏ đi để nói chuyện với Jeff và Lizzy, để hỏi liệu họ có biết Chloe không ở nhà không thì nghe thấy một tiếng hít vào.
Tôi dừng chân, nhìn quanh và bật đèn trần để xua đi bóng tối. “Chloe?” Tôi lại gọi. Lần này, âm thanh nghe như một tiếng nấc nghẹn.
Có một cái tủ ở bên trái căn phòng, cao khoảng một mét tám và được gắn âm tường. Tôi dùng nó để cất giấy tờ cũ và các vật quan trọng, bao gồm cả những tài sản cũ của bố mẹ mà tôi không nỡ bỏ đi. Tiếng động phát ra từ đó.
Tôi kéo cửa tủ mở ra.
Chloe đang ngồi trong đó, tựa lưng vào thành tủ, cuộn lại như một quả bóng theo kiểu cố làm mình vô hình. Mặt cô ta giấu giữa hai đầu gối, ngón tay đan lại trên đỉnh đầu. Cô ta đang mặc bộ váy ngủ màu trắng và để chân trần. Ngón chân cái ngọ nguậy lên xuống, đó là phần duy nhất trên người cô ta cử động.
Một lần nữa tôi gọi tên và ngồi xổm trước mặt cô ta. Cô ta không nhúc nhích hay nhìn lên. Giờ đây, khi đã đến đủ gần, tôi có thể cảm nhận thân nhiệt của cô ta. Tôi cũng ngửi được mùi nữa: mồ hôi bết dính và hơi thở nồng.
“Chloe,” tôi nói. “Là tôi đây, Elliot.” Tôi nhận ra mặc dù đang sống trong nhà tôi nhưng cô ta không biết tôi. Chúng tôi chỉ thoáng gặp nhau. “Sao em không ra ngoài này?”
Cô ta chậm rãi và duyên dáng ngước mặt lên, quay sang tôi. Kể cả trong bóng tối của chiếc tủ, tôi vẫn thấy mắt cô ta đang vằn tia máu và da cô ta trắng bệch như tuyết.
Tôi dịch lại gần. “Nào Chloe. Sao em không lên giường. Tôi sẽ lấy cho em một cốc nước và cái gì đó để ăn. Hoặc thuốc. Em đã ăn uống gì chưa?”
Cô ta mở miệng nhưng không phát ra lời nào. Tôi để ý thấy môi cô ta đã khô và nứt nẻ ra sao. Cô ta liếm chúng và chỉ nói một từ.
“Ra.”
“Em muốn ra ngoài à?” Tôi đưa một cánh tay. “Nào, để tôi giúp em.”
Nhưng cô ta không nhúc nhích. Tôi thử lại nhưng cô ta vẫn ngồi thù lù và bất động. Tôi không muốn chạm vào cô ta, phòng khi điều đó làm cô ta hoảng. Tôi có thể làm gì? Tôi quyết định đi tìm Gemma. Tôi chắc chắn nàng sẽ hoảng hốt nếu trông thấy tình trạng của em gái mình.
Tôi đẩy người đứng dậy và sau lưng tôi vang lên một giọng nói: “Có chuyện gì đấy?”