Được Gặp Lại Em

Lượt đọc: 3308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 6
thích

❊ ❊ ❊

Bảy rưỡi cô có mặt ở công ty cũng thật may vì hắn chưa tới, cũng như thường ngày cô dọn dẹp phòng hắn rồi mới làm việc, nó dường như cũng trở thành thói quen.

Cô quay trở lại làm việc sau được một lúc thì điện thoại reng lên, cô một đánh máy một tay cầm điện thoại lên thì bên đầu dây bên kia là hắn gọi cô vào phòng

Cô nhanh chóng dừng tay, nhanh nhẹn đến trước cửa phòng hắn. Mở cửa ra, cô nhìn thấy thứ làm cô đứng sững lại, đầu óc cô bay giờ chỉ tự hỏi trong đầu người phụ nữ này là ai

Cô gái với mái tóc hồng đậm dài ngang lưng, nước da trắng mịn màng cùng đô môi đỏ chót mặc chiếc váy quá ngắn khoe trọn đôi chân thon gọn. Cô nhìn người phụ nữ ấy thì nhìn lại mình cảm thấy bản thân chẳng là gì

Cô ả là con gái duy nhất của Tống gia, tên là Tống Như Kỳ người con gái được uống chiều hết sức làm cô ả suốt ngày chỉ biết ăn chơi, nhõng nhèo bên cạnh đàn ông. Nhưng cô ả chẳng mảy may quan tâm vì cô được bố mẹ yêu thương mà ai dám động đến cô. Nhưng những người đàn ông cô gặp không phải là kẻ thích tiền thì cũng chỉ thích than hình cô chứ mấy ai yêu cô thật lòng. Và người mà cô thầm thích từ bé Tuấn Kiên. Nhưng hắn ta chẳng quan tâm gì cô nên Như Kỳ đành chủ động

Ngọc Anh từ nãy giờ nhìn Như Kỳ hết nũng nịu đòi hắn đưa đi chơi rồi ăn cơm nhưng hắn chẳng nói gì, vậy cô đành nói: " Chủ tịch tìm tôi có việc gì?" Cô nói với giọng lạnh nhạt

Hắn nghe rồi đứng dậy tiến nhanh về phía cô

Thấy hắn tiến gần, cô thấy người mình như nóng lên, tim đập nhanh liên hồi rồi cô tự hỏi bản than rằng liệu có phải mình đã thích hắn hay đây chỉ là cảm giác tức thời rồi qua đi

Hắn đang đứng trước mặt cô nháy mắt khẽ cười với cô, cô chẳng hiểu mặt ngơ nhác nhìn hắn còn hắn từ từ tiến gần cô hơn nữa

Hắn vòng một tay qua gáy cô tay còn lại nắm chặt eo cô

Hắn hôn cô, hắn cảm nhận được chút máu còn đọng lại trên môi cô. Thấy cô cứ ngấu nghiến cắn đôi môi mình, hắn chịu không được mà hôn cô

Từ nãy giờ cô hoàn toàn không phản ứng với nụ hôn của hắn đến khi nghe được giọng nói của Như Kỳ gọi hắn, cô mới trở lại hiện thực. Dù chỉ là một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng không khỏi khiến tim cô đập loạn xạ, khuôn mặt đỏ lè

Lúc này Như Kỳ không khỏi tức giận những vẫn giữ bình tĩnh nhẹ giọng nói: " Sao anh lại hôn cô ta nhìn cô ta cũng chỉ giống loại lên giường với đàn ông được bao nuôi mà thôi" nói xong ả liền nhìn cô với ánh mắt khinh thường

Hắn thấy Như Kỳ nói vậy liền đem đôi mắt lạnh lướt qua người cô rồi nói: " Câm ngay ". Ả nghe được người liền co rúm lại, rụt cổ xuống chẳng dám nhìn hắn

Từ nãy giờ cô chẳng nói gì giờ mới cất giọng, nhẹ nhàng nói: " Nếu không còn gì nữa toi xin phép không làm phiền hai người nữa ". Nói xong cô quay lưng bước ra còn không quen đóng cửa thật mạnh một cái rầm

Giờ về phòng làm việc cô mới để ý tại sao mình phải tức giận rồi còn cái cảm giác khi hắn hôn cô thì sao

Suy nghĩ nãy giờ chỉ một từ có thể diễn tả cảm giác của cô đối với hắn chắc là cô thích hắn rồi

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của @ryenlla

Truyện bạn đang đọc dở dang