Được Gặp Lại Em

Lượt đọc: 3313 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 87
ngoại truyện : chap 33 : nước mắt

❊ ❊ ❊

Dương Kính cũng ra về được một lúc, giờ căn nhà cũng chỉ còn cô và hắn. Thần Phong thì vẫn vậy, hắn như là ngủ trên đùi của cô, còn Ngôn Di thì cứ ngắm nghía khuôn mặt hắn rồi sờ đầu hắn, như bà mẹ đang cưng nựng đứa trẻ vậy.

Ngôn Di cũng đang quan tâm đến câu nói cuối cùng của Dương Kính trước khi anh ta ra về. Cô nhớ lúc đó Dương Kính có nói một câu là:

- Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì cô đừng quên rằng cô là người con gái đầu tiên có được trái tim của Mạc Thần Phong.

Câu nói này không phải là một câu nói bình thường mà nó giống như một lời nhắc nhở cô vậy, nó mang đến cho cô một cảm giác rất bất an nhưng cũng an tâm được một phần vì người mà hắn yêu chính là cô.

Ngôn Di biết Thần Phong là người như thế nào, hắn sống ra sao, có tốt như thế nào, xấu ra sao, nhưng hôm nay cô vẫn muốn một điều, đó chính là được yêu Thần Phong vầ gặp được hắn ở thành phố phồn hoa Thượng Hải này.

Lúc sáng tỉnh dậy Thần Phong chỉ còn cảm nhận được hơi ấm trên giường chứ chẳng thấy Ngôn Di, trong khi hắn đang định vòng tay ôm cô nhưng cô đã không còn ở trên giường. Dù là chỉ không có trên giường nhưng hắn cảm thấy giống như cô cũng không còn ở căn nhà này nữa.

Thần Phong lao ngay xuống giường, hắn đi xuống nhà dưới, miệng thì gọi tên cô:

- Di Di, em đâu rồi?

Mãi mà chẳng có ai đáp lại, hắn dần cảm thấy mất kiểm soát, đột nhiên hắn có cảm giác không còn cô nữa, cô đã đi mất rồi, hắn khuỵ xuống sàn, tay ấn ấn hai bên thái dương.

Bỗng nhiên hai mắt hắn nhoè dần, nước mắt hắn bắt đầu lan dần ra từ hai hốc mắt của hắn. Tay hắn bất giác sờ lên gò má mình, đã có hai giọt nước mắt đang rơi dài trên đấy.

Thần Phong biết hắn muốn điên thật rồi, hắn lần đầu mới biết khóc, lần đầu biết sợ cảm giác mất mát một người.

Nhưng càng phía xa kia hình như hắn lại cảm thấy có ánh dương, Ngôn Di từ xa lao vào hắn, cô cũng quỳ xuống.

Ngôn Di sửng sốt khi thấy nước mắt lăn dài trên má hắn, cô lấy tay chùi ngay, cô cau có nói:

- Anh sao vậy, sao lại xuống đây, tối qua anh uống nhiều nên đau đầu, lên trên kia ngủ đi.

Thần Phong trong chốc lát đã ôm chầm lấy cô, hắn ôm cô thật chặt như không muốn để cô đi, nhưng hắn rất sợ ngày nào đó cô sẽ phát giác ra, hắn nói:

- Em sẽ luôn yêu anh chứ?

Ngôn Di nhìn hắn cười ôn nhu, cô đáp như chắc nhịt:

- Đương nhiên, dù có chuyện gì xảy ra, em vẫn sẽ yêu anh.

Sau ngày hôm đó trở đi, mọi thứ dường như cũng trở lại bình thường. Thần Phong cũng cảm giác yên tâm hơn vì Ngôn Di nói sẽ luôn yêu mình, nên hắn cũng không nói gì nhiều.

Ngôn Di hôm nay quyết định mang cơm đến Mạc thị cho Thần Phong vì bất ngờ nên cô cũng không báo trước gì mà đến thẳng đó.

Cũng đã mang thai được một tháng, tần số mà hắn ham muốn cô cũng tăng nhưng lại không được đụng vào, đúng là khổ cho hắn, nên hôm nay cô muốn nấu cho hắn bữa ăn thiệt ngon.

Thiên Kình trở cô đến Mạc Thị, trên xe cô cũng hỏi rất nhiều về thói quen của hắn rồi hỏi về chuyện tình yêu của Thiên Kình

- Thiên Kình, cậu cũng làm cho Thần Phong lâu vậy rồi, chẳng lẽ định làm cả đời, cũng nên kiếm người yêu đi.

Thiên Kình ngại ngùng đáp lại:

- Thiếu phu nhân cứ khéo đùa, nếu ngài Mạc muốn, tôi làm cả đời cũng được.

Ngôn Di đương nhiên là không đùa, dù sao cũng gần ba mươi nên ít nhất cũng phải có người yêu là vừa rồi, cô nói:

- Bữa nào tôi sẽ nói Phong cho cậu nghỉ việc, coi như là nghỉ phép vậy, kiếm chút mối tình đi là vừa.

- Cảm ơn thiếu phu nhân.

Thiên Kình trở cô đến trước cổng rồi nói cô vào trước để hắn cất xe, thế nên cô vào trước.

Lúc vào đến công ty, ai nấy cũng đều mỉm cười rất tươi nhìn cô, ánh mắt thật sự làm cô rất khó chịu, vì sau lần dự tiệc đó, hầu như ai cũng đều đối xử với cô hết sức nhiệt tình, dù vậy cũng làm cô khó thở vô cùng.

Ngôn Di bấm cầu thang lên tầng cao nhất nhưng cánh cửa thang máy mở ra thì cô lại thấy bóng hình của Hàn Phi Vũ đứng trước cửa làm cô hết sức sững sờ, cô định vượt qua cô ta rồi đi ra bên ngoài nhưng Hàn Phi Vũ lại gọi cô:

- Bạch Ngôn Di, nếu cô không phiền, có thể uống cà phê cùng tôi không?

Ngôn Di đương nhiên là muốn từ chối nhưng cô lại rất muốn biết lí do Hàn Phi Vũ tới đây nên cô đã đồng ý.

Thiên Kình vừa định đi lên thì lại thấy Ngôn Di đi xuống mà bên cạnh còn là Hàn Phi Vũ, anh định chặn lại nhưng họ đã lên xe mất, anh chạy thật nhanh lên tầng cao nhất rồi báo cho Thần Phong.

Trong quán cà phê, Ngôn Di cũng không nể nan gì mà nói:

- Nói đi, cô muốn nói gì?

Hàn Phi Vũ đáp rất gọn gàng:

- Rời xa Thần Phong đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của @ryenlla