Được Gặp Lại Em

Lượt đọc: 3258 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 98
ngoại truyện : chap 44 : đại kết cục

❊ ❊ ❊

Ngôn Di nhanh chóng chỉnh lại quần áo, rồi nhìn Dương Mỹ khó chịu nói:

- Xin cô giữ phép lịch sự.

Dương Mỹ quay đầu lại, cô ta nói to hơn một chút:

- Phong sẽ nhanh chán cô thôi.

Ngôn Di bĩu môi, nhún vai trả lời thẳng thừng với cô ta:

- Vậy cô Dương cứ đợi xem.

Tuấn Kiên lúc đó cũng xuất hiện, hắn nói:

- Đi về thôi, em làm loạn đủ rồi.

Dương Mỹ bị Tuấn Kiên kéo tay rồi lôi vào trong xe, cô ta rất bức súc nhưng tiếc là chẳng làm được gì.

Tuấn Kiên trong xe còn nhắc nhở cô ta.

- Anh đã nói em là đừng bao giờ nói vậy với Ngôn Di rồi.

Dương Mỹ nghe vậy thì tám phần là cãi lại, cô ta nói:

- Sao ai cũng vậy, Thần Phong cũng kêu vậy, anh cũng như vậy.

- Em rất ghét cô ta.

Tuấn Kiên dừng lại một chút rồi đột nhiên nói ra điều gì đó khiến cho Dương Mỹ phải im lặng.

- Em thuê người đâm xe vào Ngôn Di phải không?

Dương Mỹ bất thình lình đực người. Vì chuyện của Ngôn Di làm cô ta phát điên, Thần Phong cũng cưng chiều cô rất nhiều nên mới sinh ra dại dột nhưng may là lần đó đã dừng xe lại kịp. Nhưng cũng không may là làm mất đứa bé trong bụng của Ngôn Di.

Dương Mỹ buộc phải thuê tiếp người giết tên tài xế đó, điều không ngờ rằng cô ta đã hại hai người và một người đã chết. Nếu ai biết thì Dương Mỹ chỉ có đi tù.

- Anh đang....nói bậy bạ gì vậy?

Tuấn Kiên bỗng trầm giọng hơn hẳn, khuôn mặt lạnh tanh nói với Dương Mỹ.

- Em nên đầu thú, chuyện này Thần Phong đã biết. Em vì hận Ngôn Di mà hại chết con nó, thậm chí Ngôn Di gần mất mạng.

Dương Mỹ căng tròn mắt ra, cô ta đột nhiên nhớ về câu nói cuối cùng tại tối hôm qua. Lúc đó cô ta trông thấy háo hức nhưng Thần Phong lại sa sầm mặt và nói: Em là em gái anh nhưng không có nghĩa là anh tha cho em.

Lúc đó cô ta chỉ nghĩ thoáng qua về việc Dương Mỹ có đe doạ Ngôn Di trong nhà vệ sinh nên không để ý mấy. Giờ thì thấy Thần Phong hoàn toàn thay đổi rồi, thậm chí còn thay đổi quá nhiều. Đúng như nhiều người nói: Thà tin Tuấn Kiên không yêu ai khác ngoài Ngọc Anh, còn hơn tin là Thần Phong không bao giờ giết người.

Thân thể Dương Mỹ bắt đầu run lên, cô ta cảm giác như mạng mình sắp mất:

- Anh đừng nói bậy, em không làm.

- Mà nếu như em có làm thì Thần Phong cũng sẽ không đụng gì tới em, em vừa trở về từ Mạc gia một cách an toàn đấy thôi.

Tuấn Kiên nhếch bạc môi cười lạnh, hắn đáp:

- Mọi chuyện sẽ như bình thường nếu là Thần Phong của hồi xưa.

Dừng lại một chút, sau đó Tuấn Kiên lại tiếp lời:

- Nhưng nó không còn là Thần Phong của ngày xưa.

Sau cuộc trò chuyện của Tuấn Kiên và Dương Mỹ, mọi chuyện di chuyển theo một hướng mới. Sự việc dần được bỏ qua, chỉ có là cách đó mấy ngày Dương Mỹ đã tự chủ động xin lỗi Ngôn Di.

Ban đầu cô ta tưởng Ngôn Di sẽ rất giận, nào ngờ cô chỉ đáp lại một câu:

- Nếu là người khác thì tôi sẽ tuyệt đối không tha nhưng cô là em của Thần Phong nên tôi sẽ tha thứ cho cô.

Cũng từ đó Dương Mỹ chuyển ra nước ngoài sinh sống, đám cưới của Ngôn Di và Thần Phong được chuẩn bị rất long trọng.

Ngôn Di tưởng rằng đời mình sẽ chẳng bao giờ được mặc áo cưới nhưng nào ngờ vào một tối, Thần Phong dẫn cô tới một khách sạn, cầu hôn cô ở ngay đó.

Thần Phong tối đó có nói một câu:

- Anh nguyện dành cả cuộc đời của mình để ở bên em, chỉ cần em đồng ý.

Lúc đấy thực sự đối với cô không còn gì vui bằng, cảm giác sung sướng đến tột cùng, cô cũng lập tức nói:

- Em đồng ý.

Thế là đám cưới được diễn ra vào ngay ngày sinh nhật của Ngôn Di, mọi thứ như quá chu toàn với thông tin Ngôn Di lại mang thai, lại càng thêm vui.

Trong lúc mọi người đang túm tụm lại cùng đón hoa cưới thì Tuấn Kiên và Thần Phong lại nhấp rượu ngon, Thần Phong mỉa mai Tuấn Kiên:

- Này người anh em, không phải cậu yêu trước tôi à?

Tuấn Kiên cũng biết hôm nay là ngày vui nên tâm trạng cũng tốt hơn hẳn, hắn đáp:

- Yêu trước đâu có nghĩa cưới trước mà cưới trước lỡ đâu li hôn trước thì sao.

Câu nói này ngay lập tức khiến cho Thần Phong tối mặt, hắn đấm nhẹ vào Tuấn Kiên rồi hỏi:

- Tin tức về Ngọc Anh thì sao?

Tuấn Kiên cười cong miệng, uống xong miếng rượu, hắn đáp:

- Duyên phận.

Cũng cùng ngay lúc đó hoa cưới liền bay ngay tới chỗ Tuấn Kiên, chính xác hơn là bay luôn vào lòng của Tuấn Kiên. Thần Phong bên cạnh hắn cũng đột nhiên cười lớn, vỗ vỗ vào vai hắn:

- Đúng là duyên phận rồi, đợi ngày Ngọc Anh về, chắc có khi cậu đã lụi tàn.

Tuấn Kiên ngay lập tức đập hoa cưới vào lòng Thần Phong, bỏ đi giữa những tiếng cười đùa của mấy cô gái kia.

Thần Phong mới hét lên:

- Anh Dương đây là hoa đã có chủ rồi nhé, không tranh được đâu.

( Truyện còn ngoại truyện riêng và một số chap về cuộc sống sau này nhé, mong mọi người tiếp tục theo dõi truyện nhé)

( Và series truyện này chưa kết thúc đâu nhé, còn một phần cuối của hai đứa nhỏ nhà Tuấn Kiên và Thần Phong nữa. Mong mọi người sẽ theo dõi đến hết bộ truyện của mình)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của @ryenlla