Được Gặp Lại Em

Lượt đọc: 3298 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 79
ngoại truyện : chap 25 : thổ lộ

❊ ❊ ❊

Vừa nấu ăn thì cả hai nghe thấy tiếng chuông. Thường thì nhà hắn rất ít có ai bấm chuông, hầu hết là đều có chìa khoá riêng nhưng hôm nay thì không, có người bấm chuông nên thấy rất lạ, hắn nói:

- Em cứ nấu đi, để tôi ra xem.

Quay lưng lại thì cô thấy mẹ cô và mẹ hắn. Niên Hoà thấy con trai mình hôm nay lại nghỉ ở nhà vì bà tưởng nó rất bận nhưng khô, nay thấy nó ở nhà với Ngôn Di, coi như hai đứa cũng không giận nhau nhưng bà không hiểu tại sao Thần Phong lại làm Ngôn Di đến mức nhập viện.

- Phong à, hôm nay con không đi làm à?

Thần Phong ngồi bên sopha, lên giọng nói:

- Con muốn ở bên vợ con cũng không được à?

Niên Hoà nhìn sang Minh Nguyệt rồi cả hai bật cười nhưng chỉ là cười thầm, cả hai bà cùng đi vào bếp, Niên Hoà nói:

- Thôi nào, con đi ra kia với nó đi, để mẹ làm cho.

- Thôi bác ơi, cứ để con làm.

Niên Hoà gõ lên đầu cô, bà nói:

- Hai đứa kết hôn, cũng nên gọi là một tiếng mẹ đi, Phong nó cũng gọi mẹ con là mẹ rồi đấy thôi.

- Nào, bây giờ thì ra ngoài đi, để mẹ bưng đồ ăn ra cho.

Ngôn Di bị đẩy ra ngoài phòng khách, phòng bếp như không còn chỗ cho cô. Ngôn Di đi xuống ngồi bên sopha, vừa ngồi xuống đã bị hắn kéo sang ngồi cạnh hắn.

Thần Phong vuốt ve mặt cô, hắn nói:

- Ăn xong, tôi dẫn em đi mua chút đồ.

- Không cần, đồ tôi quá nhiều rồi.

Thần Phong ôm cô ngồi bên cạnh mình, hắn nói:

- Em là vợ tôi, mua chút đồ thôi mà.

Niên Hoà cùng đó cũng mang đồ ăn ra, bà bưng thức ăn Ngôn Di lên bàn rồi nói:

- Nào, ra ăn sáng đi.

Cả hai ăn sáng xong, cô có ý định đi rửa chén nhưng Niên Hoà nhất quyết không cho, bà nói:

- Cứ để đó, con đi với Phong đi.

Lúc cô lên phòng cũng là lúc Thần Phong đang đứng bên cửa sổ, cô nhẹ từng buóc chân đi đến bên giường rồi ngồi xuống. Cô liếc nhìn hắn rồi hỏi:

- Chúng ta cứ thế này à?

Thần Phong chỉ nhẹ đáp:

- Đúng vậy, từ đây đến hết đời, tôi và em sẽ luôn như vậy.

Thần Phong đi đến bên cô, hắn quỳ xuống, tay hắn lúc đó cũng lấy từ đâu ra một chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn được đính kim cương xung quanh hết chiếc nhẫn, đeo vào cho cô rồi hắn nói:

- Tôi xin lỗi vì những chuyện đã gây ra cho em, đến hôm nay tôi mới nhận ra rằng....

- Anh yêu em.

Ngôn Di nhìn chiếc nhẫn ở ngón áp út của mình, rồi bỗng nhiên cô thình lình cô hắn, cô cúi đầu xuống, môi áp vào môi hắn. Cô hôn hắn, nụ hôn không đơn giản là nhẹ nhàng, cô có sức khoẻ nên hôn hắn rất mãnh liệt, trong tình thế lúc này hắn giống như nằm ở thế bị động, bị cô hôn.

Đến một lúc khi đã hết dưỡng khí, cô thả môi hắn ra, cô vẫn để tay sau cô hắn, cô mỉm cười nói:

- Em cũng yêu anh.

Hắn cũng ôm lấy cô, hôn lại cô. Ngôn Di từ đó đến giờ chưa biết yêu nhưng đến hôm nay cô chỉ muốn nói cô yêu người đàn ông này rất nhiều, nhiều đến mức cô hoàn toàn quên mất hắn dùng thủ đoạn nào để bức ép cô, cô đã quên sạch, trong đầu cô chỉ còn dư vị của tình yêu, dư vị của ngọt ngào. Và cô muốn sống đắm chìm trong thế giới có hắn.

Hôm nay cô chính tai nghe thấy hắn yêu cô thì dù sau này có chuyện gì xảy ra cô vẫn sẽ cảm thấy không bao giờ hối hận khi yêu hắn. Để một người như Mạc Thần Phong nói yêu cô, đây không phải kì tích mà chính là trên cả kì tích.

Giờ cô mới hiểu trước kia hắn có nổi bật đến mấy cô cũng chẳng quan tâm nhưng hắn thật sự đã dùng sự đặc biệt để yêu cô, đấy mới chính là thứ khiến cô bị gục ngã.

Lời tác giả: Bạn yêu một người không phải vì họ đặc biệt mà họ mang lại cho bạn cảm giác đặc biệt khi họ ở bên bạn, đó là thứ khiến bạn yêu họ.

Người như Thần Phong cũng vậy. Hắn cũng chưa yêu ai hay nói cách khác không ai đủ tiêu chuẩn để yêu hắn.

Thần Phong cũng đã nghĩ mình sẽ bị hạ gục bở một cô gái xinh đẹp, khuôn mặt như thiên sứ, đẹp đến từng centimet nhưng ai ngờ hắn lại bị thu hút bởi một cô gái như Ngôn Di.

Ngày đầu gặp Ngôn Di, hắn chỉ nghĩ cô như một loại con gái khác, đến khi biết cô là con gái kẻ thù thì lại càng đáng ghét hơn nhưng nào ngờ lại yêu chính người con gái mình ghét.

" Ghét của nào, trời trao của đó ". Giờ hắn mới tin câu nói này, trên đời này người hắn ghét cực nhiều nên hắn không tin, sau khi gặp cô, hắn mới chắc đây là sự thật.

Thần Phong đã từng khuyên Tuấn Kiên về việc nên bỏ qua hận thù nhưng hắn lại không làm được. Giờ thì hắn cũng hiểu tại sao năm đó Tuấn Kiên có thể dễ dàng bỏ qua cho Ngọc Anh như vậy. Chỉ qua tình yêu của hắn lớn hơn hận thù trong hắn, thậm chí là lớn hơn rất nhiều lần.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của @ryenlla

Truyện bạn đang đọc dở dang