Được Gặp Lại Em

Lượt đọc: 3340 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 31
hồi ức

❊ ❊ ❊

Sáng nay cô thức dậy khá muộn, tầm khoảng tám giờ. Cô trườn ra khỏi giường rồi VSCN, cả tối cô hầu như chẳng ngủ được tẹo nào vì câu nói " Ngày mai gặp " của Tuấn Kiên làm cô cứ vò đầu bứt tai cả tối. Cô bước ra khỏi phòng, chuẩn bị đi ăn sáng. Cô mặc dù lo lắng nhưng vẫn muốn biết cô sẽ gặp lại hắn khi nào, cô vừa ra khỏi nhà trọ thì đã thấy bóng hình Tuấn Kiên từ phía xa.

Nhà trọ nơi cô ở đối diện ngay bờ sông vfa hắn thì đang dựa người vào phía tay cầu, nhìn vào cô. Hắn nhìn dáng người nhỏ bé của cô giờ còn nhỏ bé hơn, cô mặc một chiếc quần ôm màu đen, đi kèm với nó là chiếc áo cao cổ bên trong, chiếc khoác jean bên ngoài đã vậy còn choàng khăn khiến cô nhỏ bé bỗng chốc lại trở thành khổng lồ. Hắn lười biếng đi đến trước mặt cô, ánh mắt đảo ra nơi khác rồi giọng trầm khàn khàn nói:

- Xin lỗi em chuyện tối qua.

Cô cau mày nhìn vẽ lãnh đạm của hắn, hắn không trực tiếp nhìn vào mắt cô để xin lỗi nhưng lời hắn nói ra vẫn làm cô biết rằng hắn thật sự ăn năn về chuyện tối qua, rồi cô cũng nhẹ giong đáp:

- Không sao, tối qua chắc anh uống hơi nhiều nên không sao.

Dương Tuấn Kiên nhìn vào đôi mắt sâu thẩm của cô như muốn biết lòng cô đang nghĩ gì. Tối qua không biết bao nhiêu lần hắn đã nói là hắn không say mà cô cứ một mực muốn bắt hắn say để chỉ tỏ rằng hắn mất kiểm soát nên mới làm vậy còn nếu bình thường thì sẽ xem cô như người dưng qua đường. Hắn nhìn đến nổi cô phát ngại cúi đầu rồi hắn mới khẳng định lại với cô rằng:

- Tôi không say, tối qua tôi hoàn toàn tỉnh táo.

Cô không khỏi ngạc nhiên vì câu nói của hắn, đúng là tối qua hắn đã hai lần khẳng định hắn không say nhưng cô vẫn nghĩ nếu hắn không say sao lại làm vậy nên cứ cho mình nghĩ đúng nhưng hôm nay hắn lại xin lỗi thì cô nghĩ đúng là hắn bị điên rồi nên mới làm vậy. Cô không nói gì, cứ lảng tránh đi ánh mắt sắt bén của hắn.

Đột nhiên, hắn càng lại gần cô hơn, hắn tiến một bước cô lùi một bước khiến hắn hơi khó chịu mà cao giọng điều chỉnh cô:

- Đứng yên.

Hắn ra lệnh thì cô cũng nghe theo mà đứng yên nhưng cô vẫn không hiểu sao hắn làm vậy. Hắn đứng trước mặt cô, giờ cô và hắn chỉ cách nhau chưa tới 20 cm. Thình lình, hán cúi người hôn lên trán cô rồi mềm giọng nói:

- Buổi sáng tốt lành.

Cô ngẩn người đứng đó ánh mắt cứ tròn xoe nhìn hắn, chưa kịp nói gì thì hắn lại khàn giọng nhắc nhở cô:

- Đừng có đứng như trời tròng như vậy, đi thôi.

Cô thắc mắc hắn lại định giở trò gì nữa, sao hắn cứ phải làm tim cô chạy loạn nhịp như vậy, nếu hắn còn cứ làm vậy thì không sớm thì muộn cô sẽ lại mềm lòng mà ham muốn hắn lại mất. Thấy sắc mặt khó chịu của hắn, lúc này cô mới để ý là hắn đã đi được một đoạn mà cô thì vẫn đứng đó nhìn trời nhìn đất như kẻ mộng mờ. Cô cũng rất nhanh theo kịp hắn, gần đến xe cô mới hỏi:

- Chúng ta đi đâu?

Thấy hắn cứ im lặng, không nói gì thì cô mới càng cố gắng rặn hỏi hắn cho bằng được vì chắc hắn quên cô muốn gì thì phải biết cho bằng được:

- Nếu anh không trả lời thì tôi không đi nữa, tôi còn có việc, làm sao tôi phải theo anh.

Dương Tuấn Kiên quay đầu lại nhìn Ngọc Anh, thấy cô cứ mè nheo hỏi nhiều, hắn mới lại gần cô rồi châm chọc hỏi cô:

- Em thì có việc gì để làm, làm việc ở studio thì cũng chỉ có bữa tối. Em có biết nếu so công việc của em với tôi thì có lẽ nó chỉ giống như hạt cát trên sa mạc thôi.

Hắn nói cũng đúng, dù là năm năm về trước hay bây giờ thì cô vẫn luôn thua hắn về khoản mồm mép nhưng cô vẫn không chịu thua, cứ đứng lì ở đó không chịu ních nữa bước.

Hắn chậm rãi đi về phía cô rồi nhìn cô một lát nói:

- Nhất định là không đi.

Cô vẫn lười nhát không thèm nhìn hắn, khoanh tay nhìn về phía khác. Cho đến khi hắn tiến một bước, hai bước, ba bước rồi cô bỗng bị hắn nhất bổng lên. Cô cựa quậy nhưng hắn lại giơ tay đánh vào mông cô khiến cô hơi bất ngờ rồi dùng tay đánh vào người hắn. Bộ dạng bị hắn vát trên vai đúng thật là khó nhìn, biết tính hắn sẽ khó chịu vậy mà cô vẫn cố chấp thì tự cô làm tự cô chịu.

Hắn ném cô cái mạnh vào ghế trước làm tay lưng cô có chút đau, khẽ nhíu mày. Hắn cũng nhanh lên xe rồi hắn khởi động, lái xe đi mất. Không khí trên xe khá ảm đạm, một tiếng động nhỏ cũng làm khó thở nên cô cũng không dám cử động nhiều vì không biết hắn lại cỏn định làm gì.

Chiếc Cadillac đỗ ngay trước công ty. Tập đoàn Dương Thị, cô khẽ cau mày khi nhìn thấy nó. Cô không khỏi tò mò tại sao hắn lại đưa cô tới đây nên trực tiếp hỏi hắn:

- Tại sao lại tới đây?

- Đừng làm việc ở chỗ Studio đó nữa, chức vụ thư kí chủ tịch vẫn còn trống. Em làm đi.

- Tôi không muốn, tại sao tôi phải nghĩ, anh nghĩ mình là thượng đế muốn bắt ai làm gì thì họ cũng sẽ làm à! Đúng là tên điên.

Cô nói rồi thì mở cửa xe đi ra ngoài để mình hắn của ngước về phía cô. Cô nhận làm ở sutdio một phần là vì công việc khá ít lương cũng tương đối ổn định và còn không phải liên quan gì đến bộ ba bọn họ nữa. Và giờ hắn yêu cầu cô đến đó làm chẳng khác nào nói cô lại yêu hắn đi. Mặc dù Dương Thị là nơi chứa đầy hồi ức của cô, đó là nơi cô thích hắn, yêu hắn, yêu cuồng nhiệt hắn nhưng giờ đối với Ngọc Anh mà nói thì nó đã không còn liên quan gì đến cô nữa rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của @ryenlla