Được Gặp Lại Em

Lượt đọc: 3212 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 72
ngoại truyện : chap 18 : động tâm

❊ ❊ ❊

Tối hôm đó, không biết hắn đã ra trong cô bao nhiêu lần. Chỉ cần hắn nghĩ tới việc cô uống thuốc tránh thai để không có con với hắn thì hắn lại càng muốn. Cứ từng đợt hắn bắn vào là bụng cô như phình lên, một bụng đầy **** **** của cô làm cô hốt hoảng nhưng chẳng làm được gì.

Hắn chắc phải làm nó đến nghìn lần mới thoả mãn được phân thân của hắn nhưng cứ nhìn thấy hạ thân của cô đang co bóp, tiểu huy*t đang sưng tấy lên, đỏ ửng thì hắn lại không thể dừng. Rồi cũng thôi, thân cô trắng bệnh, mặc kệ cô ngất trên giường nhưng hắn chưa ngừng.

Hắn dậy sớm đi làm, hắn tham luyến nhìn gương mặt tái mét của cô, vốn biết rất đau nhưng cũng không thể làm trái. Hắn vuốt nhẹ nhàng lên gò má cô, nơi bị hắn tát hai cái cũng đã đỏ tấy lên, thân thể cô thì bầm tím như bị đánh. Đây chẳng khác nào được gọi là cường bạo, mà còn chính là cường bạo vợ mình.

Cuối cùng hắn cũng rời đi, khuôn mặt cô được sưởi ấm bằng bàn tay hắn nay lại được làm ấm bởi giọt pha lê sóng sánh rớt từ mắt cô. Ngôn Di mở đôi mắt to tròn nhìn cánh cửa đã khép lại, đôi mắt càng chứa nhiều nước, cô tự hỏi:

- Bản thân mình đã làm gì sai?

Lâu ngày mới biết cô yêu hắn mất rồi, từ sâu trái tim cũng đã động tâm với hắn nhưng hắn lại đối xử với cô như thế thì cô biết đường nào mà làm, cảnh không người thân, không nhà, chỉ còn có hắn, cô biết phải làm thế nào.

Một lát sau cô cũng thức dậy, người đau như cắt, nơi hạ thân cô cũng rát vô kể. Cô cũng nghĩ hắn chỉ sẽ như mấy lần trước, quan hệ thì cũng sẽ bình thường nhưng đêm qua nó giống như cực hình. Đã vậy tối qua thần trí không ổn định còn gây thêm hưng phấn cho hắn, thân cô càng rã rời.

Cô quay về nhà, giang nhà không, một chút hơi ấm cũng không có, thay vào đó chỉ là hơi lạnh phả ra. Bàn thờ mẹ cô còn đang phảng phất hương nhan, cô không biết nói gì với mẹ cô cả, Ngôn Di quỳ xuống, hai tay chấp lại, cúi đầu xin lỗi mẹ cô. Ngày cô được thấy mẹ cô còn tươi cười cách đây không lâu, giờ đây chỉ thấy hương nha, gió lạnh, không khí ảm đạm xung quanh đây, ngoài ra không còn gì khác.

Ngôn Di quỳ xuống rồi đột nhiên khóc lớn lên nói:

- Con xin lỗi mẹ, vốn biết chuyện đến nước này, con sẽ không bao giờ bước chân lên Thượng Hải. Nếu con không đi, mẹ con chúng ta sẽ vẫn còn được đoàn tụ, là con không tốt.

Cô khấu đầu, lạy Minh Nguyệt ba cái thì bỗng có tiếng nói đằng sau

- Đừng khóc nữa, đứng lên đi.

Ngôn Di quay đầu lại, bóng người cao to, giọng nói đầu sát khí, ngoài hắn ra Thượng Hải không có người thứ hai.

- Anh im mồm, tôi chỉ muốn được xin lỗi mẹ tôi, đến điều đó anh cũng cấm tôi à?

- Tôi bảo cô đứng lên, cô có đứng không?

Hắn suy nghĩ cũng nhiều, dù là có người nào làm đi chăng nữa, thì mấy hôm Minh Nguyệt ở viện, hắn đều cho người bảo vệ, không lí nào lại có người vào dừng máy thở của bà mà không ai báo cho hắn biết.

Chuyện này chỉ có hai khả năng, một là bảo vệ của hắn chưa đủ tin cậy, hai là có thế lực nào ghê gớm hơn hắn đưa bà đi. Trường hợp thứ nhất là không thể, dù có là ai, chỉ cần là người của Thần Phong thì có bán mạng cũng không dám nói dối nữa lời, vậy chỉ có một trường hợp xảy ra là Minh Nguyệt chưa chết.

Ban đầu hắn cũng không tin nhưng theo lời của Thiên Kình nói chỉ có bác sĩ ra báo tử, còn gặp xác thì đã bị che mặt, hoàn toàn không thể nhận định rõ nên hắn cũng không dám chắc là mẹ cô đã mất, nhưng trước khi hắn điều tra rõ ràng, cũng không để cô ngồi đây khóc lóc thảm thương, đặc biệt lỡ như mẹ cô cũng chưa qua đời.

- Anh bị điên à? Tôi khóc anh cũng cấm, tôi làm gì liên quan gì tới anh. Sao anh không đi theo cô em gái của anh đi, tôi là vợ anh, anh cũng đâu tin tôi.

- Tôi bảo cô đứng lên.

Hắn gầm giọng, cửa nhà đóng kín bốn phía, nên thanh âm hắn nói càng to hơn. Hắn thật sự muốn đem cô xử trí thêm nhiều lần nữa thì cô mới thôi đi cái giọng điệu khó nghe này.

Ngôn Di chỉ muốn xin lỗi mẹ cô, hắn lấy quyền gì mà không cho, nhưng rồi cô cũng đứng lên vì dù sao cũng đã xong, chỉ qua với cái thái độ của hắn khiến cô muốn ứa gan.

- Tôi đứng lên rồi đây, anh có gì muốn nói không?

Thấy bộ dạng im lặng của hắn, cô lại nói:

- Nếu không có gì, vậy tôi hỏi anh.

- Tại sao anh giết mẹ tôi?

Thần Phong nhăn mặt, không biết cô nghe cái thông tin này từ đâu, chẳng lẻ do Liên Hoa nói, hắn hỏi lại cho chắc chắn

- Ai nói cho cô là tôi làm?

- Còn không phải là em gái nhỏ của anh.

- Vậy nếu là tôi thì sao?

Ngôn Di nhắm mắt lại, rồi quơ con dao bên cạnh lao thẳng về phía hắn:

- Tôi giết anh.

Ngôn Di biết bản thân không thể đụng được hắn nhưng vẫn quyết làm liều, nhìn bộ mặt thản nhiên của hắn thì cô lại càng khó chịu, cô rất muốn giết hắn ngay tại chỗ này, rồi cô cũng sẽ ra đi luôn với hắn, coi như vừa trả nợ vừa có thể chết cùng người mình yêu.

- Muốn giết được tôi thì cô phải trải qua nhiều giai đoạn lắm, hôm nay tôi sẽ chỉ cho cô một giai đoạn đầu tiên để có thể giết được tôi.

Hắn bế xốc cô lên, dĩ nhiên một điều bây giờ rằng hắn chỉ muốn đem cô đi ngay vào giường nhưng vừa đi qua bếp, hắn lại để cô ngay trên bàn ăn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của @ryenlla