Được Gặp Lại Em

Lượt đọc: 3219 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 63
ngoại truyện : chap 9 : cầu xin

❊ ❊ ❊

Kết thúc nụ hôn thì bây giờ cô đã về tới trước cổng nhà hắn, nhà Thần Phong khá to nhưng nó khác với nhà của Tuấn Kiên một chỗ là ngôi nhà theo kiến trúc cổ xưa hơn. Nhìn từ xa thì nó không khác gì toà lâu đài, bên trong ngay ở giữa có một đài phun nước cực lớn.

Ngôn Di ngó nghiên rồi rốt cuộc cũng phải xuống xe, vừa xuống xe thì cô liền bước theo hắn ngay. Hắn đi đâu thì cô theo đó, đến gần cửa thì có một quản gia nữ chào cô:

- Chào phu nhân.

Cô cả kinh không biết làm gì, hai từ phu nhân nói ra thì dễ nhưng để nghe lọt tai thì hơi khó, cô nhìn qua sắc mặt của Thần Phong đang ngồi trên sopha, thấy hắn không quan tâm, cô cũng nhanh chóng đáp lại:

- À không, dì cứ gọi con là Di Di đi, con không quen.

Ban đầu nghe Thần Phong nói sẽ dẫn cô gái nào về, thì bà cũng cả kinh, trước giờ hắn lăng loàn bên ngoài không nói nhưng bây giờ lại dắt về mấy cô gái như kia thì chết mất nhưng không, vú Trần ngạc nhiên khi thấy cô gái trước mặt rất lễ phép, nét mặt trong sáng, rất ưa nhìn, không như bà nghĩ và đặc biết hơn hai chữ phu nhân này được Thần Phong cho phép bà gọi như vậy đối với cô gái này thì chắc hẳn cô phải có gì đặc biệt.

- Được rồi, mau vào đi, dì nấu cơm rồi, có gì cứ gọi, gọi Dì Trần là được.

- Dạ vâng.

Ngôn Di lặng lẽ đứng im ở đó, không dám di chuyển nhưng rồi cũng phải đi đến gần chỗ hắn nói:

- Tôi không mang đồ, đêm nay để tao quay về lấy đồ đi.

Thần Phong cau mày lại tỏ vẻ không vui, hắn lười nhát nói:

- Không cần, hôm nay ở lại đây, sáng mai rồi về.

- Nhưng mà....

Thần Phong không nói gì nữa nhưng ánh mắt của hắn không khác gì con sói hung tỡn muốn ăn thịt cô vậy.

Trong bàn ăn chỉ có hai người, hắn thì chăm chú với bữa cơm cũng mình còn cô thì gắp một miếng rau cũng thấy khó, Ngôn Di chẳng muốn làm gì, vẻ mặt lo sợ cùng với dòng mồ hôi lấm thấm đã ướt hết trán cô.

Thần Phong thấy thế mới nói:

- Không cần phải lo lắng, tôi không ăn thịt cô.

Nói rồi hắn đi thẳng lên cầu thang, lúc này cô mới nhẹ nhõm được một chút nhưng cứ nghĩ tối nay phải đối mặt với hắn như thế nào là cô lại thấy sợ.

Sau khi ăn xong, Ngôn Di cũng bưng hết đồ ăn vào bồn rồi rửa chén như thường ngày, mặc dù đều là Minh Nguyệt rửa ở nhà nhưng cô cũng không tệ đến mức cái bát còn không biết rửa, dì Trần từ trên xuống thấy mới nói:

- Di Di, con cứ để đó, lên phòng tắm rửa đi.

- Thôi, không sao, để con rửa nốt đã.

Nghe xong thế di Trần cũng chuẩn bị ra khỏi nhà, trong khuôm viên nhà hắn có tận hai ngôn nhà. Ngôi nhà thứ nhất dành cho chủ và thứ hai thì dành cho người giúp việc, mặc dù hắn cũng không cấm bà ngủ lại đây nhưng bà lại không quen với ám khí lạnh lẽo trong căn nhà này nên ra ngoài.

- Dì đi đâu vậy ạ?

- Trong khuôn viên còn có một ngôi nhà nhỏ, dì ngủ ở đó.

- Vậy sao dì không ngủ đây?

- Nơi này dành cho ông bà chủ. Con cũng mau lên, rồi đi ngủ.

- Dạ.

Mặc dù nói thế nhưng lòng cô vẫn tràn đầy lo lắng, cái quái gì lại chỉ có cô với hắn ở nhà một mình. Cô nhìn thoáng qua cũng không có nhà cửa nào ở xung quanh nhà hắn, cô khẽ rùng mình. Thần Phong từ trên lầu đi xuống nói:

- Cô cứ định đứng đó à, lên phòng đi, phòng thứ hai bên tay trái.

Ngôn Di rửa chén xong thì cũng lên phòng đó, cô lo sợ nhưng rồi trong phòng chả có ai, cô lại thở phào lần nữa. Cô không có ý định đi tắm mà nằm ngay lên trên giường, không có đồ thì bắt cô tắm kiểu gì.

Vừa nằm vùi đầu vào trong trong được một lát thì đằng sau cô đã có ám khí, cô bật dậy, Thần Phong đang ngồi trên chiếc ghế, tay còn cầm điếu thuốc trắng. Hắn nhả làn khói ra, dùi đầu thuốc vào gạc tàn rồi tiến gần đến cô. Cô bất giác lại tiến về phía góc giường.

- Cô sợ gì chứ, loại người như cô thì chắc cũng đã ngủ với hàng tá đàn ông, người như vậy mà kiếm được nguòi chồng như tôi không phải quá tốt sao.

Cô cũng đâu muốn làm vợ hắn, cô nói:

- Nếu tôi đã như vậy thì sao anh lại cưới tôi, anh thì cũng khác gì tôi cơ chứ, nói ra số người anh quen còn nhiều hơn cả tôi, vậy xem ra tôi mới là người thiệt chứ.

Nói xong cô liền bay nhanh xuống giường, mặt hắn bắt đầu nhăn nhó. Cô gái này lấy đâu ra dũng cảm để nói mình như vậy, núc cười. Hắn níu lấy tay cô rồi kéo cô quay lại giường nói:

- Nếu đã thiệt, thì hôm nay tôi bù đắp cho cô.

Thần Phong vừa dứt lời, đã hôn ngấu nghiến môi cô. Đôi môi khô giờ lại trở nên ướt át hơn, thấy được thế Ngôn Di liên đẩy Thần Phong ra, tay lau môi rồi nói:

- Anh có bệnh à? Đau thế này.

Thần Phong nhếch môi bạc lên, lại chửi hắn, vậy thì để hắn xem, qua đêm nay cô còn chửi được hay không, hắn nói:

- Vậy tối nay tôi cho cô xem rằng tôi có bệnh gì?

Dứt lời, Thần Phong lôi chân cô đến giữa giường, tay hắn nhanh chóng đã kéo chiếc quần cô xuống, lúc này cô hoảng kêu lên:

- Đừng, tôi chưa tắm.

Thần Phong cười nhếch mép, nói:

- Không sao, tôi chính là thích mùi hương trên người cô.

Nếu để cô đi tắm thì mùi hương đặc trưng của cô dường như tan biến, hắn cảm thấy mùi hương cực dễ chịu, so với các mùi nước hoa nồng nàn.

Hắn nhanh chóng cởi hết đồ cô ra, từ nội y cho tới áo quần đều được hắn ném rãi rác trên khắp phòng.

Ngôn Di bị hắn hôn đến mức tình mê ý loạn, tay chân cứ nhão nhét cho đến khi hắn banh chân cô ra, lúc này cô mở to mắt nhìn hắn, rồi nhìn xuống thân mình không có tới một mảnh vải.

Đột nhiên hắn dừng lại, hắn đứng lên rồi cởi hết âu phục của mình ra, Ngôn Di lại hoảng, cô vô thức lùi lại đến thành tường, lùi đến đường cùng cô mới nói:

- Xin anh đấy, đừng đối xử với tôi như vậy.

Hắn không khác gì ngoài khuôn mặt lạnh ấy, hắn khinh bỉ cô, qua tay bao đàn ông rồi còn đòi hỏi hắn.

- Cô đã bảo mình thiệt thì tối nay tôi bù cho cô, để sau này cô vẫn sẽ nhớ đến hương vị của tôi, tôi đảm bảo mấy người đàn ông từng đụng qua cô sẽ không bao giờ bằng tôi.

Hăn quỳ một chân lên giường rồi cầm chân cô kéo thẳng đến chỗ hắn, cô cả kinh, giờ cả thân hình hắn đang đứng trước mặt cô. Cô hoảng loạn cầu xin hắn:

- Không, tôi không muốn, xin anh đừng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của @ryenlla