Được Gặp Lại Em

Lượt đọc: 3337 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »
Chương 16
quá khứ

❊ ❊ ❊

Cô bị hắn kéo đi, miệng thì muốn hỏi:" Anh định làm gì, dẫn em đi đâu?" nhưng thấy hắn có vẻ hơi nóng giận, vẻ mặt không được tốt mấy nên cô cứ thế mà bị hắn dẫn tới một căn phòng. Với màu sắc của toà nhà với phong cách cổ kính thì không khó đoán được tông màu của từng phòng, phòng cô chỉ vỏn vẹn một chiếc giường cỡ vừa màu đen cùng với phòng tắm với cái tủ, nhìn sơ qua thì nó chẳng khác gì nhà ma.

Hắn nhìn cô rồi nhẹ nhàng kéo cô trong rồi nói:

- Em nghỉ ở đây, sau khi giải quyết công việc anh sẽ quay lại đưa em về

- Được, em sẽ ngoan ngoãn đợi anh về

Cô vừa dứt lời thì hắn hôn lên đôi môi cô, nó chỉ nhẹ nhàng đặt lên môi cô trong chốc lát rồi hắn xoay người ra ngoài, trước khi đóng của hắn nói:

- Anh sẽ về nhanh thôi

Hắn vừa đóng cửa một cái, nét mặt vừa cùng cô vui vẻ nay lại trở nên lạnh lẽo. Hắn đi nhanh về phòng sách nơi được gọi là nơi tụ họp bàn bạc của bọn họ. Hắn vừa mở cửa đã gặp ánh mắt tò mò của Dương Kính rồi hắn nghe Thần Phong hỏi:

- Chuyện này là thế nào, tại sao lại ở cùng với cô ta, cậu quên chuyện năm đó rồi à!

Giọng Thần Phong mang tính trách mắng hắn rồi tự hỏi:" Chẳng lẽ hắn quên thiệt hay lại giở trò gì?" nhưng khi nhìn thấy Tuấn Kiên lẳng lặng không nói gì Thần Phong nói tiếp

- Cậu đừng có bày cái mặt như vậy, Tuấn Kiên cậu có biết gia đình cô ta đã làm gì với mẹ cậu à hay là cậu định yêu cô ta rồi trả thù, nếu như là vậy thì cậu dừng ngay đi

Dương Kính nghe Thần Phong nói xong mới nhớ đến chuyện năm đó. Năm đó hắn yêu, thích cô nhiều cỡ nào đương nhiên Dương Kính, Thần Phong biết rất rõ.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Bốn Năm Trước

Tại Dương Gia

- Tuấn Kiên, hôm nay Tuấn Thành con thay thằng bé đến trường đi

Đây là tiếng của dì Chương - vú nuôi của hai anh em từ nhỏ. Vì từ lớn đến giờ Tuấn Kiên được bố kì vọng khá nhiều nên ít khi được đến trường mà toàn là gia sư đến tận nhà nên lần này Tuấn Kiên khá thích thú mặc dù cũng đã năm ba nhưng hắn vẫn chưa bỏ tính cách trẻ con đó cứ vui vẻ lạ thường.

- Thật thế hả dì Chương?

Dì Chương cũng hiểu Tuấn Kiên từ nhỏ đến giờ, số lần ra đường chỉ đếm được trên đầu ngón tay nên lần này thay em trai song sinh của nó đến trường. Sau đó Tuấn Kiên nhanh chóng hoàn thành bữa ăn sáng và thay đồ, chuẩn bị cặp sách.

- Nhờ dì chăm sóc Tuấn Thành thật tốt, cháu học xong sẽ về ngay

Bà gật đầu rồi nhìn chiếc xa đã ra khỏi cổng mà lòng cứ lo lắng lỡ như lão gia về nhà đột xuất thì chết mết, bà mong là lần này sẽ bình an.

Trường học

Đây là lần đầu hắn được tới trường cũng là lần đầu tiên hắn được thấy cô. Và từ đó hắn hay thay cho Tuấn Thành đến trường gặp cô còn Tuấn Thành thì nghĩ bản thân không học bằng anh trai nên để hắn đi thay cũng được

(Vì tác giả hơi bận nên lười kể lại cốt chuyện còn nếu muốn biết lại thì quay lại chap 1 để đọc nha còn tui sẽ dùng phương pháp này)

~ Tua nhanh ~

Kể từ ngày hắn gặp cô, con người hắn cũng vui vẻ hơn so với khi ở nhà một mình. Cô cho hắn niềm vui, những điều tươi đẹp trong cuộc đời. Nhưng cho đến một ngày, ba hắn từ Anh Quốc trở về sau khi quản lí công ty con ở đó.

Dương Tuấn Lãnh trở về nhà nhưng điều làm ông ngạc nhiên là trong nhà không có ai kể cả Tuấn Kiên nên ông kêu người điều tra thử xem hắn ở đâu. Mọi chuyện vở lỡ ra, hắn không còn được đến trường nhưng hắn cũng chẳng biết lí do tại sao cho đến khi ba hắn gọi hắn vào phòng nói chuyện.

Dương Tuấn Kiên mở cửa, tiến vào phòng với từng bước chân thận trọng rồi hắn nói:

- Tại sao ba lại làm vậy?. Tại sao phải giam lỏng con trong căn nhà này, tại sao là con mà không phải Tuấn Thành

Hắn trước giờ chưa bao giờ đố kị với việc tại sao ba hắn không cho hắn ra ngoài mà lại cho Tuấn Thành thoải mái tự do và vì chuyện của mẹ hắn đã đả thương không ít tới ba hắn còn với hắn mặc dù chỉ là nghe qua lời kể của dì Chương nhưng cũng đủ biết tại sao ba lại ghét hắn đến vậy. Nhưng từ khi gặp cô, hắn khao khát được tự do ra ngoài mà không cần sự cho phép, được đến trường cùng em trai mình, vậy nên lần này hắn cảm thấy ba mình rất quá đáng.

Tuấn Lãnh nhìn hắn với nửa con mắt thể hiện sự chán ghét vô cùng, ông yêu vợ ông bao nhiêu thì bà ấy lại yêu thương con mình bấy nhiêu, cho đến khi cuối đời bà cũng không quan tâm đến ông chỉ hỏi thăm xem con có sao không. Bà tiền sử bị bệnh tim theo di truyền vì thế mà khi hạ sinh bệnh tim tái phát nên bà qua đời ngay sau khi sinh Tuấn Kiên cũng chính vì lí do đó mà Tuấn Lãnh mới không tài nào yêu thương đứa con này, mỗi lần ông nhìn hắn giống như nhìn thấy sự chán ghét của vợ ông.

- Mày dám vì một đứa con gái không ra gì mà lớn tiếng với người nuôi mày à!

- Tại sao ba lại nói cô ấy như vậy

- Mày có biết vì chính cái gia đình đó mà mẹ mày suốt bao nhiêu năm chưa từng yêu tao không?

- Ba nói vậy là sao?

- Ba của cô ta chính là người mà năm xưa mẹ con yêu, bởi vì liên hôn nên mẹ con phải kết hôn với ta nhưng hai người họ quá yêu nhau nên sau khi kết hôn với ta, mẹ con nhiều lần qua lại với ông ta vì thế mà vợ ông ta mới tìm mọi cách để hại mẹ con. Kể cả việc khi sinh con ra, mặc dù là qua đời ngay khi ấy nhưng sau đó ta điều tra được dù có bệnh tim nhưng mẹ con sinh mổ nên cơ hội sống cao hơn nên ta nghi ngờ người giết mẹ con chính là vợ của cô gái đó.

Tuấn Lãnh nói đến đây mà trái tim thấy rất nhói, nó giống như bị từng cây kim và dây xích vừa châm và vừa xích lại, đau nhói đến tận từng tuỷ sống. Ông biết lỗi gây ra không phải do Tuấn Kiên nhưng mỗi lần nhìn đến hắn lòng ông lại nhớ đến cái chết của bà năm xưa. Việc chán ghét Tuấn Kiên cũng chỉ là sợ bao biện cho những việc ông đã làm.

- Nếu đến đây chắc con cũng đã hiểu, đừng để ta thấy con gặp lại con bé đó lần nào nữa. Ta sẽ nhanh chóng làm thủ tục chuyển trường cho Tuấn Thành và con sẽ phải đi Anh Quốc để tiếp quản sự nghiệp của ta.

- Nhưng con thích cô ấy...

Hắn nói nhỏ giọng và dần trở nên lí nhí nhưng cũng đủ để Tuấn Lãnh nghe được, ông đáp:

- Tình yêu với kẻ thù không đáng được coi trọng

- Nhưng cô ấy không có lỗi, việc đấy cô ấy thậm chí còn không biết

- Đúng là nó không làm gì có lỗi với ta nhưng tội của con bé đó chính là sinh ra làm con gái của kẻ thù

Hắn á khẩu không nói gì được nữa. Tình yêu của hắn còn chưa kịp nở hoa, lời cũng chưa nói vậy mà phải kết thức với cái danh của cô là con gái của kẻ thù. Lòng hắn mặc dù cũng thấy oán hận gia đinh cô nhưng hắn biết rõ chữ yêu bao giờ cũng thắng chữ hận. Hắn ra ngoài và cũng từ đó hắn biết được vừa yêu và vừa hận là thế nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 145 Chương 146 Chương 147
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của @ryenlla