"Nhưng món mì xoa tay này bắt buộc phải đi kèm với nước hầm gà sao? Canh sườn, canh thịt bò, canh thịt đê không được à? Đương nhiên, mấy loại nước dùng này tôi đều ninh không ngon, bởi vì trình độ ninh nước dùng của tôi vốn đĩ rất tệ, nhưng tại sao cứ nhất thiết phải đùng nước dùng xịn để ăn kèm với mì ngon chứ? Chăng lẽ không thể dùng thứ mà tôi am hiểu sao?”
"Cấp độ Hỏa Hầu của tôi không cao, nhưng cấp độ Điều Vị của tôi lại cao mà."
"Một bát mì chay đơn giản không được à?"
"Mì chay xì dầu bình thường có thể hơi đơn điệu, nhưng nếu thêm chút gia vị khác thì sao? Nước mắm, dầu tôm, nước ngâm còi sò điệp, hay lớp váng mỡ chắt ra từ Giải Hoàng Tương, những tư duy nêm nếm kiểu này tôi đều từng áp dụng trong các món Điểm Tâm trước đây rồi. Làm thế nào để tăng độ ngọt thanh, làm thế nào để khử mùi tanh, làm thế nào để biến những hương vị đơn giản trở nên đậm đà, làm thế nào để món ăn mang vị béo ngậy hay thanh đạm, những thứ này thực ra tôi đều biết cả, nhưng tại sao tôi cứ phải rập khuôn theo một công thức có sẵn thì mới làm được chứ?"
"Bắt buộc tôi phải nấu ăn y xì đúc theo công thức sao?"
"Cậu còn nhớ hôm qua trên xe tôi bảo với cậu là tôi vừa kích hoạt được Chi Tuyến Nhậm Vụ Thiên Nhật Tảo Xan của Lão Thạch không? Tôi hỏi Lão Thạch muốn ăn gì, anh ấy bảo món gì cũng được, thực ra lúc hỏi câu này trong lòng tôi đã có sẵn đáp án rồi."
"Lúc đó tôi rất muốn nấu cho Lão Thạch một bát mì chay, cậu mà hỏi tôi tại sao lại muốn nấu mì chay thì tôi cũng chẳng rõ nữa, rõ ràng tôi biết làm bao nhiêu món Điểm Tâm ngon lành, quan hệ giữa tôi và Lão Thạch cũng rất tốt, nhưng tôi cứ có cảm giác buổi sáng được xì xụp một bát mì chay ấm nóng là tuyệt nhất." Tần Hoài vừa nói vừa ngoái đầu nhìn Thạch Đại Đảm - người đang cắm mặt vào cái bát to chà bá: "Thực tế chứng minh, Lão Thạch cũng rất ưng cái bụng món này."
"Nhưng Lão Thạch khoái ăn trứng lòng đào, nên tôi đã thả cho anh ấy hẳn 5 quả trứng lòng đào vào bát mì."
Triệu Thành An: ?!
"Thế sao trong bát mì của tôi lại không có trứng lòng đào?"
"...Đây là trọng tâm của vấn đề à?”
Tần Hoài khựng lại một nhịp, tiếp tục nói: "Điều tôi muốn nói là, bát mì chay hôm nay chính là thứ tôi ngộ ra được, nhưng thứ tôi ngộ ra không chỉ giới hạn ở mỗi bát mì chay."
"Có điều hiện tại tôi cũng chưa biết mình còn có thể ngộ ra được cái gì nữa, đành xem sáng mai tôi nấu bữa sáng gì cho Lão Thạch vậy. Tôi phát hiện cái nhiệm vụ Thiên Nhật Tảo Xan này hữu ích phết, khẩu vị của Lão Thạch rất dễ chịu, sức ăn lại khủng, nếu tôi muốn thử nghiệm món mới thì bắt đầu từ bữa sáng của anh ấy tuyệt đối là sự lựa chọn sáng suốt nhất."
Nói đoạn, Tần Hoài không khỏi cảm thán: "Cái nhiệm vụ này của Lão Thạch đúng là quá mức chu đáo luôn!"
Nói xong Tần Hoài liền im lặng, chờ Triệu Thành An lên tiếng.
Kết quả Triệu Thành An chần chừ mãi vẫn chăng đáp lời, chỉ dùng một ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn Tần Hoài, ba phần ghen tị, bốn phần cực kỳ ghen tị, hai phần ghen tị đến chết mất, và một phần tại sao người này lại không phải là mình.
Người anh em à, lúc không nên mở miệng thì lải nhải rõ nhiều, sao lúc cần nói thì lại câm như hến thế?
"Triệu Thành An, cậu nghe không hiểu à? Hay là..."
"Tôi hiểu rồi." Giọng điệu của Triệu Thành An bỗng trở nên có chút bi phẫn: "Quá hiểu là đằng khác."
"Tôi chỉ không hiểu, cái tàu lượn siêu tốc trong công viên giải trí kia thực sự vi diệu đến thế sao? Hay là bí quyết thực chất lại nằm ở quán đồ ngọt đó."
"Những gì cậu vừa nói, chính là điều kiện để sư phụ cho phép chúng tôi xuất sư đấy."
"Đại sư huynh của tôi còn chưa được xuất sư, thế mà cậu đã xuất sư trước rồi."
"Cậu còn vé công viên giải trí không? Tôi muốn đến đó ngồi tàu lượn siêu tốc!"
"Ăn đá bào trước, sau đó đi ngồi tàu lượn siêu tốc!"
Món mì xì dầu của Tần Hoài đã mang đến một cú sốc cực lớn cho các thực khách của Vân Trung Thực Đường. So với Bánh Bao thông thường, mì xì dầu mới thực sự là món ăn ngon bổ rẻ lại no nê chắc bụng, khuyết điểm duy nhất là không thể cầm trên tay vừa đi vừa ăn như Bánh Bao được.
Mì xì đầu mà đóng gói mang đến công ty thì chung quy vẫn bị mất đi chút hương vị nguyên bản.
Một bát mì mang hương vị đơn giản, thậm chí có phần đơn điệu và nghèo nàn, nhưng lại vô cùng thơm ngon và ấm áp thế này, chỉ thích hợp ngồi ngay tại Vân Trung Thực Đường ăn liền một mạch, sau đó ừng ực uống cạn bát nước dùng, rồi đánh một cái ợ no nê vang dội.
Cân nhắc đến điểm này, Tần Hoài đã vô cùng tâm lý khi quyết định bán thêm cả mì xì dầu vào giờ nghỉ trưa, trực tiếp khiến cho Vân Trung Thực Đường chật ních người trong suốt khoảng thời gian này. Thực khách cũng chẳng hề kén chọn, hết chỗ ngồi thì đứng ăn, đứng mỏi chân quá thì ngồi xổm xuống ăn.
Nếu không nhờ Vân Trung Thực Đường từng có kinh nghiệm đối phó với cảnh cháy hàng đợt bán Tứ Hỉ Thang Đoàn, số lượng bát tô chuẩn bị đủ nhiều nên không xảy ra tình trạng thiếu bát trong bếp, thì khéo khách ăn xong còn hận không thể tự giác chui vào bếp rửa luôn bát cho rảnh nợ.
Nhất thời, giới văn phòng làm việc ở các tòa nhà lân cận nếu chưa được xì xụp một bát mì xì dầu nóng hổi, thì lúc trốn việc buôn dưa lê cũng chẳng còn mặt mũi nào mà chém gió với đồng nghiệp.
Về phần Tần Hoài, hắn cũng rất sẵn lòng làm món mì xì đầu này.
LVQ8371