[ Sủi Cảo Khoai Tây ] : Vương Căn Sinh cả đời công chính liêm minh có yêu cầu vật chất rất thấp, chuyện ăn mặc ở đi lại xưa nay luôn lấy tiêu chí "sống được là ổn". Vương Căn Sinh có thể chấp nhận bữa sáng ăn Bánh Bao hấp lại từ đêm qua của bà nhà, cũng có thể chấp nhận ăn cái bánh bao nhân rau giá hai tệ mua dưới lầu khu dân cư ăn chẳng ra gì, đương nhiên, nếu được ăn bữa sáng hảo hạng do Tần Hoài sư phụ làm ở Vân Trung Thực Đường thì là tuyệt nhất. Vương Căn Sinh không có yêu cầu quá cao trong chuyện ăn uống, ngoài việc thích ăn Bánh Vỏ Cua ra thì cũng chắng đặc biệt mê mẩn món Điểm Tâm nào, cho đến khi vừa nãy nghe có người nhắc tới Sủi Cảo Khoai Tây, đó là hồi ức tươi đẹp thời trẻ của ông ấy. Xin người chơi hãy làm ra món Sủi Cảo Khoai Tây khiến Vương Căn Sinh cảm thấy bất ngờ, thỏa mãn Tâm Nguyện muốn ôn lại tuổi thanh xuân chợt trỗi dậy của ông ấy.
Phần thưởng nhiệm vụ: [Một đoạn ký ức của Vương Căn Sinh]
Nhất thời Tần Hoài cũng không biết nên đánh giá Chi Tuyến Nhậm Vụ này thế nào cho phải.
Nói sao nhỉ... Lời dạo đầu hơi dài dòng, Sủi Cảo Khoai Tây mà gắn với việc ôn lại tuổi thanh xuân nghe cũng khiên cưỡng, nhưng yêu cầu thì coi như rõ ràng.
Chính là muốn ăn Sủi Cảo Khoai Tây.
Tần Hoài đọc xong Chi Tuyến Nhậm Vụ, bèn hỏi thăng Vương Căn Sinh: "Vương đại gia, Sủi Cảo Khoai Tây hồi trẻ ông hay ăn là nhân gì vậy?”
Bệnh của Tiểu Tần sư phụ đã trầm trọng đến mức này rồi cơ à?
"Nhân... nhân khoai tây."
"Cháu biết là nhân khoai tây rồi, ý cháu là chỉ có mỗi khoai tây thôi, hay trong đó còn trộn thêm nguyên liệu khác, kiểu như thịt thái lựu hay rau dưa gì đó, mùi vị có đặc điểm gì nổi bật không, ông thích Sủi Cảo Khoai Tây vị như thế nào?"
"Thì... hình như chỉ có khoai tây thôi, tôi cũng không nhớ rõ lắm, thì là mùi vị của sủi cảo nhân khoai tây ấy." Lời giải đáp của Vương Căn Sinh quả thực không hề phụ danh tiếng viết bài đánh giá ẩm thực của ông.
Tần Hoài cũng chẳng mong cạy được chữ nào từ miệng Vương Căn Sinh, bài đánh giá ẩm thực tốn ba ngày mới nặn ra mà còn viết thành cái dạng kia, bây giờ bắt Vương đại gia miêu tả chỉ tiết yêu cầu về Sủi Cảo Khoai Tây ngay tại trận thì đúng là làm khó ông ấy quá.
Chẳng cần Vương Căn Sinh phải có khiếu ăn nói như Cung Lương, chỉ nội việc bắt ông ấy giống như Thạch Đại Đảm, có thể nói rõ xem món Điểm Tâm đó được làm cụ thể ra sao, có đặc điểm gì, là đã đủ ép chết một Vương đại gia vốn dĩ vụng miệng rồi.
Dù sao thì quá khứ oanh liệt với tỷ lệ sống sót bằng không của Vương đại gia, ông ấy cũng có thể kể lại một cách tẻ nhạt đến phát chán cơ mà.
Tần Hoài gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu: "Cháu biết rồi, vậy chiều mai phiền Vương đại gia ăn ít mấy món Điểm Tâm khác lại một chút, chừa bụng để nếm thử Sủi Cảo Khoai Tây nhé."
Tần Hoài thì hiểu được cái gì chứ?
Triệu Thành An kìm nén thắc mắc này hơn một tiếng đồng hồ, mãi cho đến khi mọi người ăn tối xong xuôi, lúc cùng Tần Hoài tan làm bước ra khỏi Vân Trung Thực Đường hắn mới nhịn không được lên tiếng hỏi: "Tần Hoài, chiều nay cậu hiểu được cái gì vậy?”
"Có hiểu cái gì đâu." Tần Hoài rất điềm nhiên đáp, "Vương đại gia là thế đấy, ông ấy vụng miệng không diễn đạt rõ được mình muốn gì, cậu phải làm ra món đó cho ông ấy trước đã, rồi ông ấy mới có thể từ từ bày tỏ từng chút một yêu cầu của mình."
"Hơn nữa hình như tôi cũng nắm được hòm hòm khẩu vị của Vương đại gia rồi."
"Khẩu vị gì cơ?"
"Cùng hệ hệ với Âu Dương."
"Đợi ngày mai tôi làm mấy món Điểm Tâm kia cho cậu nếm thử là cậu biết ngay, khẩu vị cực kỳ độc đáo, người mà thích ăn Sửủi Cảo Khoai Tây được thì chắc chắn không phải người bình thường đâu.”
Triệu Thành An thoạt tiên gật đầu tán thành, thấy Tần Hoài cứ thế đi thẳng mà chẳng thèm đợi mình bèn rảo bước đuổi theo, sau đó mới phản ứng lại, bất mãn gào lên: "Tần Hoài cậu có ý gì hả? Sao gọi là người thích ăn Sủi Cảo Khoai Tây chắc chắn không phải người bình thường, cái món Sủi Cảo Khoai Tây đó là công thức của tôi đấy nhé!"
"Sủi Cảo Khoai Tây cấp C-."
"Đó là do vấn đề thời đại, thời đó chúng tôi làm gì có đồ ăn ngon."
"Bánh Củ Mài của Trần sư phụ là cấp A+."
".. Thế không giống nhaul Sủi Cảo Khoai Tây ăn cũng ngon lắm đấy, bao nhiêu người muốn ăn mà còn chăng có phần đâu!"
"Vậy ngày mai cậu ăn nhiều vào nhé."
"Tôi không ăn, ngày mai tôi muốn ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn, mấy ngày rồi cậu chưa làm Tứ Hỉ Thang Đoàn đấy. Còn Sủi Cảo Tứ Hỉ nữa, Tần Hoài, cậu không thấy Sủi Cảo Tứ Hỉ cậu làm cực kỳ ngon sao? Ngày mai cậu làm thêm chút Sủi Cảo Tứ Hỉ đi, trưa nay lúc buôn dưa lê tôi nghe Cung Lương bảo năm ngoái ở Hoàng Kí cậu làm rất nhiều Xíu Mại Gạch Cua. Sắp tới mùa cua rồi, đợi cua lên kệ cậu làm Xíu Mại Gạch Cua cho tôi ăn được không? Tôi cũng muốn ăn Xíu Mại Gạch Cua, lúc trước Tri Vị Cư chúng tôi có một vị sư phụ họ Lương, ông ấy làm Xíu Mại Gạch Cua siêu ngon, tiếc là ba năm trước đã về hưu mất rồi."
"Đồ đệ của ông ấy là cái người có nốt ruồi ở khóe miệng, họ Vương ấy, Xíu Mại Gạch Cua của Vương sư phụ đem so với Lương sư phụ thì kém xa, đã nhiều năm rồi tôi chưa được ăn Xíu Mại Gạch Cua nào ra hồn cả."
"Cậu có công thức Xíu Mại Gạch Cua không? Nếu không có thì cậu có thể mò ra một cái được không?"
"Tôi có." Tần Hoài nhấn mạnh rồi dừng lại một chút, "Buff còn rất hợp với cậu nữa kìa, có điều công thức yêu cầu cấp S- nên tôi chưa làm được."
LVQ8371